TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ÁNG MÂY BAY GIỮA CUỘC ĐỜI

Có bao giờ bạn ngước nhìn bầu trời và thấy một áng mây trôi lặng lẽ, không điểm đến, không níu giữ, chỉ nhẹ nhàng phiêu lãng giữa không gian bao la?

Áng mây ấy giống như những khoảnh khắc trong cuộc đời – chợt đến, chợt đi, chẳng ai níu lại được.
Cuộc đời này, suy cho cùng, cũng như bầu trời rộng lớn. Có những ngày trời trong xanh, nắng dịu dàng trải khắp muôn nơi. Nhưng cũng có những ngày bầu trời xám xịt, áng mây chất chồng, và gió cuốn đi tất cả.
Dẫu vậy, mây vẫn cứ bay, nhẹ nhàng và tự nhiên như chính sự tồn tại của nó.
Áng mây nào cũng mang trong mình một câu chuyện. Có áng mây trắng tinh khôi như buổi sáng đầu ngày, như những khởi đầu trong trẻo của cuộc đời.


Cũng có những áng mây xám u buồn, mang theo cảm giác nặng nề của những giông bão đã đi qua. Nhưng dù là mây trắng hay mây xám, chúng vẫn trôi, chẳng bao giờ ở mãi một chỗ.
Chúng ta – những con người giữa cuộc đời – liệu có khác gì những áng mây? Chúng ta cũng từng rong ruổi trên những hành trình không đích đến, mang trong tim những giấc mơ và nỗi niềm không tên. Có lúc chúng ta rực rỡ như áng mây mùa hạ, có lúc lại lặng lẽ như mây mùa đông.


Nhưng sau tất cả, chúng ta vẫn tiếp tục tiến về phía trước, bởi đó là cách mà cuộc sống vận hành.
Áng mây không cố gắng giữ lấy bầu trời, cũng chẳng níu kéo cơn gió đã qua. Nó chỉ đơn giản là tồn tại, tự do và ung dung.


Dưới bầu trời rộng lớn ấy, mỗi áng mây đều có một vẻ đẹp riêng, một hành trình riêng. Và dù cuối cùng, mây có tan vào hư vô hay hóa thành cơn mưa rơi xuống. Nó vẫn để lại một dấu ấn, dù nhỏ bé, trong cuộc đời này.
Cuộc đời ngắn ngủi, còn bầu trời thì vô tận. Hãy sống như áng mây bay – tự do, nhẹ nhàng, và trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Bởi chính những phút giây ấy mới là điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HỎI MƯA RƠI!
Chiều hôm ấy mưa rơi dai dẳng, ngoài trời se lạnh.
Cô đứng nép dưới mái hiên một tiệm sách cũ, tay ôm chặt cuốn sổ da màu nâu nhạt.
Cô không đem theo dù, cũng chẳng vội vàng – như thể cô đang chờ một điều gì đó từ cơn mưa.
Phía đối diện, trong một quán cà phê nhỏ, có một chàng trai đang ngồi quay mặt ra đường. Ly cà phê đen đặc nguội ngắt. Anh nhìn mưa, như từng hạt rơi xuống như đang kể lại điều gì rất cũ.
Đứng dưới mái hiên tiệm sách, cô tự hỏi khẽ– không phải với ai cụ thể, mà như hỏi chính cơn mưa:
“Mưa ơi, nếu người ta bỏ lỡ nhau, có cơ hội nào để gặp lại không?”
Cơn mưa không trả lời. Nó vẫn rơi đều, êm như tiếng thở dài của một thành phố cũ kỹ đã quen cô đơn.

Nhưng bất ngờ, chàng trai bên kia đường đứng dậy. Anh che đầu bằng cuốn sách mỏng, băng qua đường – thẳng về phía mái hiên nơi cô đang đứng.
Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, anh vội hỏi:
“Em vẫn viết chứ?”
Cô gật đầu. Trong tay cô, cuốn sổ da nâu đã ướt một góc – như từng dòng thơ bên trong cũng muốn chạm vào mưa.
Họ im lặng một lúc, rồi bật cười. Tất cả khoảng cách của năm năm không gặp nhau, hình như vừa bị tan ra trong nước mưa.
Và rồi, khi tiếng mưa nhẹ đi, họ cùng bước – không cần dù, không cần lý do. Chỉ cần cùng nhau.

HỎI MƯA RƠI (Kết thúc)

Thành phố không lớn, nhưng cũng đủ để hai người từng quen nhau lạc mất năm năm.
Ngày cô quyết định rời đi, không ai nói chia tay. Chỉ một dòng tin nhắn cũ:
“Em sẽ đi xa một thời gian.”

Anh cũng không hỏi cô đi đâu.
Giờ đây, khi họ bước cạnh nhau trên con đường ẩm ướt mùi rêu và nhựa cây, không ai nhắc về khoảng trống ấy. Chỉ có mùi mưa cũ và tiếng tim đập rất khẽ.
Cô mở sổ, lật trang cuối cùng, nơi viết vội một bài thơ dở dang.
“Nếu mai này ta gặp lại nhau.
Có cười không, hay quay mặt đi như người dưng?
Có nhớ không, chiều mưa rơi rất chậm.
Và mắt ai không dám hỏi: ‘Còn thương?’ ”

Anh đọc lặng thinh. Một lúc sau, anh hỏi:
“Cho anh viết nốt được không?”
Cô đưa bút. Tay anh run – không phải vì lạnh, mà vì mọi thứ dồn nén quá lâu. Anh viết, nét chữ vẫn như xưa – chân thành:
“Gặp lại rồi, chẳng thể quay lưng.
Mưa đã ướt, đừng giấu gì nữa cả.
Nếu trái tim vẫn còn nơi anh một góc nhỏ.
Thì xin đừng bước tiếp – hãy đi cùng anh.”
Cô khép sổ lại. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Cô tựa đầu vào vai anh – không cần giấu giếm.
Không ai nói yêu. Không ai nói sẽ thế nào ngày mai. Nhưng trong tiếng mưa thưa dần, trái tim họ ấm áp trở lại. Như thể mọi vết thương đã tìm được chốn yên bình để lặng lẽ khép lại.

Ánh mắt nhìn trao nhau không cần lời, mà vẫn đủ để xua tan những ngày dài lạnh lẽo.
Mưa ngừng lúc nào họ chẳng hay, chỉ biết tay trong tay, thế giới bỗng dịu dàng hơn bao giờ hết.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NẾU CUỘC SỐNG LÀ MỘT BỨC TRANH

Nếu cuộc sống là một bức tranh.
Tôi xin vẽ những gì đẹp nhất.
Nơi nụ cười không cần che dấu.
Và ánh mắt không còn lo âu.

Nếu cuộc sống là một bức tranh.
Tôi sẽ dùng màu của bình yên.
Tô lên những ngày từng xô lệch.
Chấm từng vết thương bằng dịu êm.


Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì chắc chắn nó sẽ là một tác phẩm đầy màu sắc, với những gam màu tươi sáng và cả những nét vẽ u sầu.
Mỗi khoảnh khắc trong cuộc đời đều là một nét cọ, một điểm nhấn trong bức tranh hoàn hảo ấy. Và mỗi người chúng ta, chính là những nghệ sĩ vẽ nên tác phẩm của đời mình.
Có thể, trong bức tranh cuộc sống, những ngày nắng vàng ươm sẽ là những đường nét mềm mại, ánh sáng dịu dàng chiếu vào mọi ngóc ngách của tâm hồn.


Có những lúc, bức tranh ấy có thể chỉ là một mảng màu mờ nhạt.
Nhưng qua thời gian, chúng ta sẽ nhận ra rằng chính những khoảng lặng ấy lại là phần quan trọng nhất, giúp chúng ta nhìn thấy rõ ràng hơn những màu sắc sáng trong cuộc sống.
Nếu cuộc sống là một bức tranh, thì chúng ta chính là những người họa sĩ. Nắm trong tay cây cọ, có thể thay đổi từng nét vẽ, lựa chọn màu sắc cho mỗi ngày.


Đôi khi, chúng ta không thể kiểm soát mọi điều, nhưng chính thái độ và cách ta nhìn nhận sẽ quyết định bức tranh ấy trở nên như thế nào.
Có thể, chúng ta sẽ không thể vẽ ra một bức tranh hoàn hảo, nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại tạo nên sự độc đáo và giá trị của tác phẩm cuộc sống. Quan trọng là chúng ta biết yêu thương từng nét vẽ, trân trọng từng khoảnh khắc, dù nó có nhỏ bé hay lớn lao.
Và nếu cuộc sống thực sự là một bức tranh, thì chắc chắn chúng ta sẽ chẳng bao giờ ngừng vẽ, ngừng sáng tạo.
Bởi mỗi ngày là một cơ hội để vẽ thêm một nét đẹp mới vào bức tranh ấy.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÓ MỘT THỜI THANH XUÂN NHƯ THẾ

Có những ngày, chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm lòng mình chênh chao.
Gió mang theo hương cỏ non đầu mùa, mùi cỏ dại chớm qua sân trường cũ, và cả những tiếng cười chưa kịp lùi xa. Đó là khi ký ức thanh xuân âm thầm quay về, dịu dàng và nguyên vẹn như chưa từng đi mất…
Chúng ta từng sống một thời như thế – một thời của những buổi sáng vội vàng đến giảng đường.
Của những buổi trưa ngồi dưới bóng râm dưới hàng cây cổ thụ để tán chuyện mông lung. Và những chiều tan học đi bộ qua hàng cây phượng vỹ, lặng lẽ dõi theo một ánh nhìn không dám gọi tên.


Tuổi trẻ ấy, chúng ta yêu ai đó không cần lý do. Chỉ vì một ánh mắt tình cờ, một câu nói dễ thương, hay một cái liếc nhẹ đầu giờ học… mà tim bỗng biết rung động.
Chúng ta không vội vàng nói ra, không cần hứa hẹn gì dài lâu – chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy nhau, cùng thở chung một bầu không khí, cùng lặng im dưới gốc phượng già… cũng đã là đủ đầy.
Thanh xuân là những lần giận hờn vu vơ rồi làm hòa chỉ vì không ai nỡ giận lâu.
Là những đêm ôn thi vừa học vừa mơ mộng, viết tên nhau vào cuối vở, hay ngồi viết thơ tình nhưng chẳng bao giờ gửi.


Là những ngày nắng đẹp đến mức tưởng đâu cuộc đời sẽ mãi bình yên như thế.
Nhưng rồi thời gian không chờ ai. Mùa hè cuối cùng đến như một cái chớp mắt.
Bằng tốt nghiệp trao tay, ve gọi ngoài sân, chúng ta rưng rưng nhìn nhau không nói.
Biết rằng sau cánh cổng trường, mỗi người sẽ đi về một phía, và có lẽ… sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Ngày chia tay – ngày khép lại trang thơ.
Mở một đời với ngàn câu chưa viết.
Nhưng trong ta, vẫn nguyên vẹn tha thiết.
Một thời trẻ – đã đẹp đến không ngờ.


Thế là hết một thời trong trẻo như gió đầu mùa. Gió vẫn thổi, nhưng lòng người đã khác. Chúng ta trưởng thành, mang theo những giấc mơ cũ và một phần ngây ngô của chính mình.
Gấp lại, cất vào ngăn ký ức – nơi chỉ mình ta thỉnh thoảng mở ra, khẽ mỉm cười, và thầm thì:
“Ngày ấy, mình đã từng rất vui, rất thật lòng… và rất trẻ.”

Tốt nghiệp rồi, bạn bè đi bốn hướng.
Người ở, người xa, người chẳng trở về.
Ta lặng lẽ gấp từng ngày xưa cũ.
Khép nhẹ nhàng vào ký ức êm khê.
Vẫn nhớ mãi một thời không trở lại.
Dẫu cuộc đời giờ đã khác hôm qua.
Thời sinh viên – không dài như ta nghĩ.
Nhưng trong lòng… là mãi mãi thiết tha.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÒN LẠI MỘT QUÊ NHÀ



Tôi đi qua những ngày không gọi tên.
Những thành phố sáng đèn nhưng rất lạnh.
Người ta bước qua nhau như gió thoảng.
Nhưng trong tôi… giữ lại một quê nhà.

Việt Nam ơi, tôi yêu nhiều đến thế.
Chỉ là chiều mưa rất nhẹ sau hè.
Tiếng mẹ gọi vọng về từ ký ức.
Mỏng như sương… mà níu cả đời tôi.

Còn lại một quê nhà trong tim nhỏ.
Dẫu đi xa vẫn đứng ở trong tôi.
Như dòng sông không bao giờ biết mỏi.
Chảy ngược về nơi bắt đầu cuộc đời.

Tôi ở lại giữa Oslo rất dài lạnh.
Nơi tuyết rơi cũng lặng như hơi thở.
Những con phố trắng xóa từng nỗi nhớ.
Cũng quen dần… mà chẳng thể nguôi quên.

Có những buổi tôi ngồi buồn nhớ mẹ.
Nhớ bữa cơm chiều nghi ngút khói thân quen.
Nhớ canh ngọt bàn tay mẹ từng nấu.
Và tiếng cười xưa lẫn giữa hoàng hôn.

Còn lại một quê nhà trong ký ức.
Như vệt nắng cuối cùng của tuổi thơ.
Dẫu đi hết những mùa đông rất lạ.
Vẫn trong tôi… một tiếng gọi “quê nhà.”

Đại Trần Huỳnh

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

🎵 “QUÊ HƯƠNG TRONG TIM”

Hmm…
Có những nơi không cần gọi tên
mà vẫn ở mãi trong tim…

Tôi rời quê vào một ngày rất nhẹ.
Không kịp ôm hết những điều thân quen.
Tiếng mẹ dặn còn vang trong ngõ nhỏ:
“Đi xa rồi nhớ giữ lấy bình yên…”

Mang theo mình vài ba điều rất nhỏ.
Một mái nhà, một tiếng gọi thân thương.
Tưởng ra đi là sẽ quên tất cả.
Nhưng càng xa… lại càng nhớ Quê hương.

Ở nơi đây trời rơi đầy tuyết trắng.
Oslo im lặng giữa những ngày dài.
Tôi học cách sống mà không cần đợi.
Nhưng không học được cách… để quên ai.

Quê hương tôi là Việt Nam.
Không cần lớn lao, chỉ cần rất thật.
Là bữa cơm, là chiều mưa rất khẽ.
Là nơi tim tôi chưa từng rời xa.

Dù đi đâu giữa bao nhiêu xa lạ.
Vẫn nghe lòng mình gọi hai tiếng “quê nhà.”
Không phải nơi, mà là trong hơi thở.
Tôi mang theo… suốt cả cuộc đời tôi

Có những đêm tôi không hề ngủ được.
Chỉ vì nhớ một con đường ngày xưa.
Nhớ tiếng chợ, nhớ tiếng cười rất nhỏ.
Nhớ mẹ ngồi… vá lại những ngày mưa.

Ở thành phố người ta không quen biết.
Ai cũng đi như thể chẳng ai chờ.
Chỉ có tôi đứng giữa trời tuyết trắng.
Nghe trong lòng… một tiếng gọi vu vơ.

Một cuộc gọi: “Con ơi, mẹ vẫn ổn…”
Mà sao nghe như xa tận cuối trời.
Tôi hiểu ra có những điều không giữ.
Chỉ có thể… mang theo suốt cuộc đời.

Quê hương tôi là Việt Nam.
Không cần gọi tên vẫn luôn ở đó.
Là dòng sông, là bếp nhà khói tỏa.
Là nơi tôi… dù đi vẫn muốn về…..

Dù bão giông hay những ngày xa lạ.
Tôi vẫn nghe hai tiếng gọi “quê nhà.”
Không phải nơi, mà là trong ký ức.
Là tim tôi… không thể nào phai nhòa.

Tôi đã đi qua những thành phố sáng đèn.
Oslo lạnh, nhưng lòng thì trống vắng.
Đi thật xa để nghĩ mình trưởng thành.
Nhưng hóa ra… là để nhớ nhiều hơn.

Quê hương tôi là Việt Nam.
Là nơi bắt đầu, cũng là nơi để nhớ.
Dù ngày mai tôi có thêm bao ngả.
Vẫn trong tim… một tiếng gọi không rời.

Quê hương ơi… tôi không còn đi nữa.
Vì trong tim đã đủ cả cuộc đời.
Không cần quay về bằng đôi chân mỏi.
Vì quê hương… đang ở trong tôi rồi.
Hmm…
Quê hương không ở đâu xa…
mà ở trong chính tim mình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG NGÀY KHÔNG GỌI TÊN

Ở Oslo, người ta quen với những mùa đông dài đến mức mọi cảm xúc đều học cách co lại để tồn tại.

Cô cũng vậy.
Cô làm việc trong một thư viện gần trung tâm.
Cô đang sắp xếp những cuốn sách đã có người quên mất từ lâu. Những câu chuyện đã nằm yên trong bụi thời gian.
Cô thấy mình cũng giống chúng.
Không bị bỏ rơi.
Chỉ là… không còn được gọi tên.

Anh – người không thuộc về nơi nào lâu.
Anh đến thư viện vào một buổi chiều mưa.
Không mang theo gì ngoài một chiếc áo khoác ướt và ánh mắt như thể đã đi qua rất nhiều nơi nhưng chưa dừng lại ở đâu đủ lâu.
“Ở đây có sách về ký ức không?” – anh hỏi.
Cô nhìn anh một lúc rồi đáp:
“Ở đây có tất cả những thứ người ta không biết nên để ở đâu.”
Anh cười nhẹ.
Và ngồi xuống.
Không mượn sách.
Chỉ ngồi.

Rồi những cuộc gặp không có lý do.
Từ hôm đó, anh quay lại, không thường xuyên,
không theo lịch.
Chỉ xuất hiện như một trang sách bị gió lật đúng lúc cô đang đọc dở.
Anh không hỏi nhiều. Cô cũng không kể nhiều.
Giữa họ là những khoảng im lặng dài, nhưng không khó chịu.
Có những người, khi ở cạnh nhau, không cần lấp đầy không gian.
Chỉ cần tồn tại cùng một nhịp thở.

Những điều không gọi tên.
Có một lần, anh hỏi cô :
“Cô có tin là con người có thể biến mất ngay cả khi vẫn đang sống không?”

Cô không trả lời ngay. Cô nhìn những kệ sách phía sau anh.
Rồi nói:
“Có, đó là khi không còn ai gọi tên họ nữa.”
Anh gật đầu, không phản đối, cũng không đồng ý.
Chỉ như thể anh đã từng nghĩ điều đó từ rất lâu rồi.

Khoảng cách bắt đầu có hình dạng.

Anh bắt đầu đến thường xuyên hơn.
Không phải vì cô chờ.
Cũng không phải vì anh cần.
Chỉ là giữa họ, có một điều gì đó đang hình thành mà không cần lời giải thích.

Nhưng cô nhận ra một điều:
Mỗi lần anh đến gần hơn, anh lại… sắp rời đi xa hơn.
Như thể anh chỉ có thể tồn tại trong những khoảng tạm.

Một buổi chiều, trời Oslo mưa rất nhẹ.
Anh đứng giữa thư viện rất lâu trước khi nói:
“Có thể tôi sẽ đi một thời gian dài.”
Cô không hỏi đi đâu.
Cũng không hỏi khi nào trở lại.
Cô chỉ hỏi:
“Lần này là bao lâu?”
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Đủ để quên bớt những thứ không nên giữ.”
Cô gật đầu.
Không giữ anh lại.

Rồi anh bước đi…
Không có lời chia tay dài.
Không có cái ôm.
Không có hứa hẹn.
Chỉ là một khoảng trống xuất hiện rất tự nhiên, như thể nó vốn đã ở đó từ trước.

Cô vẫn làm việc.
Vẫn sắp xếp sách.
Nhưng có một cuốn sách trong cô không còn ai đọc nữa.

Một ngày, cô tìm thấy một cuốn sách cũ trong kho.
Không có tên người mượn. Không có ngày trả.
Chỉ có một dòng ghi tay ở trang đầu:
“Có những người chỉ ở lại trong đời ta để dạy ta cách không giữ.”
Cô đặt cuốn sách lại lên kệ cao nhất.
Nơi không ai với tới.
Không phải để quên.
Mà để nó thuộc về yên lặng.

Mùa đông ở Oslo vẫn dài.
Thời gian vẫn trôi như cũ.
Chỉ là cô không còn chờ tiếng cửa mở nữa.
Không còn nhìn ra mỗi khi có bước chân đi qua.
Không còn gọi tên ai trong những khoảng lặng.
Có những người đi qua đời ta như một trang sách lật nhanh.
Nhưng có những người…
khi rời đi rồi, mới thật sự bắt đầu ở lại.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI QUÊN HAY NHỚ?

Người quên hay nhớ? Tôi không biết…
Chỉ thấy hoàng hôn tím ngả màu.
Gió lùa xào xạc trên lối cũ.
Nghe tiếng lòng rơi giữa hư hao.

Ngày ấy môi cười như nắng mới.
Mắt trong như suối giữa xuân xanh.
Tim tôi run nhẹ trong chiều vắng.
Ngập ngừng chưa nói… đã chia ly.

Người quên hay nhớ? Tôi đâu rõ…
Chỉ thấy lòng nhói mỗi sớm mai.
Bài ca năm ấy còn dang dở.
Mà người đã hóa khói sương bay.

Tôi vẫn đi qua mùa không hẹn.
Ngang phố ngày xưa gió thoảng về.
Có lúc ngỡ ai vừa gọi khẽ.
Hóa ra là tiếng gió ru mơ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BIỂN VÀ SỰ TAN RÃ CỦA NỖI BUỒN

Có những nỗi buồn không biến mất.

Chúng chỉ đổi hình dạng.
Từ nặng sang nhẹ.
Từ sắc thành mờ.
Từ rõ ràng thành mênh mang.

Và biển là nơi đầu tiên cho chúng ta biết điều đó.

*Biển không giữ lại điều gì̀.

Biển rộng đến mức không cần phân biệt đâu là bắt đầu, đâu là kết thúc.

Nó nhận vào tất cả:

Nước từ sông.

Cơn mưa từ trời.

Những gì con người bỏ lại bên bờ.

Nhưng biển không giữ lại bất cứ thứ gì theo cách con người giữ ký ức.

Nó hòa tan.

Không phải để quên.
Mà để không còn hình dạng cũ.

*Nỗi buồn khi gặp biển.

Thường thì người ta mang nỗi buồn đến biển. Họ nghĩ biển sẽ hiểu.

Nhưng biển không trả lời.

Chỉ có sóng.

Lúc đầu, nỗi buồn vẫn còn nguyên:

Vẫn nặng.

Vẫn rõ.

Vẫn có tên.

Nhưng khi sóng liên tục chạm vào bờ,
một điều rất nhỏ bắt đầu xảy ra:

Nỗi buồn không còn đứng yên được nữa.

*Đó là lúc: Tan rã không phải là biến mất.

Biển không xóa nỗi buồn.

Biển làm nó tan ra.

Giống như muối trong nước:

không còn thấy từng hạt,
nhưng vẫn có vị.

Nỗi buồn cũng vậy.

Nó không biến mất ngay lập tức.

Chỉ không còn là một khối nặng trong lòng nữa.

*Và rồi: Mọi người đứng trước biển và thôi cố giữ.

Có những lúc, người ta đứng rất lâu trước biển.

Không nói gì.

Không nghĩ gì rõ ràng.

Vì trong tiếng sóng, họ bắt đầu nhận ra:

Có những thứ không thể giữ nguyên hình dạng nếu muốn tiếp tục sống.

*Biển không an ủi – biển làm con người rộng ra.

Biển không nói:

“Mọi chuyện sẽ ổn.”

Biển chỉ làm một điều khác:

Nó mở rộng giới hạn của nỗi buồn.

Khi nỗi buồn trở nên rộng như biển,
nó không còn sắc cạnh để làm tổn thương như trước.

*Sóng là cách biển thở cùng con người

Mỗi con sóng đến rồi đi.

Không giữ lại gì.

Không mang theo gì lâu dài.

Giống như một nhịp thở lớn:

Vào

Ra

Rồi lại vào

Con người đứng đó, và dần dần, họ thở theo biển.

*Khi rời biển, nỗi buồn không còn như cũ.

Con người rời biển.

Nỗi buồn vẫn còn.

Nhưng không còn nguyên vẹn như trước.

Nó đã:

Loãng hơn.

Chậm hơn.

It sắc hơn.

Không phải vì biển đã lấy đi nỗi buồn.
Mà vì con người đã thôi giữ nó quá chặt.

Bạn biết đấy:

Biển không chữa lành con người.

Biển chỉ nói lên một điều:

Rằng mọi cảm xúc đều có thể tan vào một thứ lớn hơn chính nó.

Và trong sự tan rã ấy, chúng ta không mất đi nỗi buồn.

Chỉ không còn bị nỗi buồn định nghĩa hoàn toàn nữa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng