TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÂY KHÔNG OÁN TRÁCH MÙA ĐÔNG

Trong một khu rừng già ở phương Bắc, có một cây thông đã sống qua rất nhiều mùa đông.
Nó từng nhìn thấy những cây non lớn lên bên cạnh mình.
Từng nghe tiếng chim hót trên những cành cây.
Từng che mưa cho những người lữ khách đi ngang qua.
Mỗi mùa hè, nó dang những tán lá xanh để đón ánh mặt trời.
Mỗi mùa thu, nó lặng lẽ để gió mang đi những chiếc lá cũ.
Và mỗi mùa đông, nó đứng một mình giữa tuyết trắng.

Có một cây non hỏi cây thông già:
“Vì sao bác vẫn bình yên như vậy? Bác đã trải qua rất nhiều mùa đông lạnh giá. Bác có bao giờ trách bầu trời đã đem đến những cơn tuyết quá dài không?”
Cây thông già im lặng một lúc rồi trả lời:
“Ta từng trách.”
“Ta từng nghĩ tại sao mình phải đứng ở nơi nhiều gió nhất. Tại sao mình phải chịu những trận bão mà những cây khác k hông phải chịu. Nhưng rồi ta nhận ra một điều…Chính những mùa đông ấy đã làm cho rễ của ta đi sâu hơn vào lòng đất.”


Con người cũng giống như cây thông.
Có những giai đoạn trong đời, chúng ta tự hỏi:
“Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình?”
“Tại sao mình đã cố gắng sống tốt mà vẫn gặp khó khăn?”
“Tại sao mình trao đi tình cảm mà đôi khi lại nhận về sự im lặng?”

Những câu hỏi ấy không sai.
Bởi chúng ta là con người.
Chúng ta có trái tim.
Chúng ta biết buồn khi bị tổn thương.
Nhưng thời gian sẽ dạy ta một bài học rất sâu:
Không phải mọi cơn gió đến để phá hủy một cái cây.
Có những cơn gió đến để dạy cái cây cách đứng vững hơn.


Một ngày nọ, một người đốn củi đi ngang qua khu rừng.
Ông nhìn cây thông già và nói:
“Ngươi đã đứng ở đây quá lâu. Ngươi đã cho bóng mát, cho sự sống, nhưng có lẽ không ai nhớ đến điều đó.”


Cây thông chỉ khẽ rung những cành cây trong gió.
Nó không buồn.
Bởi nó hiểu:
Một cái cây không mọc lên để được mọi người khen ngợi.
Một dòng sông không chảy để nghe lời cảm ơn.
Một bông hoa không nở chỉ để được nhìn thấy.
Mỗi sự sống đều có vẻ đẹp riêng của nó.


Có những người trong cuộc đời cũng giống như vậy.
Họ làm điều tốt nhưng không được ghi nhận.
Họ âm thầm hy sinh nhưng không ai biết.
Họ trao đi sự tử tế nhưng đôi khi gặp phải sự vô tâm.

Nhưng nếu vì thế mà họ trở nên cay đắng, thì họ đã để một điều không đẹp lấy đi vẻ đẹp bên trong mình.
Cây thông không biến thành đá chỉ vì mùa đông lạnh.
Dòng sông không ngừng chảy chỉ vì có người không hiểu giá trị của nó.
Và một trái tim tử tế không nên đánh mất sự dịu dàng chỉ vì từng gặp những điều chưa tốt đẹp.


Nhiều năm sau, cây thông già vẫn đứng đó.
Một cây nhỏ bên cạnh hỏi:
“Bác đã sống lâu như vậy, điều gì làm bác hạnh phúc nhất?”
Cây thông nhìn lên bầu trời.
Nó nói:
“Không phải là ta chưa từng gặp bão.”
“Mà là sau tất cả những cơn bão, ta vẫn còn có thể dang cành che chở cho một ai đó.”


Cuộc đời không hứa rằng người tốt sẽ không gặp tổn thương.
Nhưng cuộc đời cũng cho chúng ta một quyền lựa chọn.
Chúng ta có thể chọn giữ lại sự bình an, giống như một cây thông giữa mùa đông.
Vẫn đứng đó.
Vẫn xanh.
Vẫn tin rằng sau những ngày lạnh giá nhất, mùa xuân rồi sẽ trở lại.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DÒNG SÔNG GIỮ LẠI NGUỒN NƯỚC CHO MÌNH


Có một dòng sông chảy qua những miền đất rất xa.
Suốt cuộc hành trình của mình, nó đã tưới mát những cánh đồng, nuôi lớn những hàng cây, soi bóng những mái nhà bên bờ. Nó không hỏi ai đã cảm ơn mình. Nó cũng không đếm xem đã cho đi bao nhiêu giọt nước.
Bởi bản chất của dòng sông là chảy.
Nhưng rồi một ngày, dòng sông nhận ra một điều:
Nếu cứ mãi cho đi mà quên chăm sóc chính mình, một ngày nào đó nó sẽ trở nên cạn kiệt.
Không phải vì nó ích kỷ.
Mà bởi ngay cả dòng sông cũng cần được nghỉ ngơi dưới những cơn mưa.
Cần được nuôi dưỡng từ những mạch nước sâu trong lòng đất.
Cần giữ lại một phần trong xanh để tiếp tục hành trình phía trước.

Con người cũng giống như một dòng sông.
Chúng ta lớn lên bằng tình thương của người khác. Rồi đến một lúc nào đó, chúng ta muốn trao lại những gì mình từng nhận được.
Một lời hỏi thăm.
Một bàn tay giúp đỡ.
Một chút sẻ chia cho người đang khó khăn.
Những điều ấy làm cuộc đời trở nên ấm áp hơn.
Nhưng có một điều đôi khi chúng ta quên mất:
Người cho đi cũng là một con người.
Cũng có những lúc mệt mỏi.
Cũng có những nỗi lo không nói thành lời.
Cũng cần được yêu thương và chăm sóc.

Dòng sông không bao giờ thấy có lỗi khi giữ lại một phần nước cho chính mình.
Nó hiểu rằng, nếu hôm nay nó còn đầy đặn, ngày mai nó mới có thể tiếp tục mang sự sống đến những nơi khác.
Thiên nhiên chưa bao giờ cho đi bằng sự kiệt quệ.
Cây cho bóng mát nhưng vẫn giữ lại bộ rễ.
Mặt trời cho ánh sáng nhưng vẫn có những khoảnh khắc lặng mình trong đêm.
Biển nhận hàng triệu dòng sông, nhưng cũng biết trả lại nước cho đất trời qua những đám mây.
Mọi sự cho đi trong tự nhiên đều có một vòng tuần hoàn.
Chỉ có con người đôi khi quên mất điều đó.

Có những người dành cả đời để thương người khác.
Họ nhớ ngày sinh của người này.
Nhớ hoàn cảnh của người kia.
Lo lắng cho những nỗi đau không thuộc về mình.
Đó là một vẻ đẹp rất đáng quý.
Nhưng đến một ngày, họ cũng cần ngồi xuống bên dòng sông của chính tâm hồn mình và hỏi:
“Ta đã bao lâu rồi chưa chăm sóc cho chính mình?”
“Ta đã bao lâu rồi chưa cho phép mình được bình yên?”

Giữ lại nguồn nước cho mình không có nghĩa là ngừng yêu thương.
Nó chỉ có nghĩa là học cách yêu thương bằng một trái tim còn đủ sức.
Bởi một chiếc đèn muốn soi sáng cho người khác, trước hết nó cần giữ được ngọn lửa của mình.
Một khu vườn muốn nở hoa, trước hết nó cần được tưới mát.
Và một dòng sông muốn đi đến biển, trước hết nó cần bảo vệ dòng chảy của chính mình.

Có một ngày, dòng sông đi ngang qua một cánh đồng cũ.
Nó nhớ những mùa đã qua.
Nhớ những nơi nó từng dừng lại.
Nhớ những mầm cây từng lớn lên từ nguồn nước của mình.
Nó không tiếc nuối.
Nó cũng không tự hào.
Nó chỉ bình yên.
Bởi nó hiểu rằng:
Giá trị của một dòng sông không nằm ở việc nó đã cho đi bao nhiêu.
Mà nằm ở việc sau tất cả những lần cho đi, nó vẫn còn giữ được sự trong lành để tiếp tục chảy.

Và có lẽ, chúng ta cũng vậy.
Hãy thương người khi có thể.
Hãy giúp đỡ khi trái tim muốn giúp.
Nhưng cũng đừng quên thương lấy chính mình.
Bởi bạn không sinh ra để trở thành một dòng sông cạn khô vì tất cả mọi người.

Bạn sinh ra để là một dòng sông bình yên — chảy qua cuộc đời, mang theo yêu thương, nhưng vẫn giữ lại trong lòng mình một nguồn nước trong trẻo.
Để một ngày nhìn lại, bạn có thể mỉm cười và nói:
“Tôi đã sống bằng lòng thương người.
Và tôi cũng đã học được cách thương chính mình.”

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG NGÀY MƯA VÀ KÝ ỨC

Ở Oslo, có những ngày mưa không rơi ào ạt.
Mưa chỉ nhẹ nhàng đi qua thành phố, phủ lên những mái nhà một lớp sương mỏng, làm những con đường trở nên yên tĩnh hơn. Người ta bước nhanh hơn dưới những chiếc ô, những ô cửa kính mờ đi bởi hơi ấm bên trong căn phòng.
Nhưng có những người lại thích những ngày như thế.
Bởi trong tiếng mưa, ký ức thường trở về.
Một bài hát cũ.
Một mùi hương quen.
Một hình ảnh tưởng như đã ngủ quên rất lâu trong góc nhỏ của thời gian.
Có lẽ ký ức cũng giống như những hạt mưa.


Có những buổi chiều đứng bên cửa sổ nhìn mưa rơi, tôi bất chợt nhớ một con đường của tuổi trẻ. Nơi ấy có tiếng xe qua lại, có hàng cây nghiêng trong gió, có những người từng đi ngang qua cuộc đời mình rồi trở thành một phần của câu chuyện.

Ngày ấy, tôi không biết đó là những khoảnh khắc quý giá.
Thường thì người ta chỉ nhận ra vẻ đẹp của một điều gì đó khi nó đã trở thành kỷ niệm.
Một bữa cơm gia đình.
Một lời hỏi thăm giản dị.
Một buổi chiều ngồi bên nhau mà không cần nói quá nhiều.
Thời gian lặng lẽ mang mọi thứ đi xa, nhưng cũng thật kỳ lạ, nó không thể lấy đi những gì đã từng chạm sâu vào trái tim.
Có những người rời khỏi cuộc đời bạn.
Có những nơi bạn không còn quay lại.
Có những mùa mưa chỉ còn tồn tại trong trí nhớ.

Người ta thường nghĩ quê hương là một nơi chốn.
Nhưng càng đi xa, chúng ta càng hiểu quê hương đôi khi là một âm thanh, một mùi hương, một câu nói bằng tiếng mẹ đẻ giữa một đất nước xa lạ.

Là khoảnh khắc nghe một cơn mưa ở Oslo và chợt nhớ đến những cơn mưa ngày cũ.
Khác nhau về bầu trời.
Khác nhau về con đường.
Nhưng giống nhau ở chỗ: Đều khiến lòng người mềm lại.
Mưa không làm thời gian quay về.
Nhưng mưa cho tôi một khoảng lặng để gặp lại chính mình của những năm tháng đã qua.
Để nhớ rằng mình đã từng có một thời tuổi trẻ rất đẹp. Đã từng có những giấc mơ rất đẹp…

Ngoài kia, mưa vẫn rơi trên thành phố.
Những ngọn đèn vàng phản chiếu trên mặt đường ướt.
Một chiếc xe lặng lẽ đi qua. Một cành cây rung nhẹ trong gió lạnh.


Mọi thứ vẫn tiếp tục.
Chỉ có lòng người là dừng lại một chút.
Dừng lại để nghe tiếng mưa.
Dừng lại để gọi tên ký ức.
Và dừng lại để biết rằng:
Dù cuộc đời đưa tôi đi bao xa, vẫn luôn có những ngày mưa trong tâm hồn, nơi những điều đẹp đẽ chưa bao giờ rời khỏi trong tôi.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẶT TRỜI KHÔNG VỘI VÀNG

Có một điều rất lạ ở phương Bắc.
Mùa đông, mặt trời đến muộn. Có những ngày, người ta đi làm khi trời còn tối và trở về khi bóng đêm đã phủ kín những con đường. Ai chưa từng sống ở nơi này sẽ nghĩ rằng mặt trời đã bỏ quên xứ sở này.

Nhưng không.
Mặt trời chỉ đang đi chậm hơn một chút.
Nó không vội vàng để chứng minh sự hiện diện của mình. Nó cũng không buồn khi bị mây che khuất, hay khi cả bầu trời chỉ còn một màu xám lạnh. Bởi mặt trời hiểu rằng, có những điều không cần phải lên tiếng, vẫn đủ để người khác tin.
Con người thì thường vội.
Vội tìm một câu trả lời. Vội đòi công bằng. Vội mong người khác hiểu mình. Vội thất vọng khi lòng tốt không được đáp lại.

Chúng ta lớn lên giữa những chiếc đồng hồ, nên đôi khi quên mất rằng thiên nhiên chưa bao giờ sống bằng kim phút.
Hạt mầm không nở hoa chỉ sau một đêm.
Dòng sông không đến biển bằng một bước chân.
Và bình minh chưa từng vì ai sốt ruột mà đến sớm hơn.

Có lẽ vì thế, mỗi sáng, khi ánh nắng đầu tiên chạm lên những rặng thông còn đẫm sương, mình luôn có cảm giác như thiên nhiên đang khẽ nói:
“Đừng hấp tấp. Điều đẹp nhất thường đến rất chậm.”

Cuộc đời cũng giống như những mùa ở Bắc Âu.
Có những mùa đông dài đến tưởng chừng vô tận. Có những cơn mưa kéo dài khiến người ta quên mất màu xanh của cỏ. Có những ngày lòng nặng như bầu trời tháng Mười Một.
Nhưng rồi, một sáng nào đó, tuyết bắt đầu tan.
Một chồi non lặng lẽ nhú lên từ gốc cây.
Một tia nắng mỏng manh rơi xuống bậu cửa.
Chẳng có tiếng kèn báo hiệu. Chẳng có pháo hoa. Mọi điều đẹp đẽ đều đến trong lặng lẽ.

Có lẽ hạnh phúc cũng vậy.
Nó không gõ cửa thật mạnh để mọi người đều biết. Nó chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên tách cà phê còn nghi ngút khói, trong tiếng chim đầu mùa, trong một lời hỏi thăm chân thành, hay trong khoảnh khắc nhận ra mình vẫn còn đủ bình yên để mỉm cười.


Có người hỏi vì sao mặt trời mỗi ngày đều lặn.
Mình lại nghĩ, chính vì biết sẽ lặn nên nó không bao giờ vội vàng.
Nó dành trọn một ngày để sưởi ấm những gì cần được sưởi ấm.
Rồi lặng lẽ nhường bầu trời cho đêm.
Không nuối tiếc.
Không hơn thua.
Vì nó biết, sáng mai mình sẽ lại trở về.
Nếu cuộc đời có dạy mình điều gì, thì có lẽ đó là: đừng sống như một cơn gió chỉ muốn đi thật nhanh, mà hãy sống như mặt trời.
Không cần rực rỡ mọi lúc.
Không cần được nhìn thấy ở mọi nơi.
Chỉ cần mỗi lần xuất hiện đều mang theo một chút ánh sáng, một chút hơi ấm và một chút hy vọng cho người khác.
Thế là đủ.


Bởi sau tất cả những mùa mưa, những ngày nhiều mây và những lần tưởng như bóng tối sẽ ở lại mãi mãi, mặt trời vẫn lặng lẽ thực hiện lời hẹn của mình.
Không vội vàng.
Nhưng chưa bao giờ thất hứa với bình minh.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DÒNG SÔNG BIẾT ĐỢI

Có một dòng sông chảy qua thành phố.
Mùa xuân, nó mang theo màu xanh của tuyết tan. Mùa hè, mặt nước giữ hộ bầu trời những đám mây trắng. Mùa thu, lá vàng lần lượt đáp xuống như những cánh thư không người nhận. Đến mùa đông, dòng sông lặng đi dưới lớp băng mỏng, như thể đang ngủ.

Nhưng thật ra, nó chưa bao giờ ngừng chảy.
Có những điều trong cuộc đời cũng như thế.
Bề ngoài tưởng như đứng yên, nhưng sâu dưới mặt nước, thời gian vẫn lặng lẽ dịch chuyển. Những vết thương đang khép miệng. Những nỗi buồn đang học cách nhẹ hơn. Những hy vọng tưởng đã tắt vẫn âm thầm giữ một đốm lửa rất nhỏ.

Dòng sông không bao giờ hỏi bao giờ mới đến biển.
Nó chỉ biết rằng mỗi khúc quanh đều có ý nghĩa. Có nơi lòng sông hẹp lại để học cách mạnh mẽ. Có nơi mở rộng thành mặt hồ để học cách bình yên. Có đoạn phải len qua ghềnh đá, có đoạn lại soi bóng những cánh rừng thông im lặng.


Nó không chọn con đường dễ nhất.
Nó chọn con đường có thể đi tiếp.
Con người thường khác.
Chúng ta sốt ruột trước một cánh cửa chưa mở, buồn vì một lời hứa chưa thành, đau vì một câu trả lời chưa đến. Ta muốn mọi điều phải rõ ràng ngay hôm nay, muốn công bằng phải xuất hiện ngay ngày mai.
Nhưng thiên nhiên chưa từng sống như thế.
Cây sồi mất hàng chục năm mới thành bóng mát.
Mặt trời đi hết một đêm dài mới trở lại với bình minh.
Và dòng sông cần cả một hành trình để gặp biển.

Có lẽ điều đẹp nhất của dòng sông không phải là lúc hòa vào đại dương.
Mà là trong suốt quãng đường đi, nó vẫn mang nước đến cho cánh đồng, mang sự sống đến cho đôi bờ, mang bóng mây đi qua những miền đất xa.
Nó không vì chưa gặp biển mà quên làm điều mình có thể làm hôm nay.
Đó là bài học mà thiên nhiên vẫn kiên nhẫn dạy con người.

Đừng chỉ sống vì đích đến.
Hãy sống cho từng đoạn đường.
Nếu hôm nay còn nhiều mây, hãy cứ bước tiếp.
Nếu có người chưa hiểu mình, hãy cứ sống tử tế.
Nếu sự thật chưa được gọi đúng tên, hãy để thời gian làm phần việc của thời gian.
Bởi có những điều không thể ép nở như một bông hoa.
Không thể thúc giục như mặt trời mọc.
Không thể cưỡng cầu như nước chảy.


Chiều xuống.
Mặt nước lặng như một tấm gương dài, phản chiếu bầu trời phương Bắc đang ngả sang màu hổ phách. Một con chim hải âu lướt ngang, để lại vài gợn sóng rồi biến mất phía cuối chân trời.
Dòng sông vẫn chảy.
Không nhanh hơn hôm qua.
Không chậm hơn ngày mai.
Nó biết rằng biển vẫn ở đó.
Và những điều thuộc về mình sẽ không mất đi chỉ vì đến muộn.
Có lẽ vì thế, dòng sông chưa bao giờ lo lắng.
Nó chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời bằng tất cả sự nhẫn nại của nước.
Để một ngày nào đó, khi gặp biển, nó không mang theo sự tiếc nuối, mà mang theo câu chuyện của mọi cánh rừng, mọi cơn mưa và mọi mùa đã từng đi qua.
Bởi điều làm nên vẻ đẹp của một dòng sông không phải là nơi nó kết thúc.
Mà là cách nó đã chảy suốt cả hành trình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI RỪNG THÔNG IM LẶNG

Có những ngày, rừng thông im lặng đến mức người ta tưởng nơi ấy chẳng còn gì để kể.

Gió đi qua rất khẽ.

Những ngọn thông chỉ nghiêng mình vừa đủ để ánh sáng len xuống mặt đất. Mùi nhựa cây hòa vào hơi lạnh của buổi sớm, tạo thành một thứ hương không ngọt, không nồng, nhưng ai từng đi qua một lần sẽ nhớ rất lâu.

Người ta thường nghĩ im lặng là cô đơn.

Nhưng rừng thông không cô đơn.

Nó chỉ không cần nói quá nhiều.

Suốt bao mùa đông phủ tuyết, bao mùa hè trắng nắng, bao cơn bão làm gãy cành rồi lại có những chồi non mọc lên, rừng vẫn đứng đó.

Không thanh minh với gió. Không trách móc mưa. Cũng chẳng níu kéo những chiếc lá đã đến lúc phải rời cành.

Thiên nhiên luôn bình thản trước những điều con người xem là mất mát.

Có lẽ vì nó biết rằng mọi cuộc chia ly đều là một phần của sự tiếp nối.

Nhưng chúng ta thì khác.

Chúng ta giữ trong lòng những câu hỏi chưa có lời đáp, những nỗi buồn chưa kịp gọi thành tên, những niềm tin từng bị tổn thương.

Có khi chỉ vì một lời nói, một ánh mắt hay một biến cố, trái tim bỗng trở nên dè dặt.

Nhưng rồi, nếu đủ kiên nhẫn bước vào rừng, ngồi xuống trên một phiến đá còn vương hơi lạnh và lắng nghe thật lâu, bạn sẽ nhận ra rằng sự im lặng cũng có tiếng nói.

Đó là tiếng thông reo rất nhỏ trên ngọn cao.

Là tiếng chim gọi bạn tình từ phía bên kia thung lũng.

Là tiếng giọt sương rơi xuống lớp rêu mềm.

Và cũng là tiếng lòng mình chậm lại sau những tháng ngày mỏi mệt.

Có những điều chỉ được nghe thấy khi thế gian bớt ồn.

Có những sự thật chỉ hiện ra khi con người thôi vội vàng.

Rừng thông không dạy ai phải mạnh mẽ.

Rừng chỉ dạy cách đứng vững.

Không phải bằng sự cứng cỏi, mà bằng những chiếc rễ âm thầm bám sâu vào lòng đất.

Chính điều không ai nhìn thấy lại là thứ giữ cho một cây thông đi qua bao mùa bão tuyết.

Có lẽ con người cũng vậy.

Điều làm chúng ta bước tiếp không phải những lời tung hô, mà là lòng tử tế vẫn còn nguyên vẹn sau những lần thất vọng; là niềm tin vẫn chưa tắt sau những ngày nhiều mây; là khả năng mỉm cười với cuộc đời, dù biết rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng.

Chiều xuống.

Mặt trời chậm rãi lặn sau những đỉnh thông xa. Ánh sáng cuối ngày trải dài trên lối mòn, vàng như một lời chào lặng lẽ.

Rừng vẫn im lặng.

Nhưng trong sự im lặng ấy, dường như có một điều đang được nói với tất cả những ai biết dừng chân:

Đừng sợ những khoảng lặng của cuộc đời.

Bởi đôi khi, chính nơi không có tiếng ồn lại là nơi tâm hồn tìm thấy đường về.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI GIỮ MÙA PHƯỢNG CŨ

Cô đã sống ở nước ngoài nhiều năm, nhưng cô vẫn nhớ tiếng chuông trường ngày ấy.

Một âm thanh rất bình thường.
Nhưng kỳ lạ thay, có những âm thanh chỉ cần nghe lại một lần trong đời, cả một khoảng trời tuổi trẻ bỗng quay về.

Cô nhớ hành lang dài có nắng.
Nhớ hàng ghế đá dưới gốc phượng.
Nhớ những buổi chiều tan học, khi mọi người vội vàng trở về ký túc xá, còn cô thường ở lại phòng tự học thêm một chút.
Và cô nhớ anh.
Không phải bằng sự đau khổ của một mối tình đã mất.
Mà bằng sự dịu dàng dành cho một người từng rất tốt với mình.

Ngày đó, anh và cô học chung lớp.
Anh không phải người nổi bật nhất.
Không phải chàng trai khiến các cô gái phải chú ý ngay từ lần đầu gặp mặt.
Anh chỉ là một người bình thường.
Nhưng anh có một điều rất hiếm.
Ann là người hiểu cô nhiều nhất và luôn nuông chiều cô.
Anh biết mỗi khi buồn, cô sẽ im lặng hơn bình thường.
Có lần trời mưa lớn.
Cả lớp ra về gần hết.
Cô đứng dưới mái hiên, nhìn con đường đầy nước mà không biết làm sao về ký túc xá.
“Đi thôi.”
“Anh có áo mưa sao?”
“Chỉ có một cái.”
“Vậy sao đủ?”
Anh cười.
“Thì đi chậm một chút.”
Ngày hôm ấy, hai người đi dưới một chiếc áo mưa nhỏ.
Vai anh ướt gần hết.
Nhưng anh không nói.

Tuổi trẻ thường kỳ lạ như vậy.
Người ta có thể nhớ một câu nói trong mười năm.
Có thể nhớ một ánh mắt trong hai mươi năm.
Nhưng lại quên mất bao nhiêu ngày tháng bình thường đã trôi qua.
Cô từng nghĩ:
“Anh có thích mình không?”
Có lẽ có.
Cô cũng từng nghĩ:
“Mình có thích anh không?”
Có lẽ cũng có.
Nhưng tuổi trẻ có những khoảng lặng rất dài.
Hai người đều chờ một người lên tiếng.
Và rồi cả hai đều im lặng.

Sau này cô mới hiểu.
Không phải sự im lặng nào cũng là bỏ lỡ.
Có những sự im lặng là vì hai người đều quá trân trọng điều đang có.
Họ sợ nếu gọi tên nó, nó sẽ trở nên khác đi.
Một tình bạn đẹp có thể tồn tại nhiều năm.
Nhưng một tình yêu chưa chắc chịu được những điều mà cuộc đời mang đến.

Ngày tốt nghiệp.
Anh đưa cô một quyển sổ nhỏ.
“Cho em.”
“Cái gì vậy?”
“Những bài em từng hỏi anh.”
Cô mở ra.
Bên trong không chỉ có công thức, bài học.
Mà còn có những dòng chữ nhỏ:
“Nhớ ăn sáng.”
“Đừng thức khuya quá.”
“Khi mệt thì nghỉ một chút.”
Cô cầm quyển sổ.
Không khóc.
Chỉ thấy lòng mình rất ấm.

Rồi cuộc đời đưa họ về hai hướng khác nhau.
Anh cưới người con gái anh từng thương từ những năm phổ thông.
Cô sang một vùng đất mới, bắt đầu một cuộc sống mới.
Họ không gặp lại nhau nhiều năm.
Không giữ những lời hứa xa xôi.
Nhưng có một điều không thay đổi.
Mỗi khi nhớ về tuổi trẻ, trong ký ức của cô luôn có một người con trai đứng dưới gốc cây phượng già và đợi cô đến trong giờ tự học chung.

Một ngày nọ, cô và anh gặp lại qua màn hình, nhưng khoảng cách chưa bao giờ ngăn được những lời chân thành.


Cả hai đã không còn là những người trẻ năm nào.
Anh có gia đình.
Cô cũng có cuộc sống riêng.

Họ hỏi thăm nhau về gia đình, về cuộc sống và công việc.
Nói về những người bạn cũ.
Nói về mái trường ngày trước.
Rồi anh cười:
“Hồi đó em có biết không?”
“Biết gì?”
“Anh từng nghĩ nếu sau này có thể cưới em thì tốt.”
Cô im lặng.
Rồi hỏi:
“Vậy sao anh không nói?”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Vì lúc đó anh nhận ra… anh thương em rất nhiều.”
“Nhưng?”
“Nhưng thương một người không có nghĩa là phải giữ người đó cho mình.”
Cô mỉm cười.
Ngoài kia, một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mang theo mùi hoa của một mùa nào đó đã rất xa.

Có những người đi qua cuộc đời bạn như một mùa phượng.
Họ không ở lại mãi.
Nhưng họ để lại một mùa hoa phượng đỏ rực rỡ, rất đẹp trong ký ức.

Để rồi nhiều năm sau, khi nhìn lại, họ không tiếc nuối.
Chỉ nhẹ nhàng nghĩ:
“May quá, năm ấy mình đã từng gặp một người như vậy.”
Bởi vì tình yêu đẹp nhất đôi khi không phải là người nắm tay bạn đi hết cuộc đời.
Mà là người đã từng làm cho một đoạn đường trong cuộc đời bạn trở nên ấm áp hơn.
Và dù sau này mỗi người một phương trời…
Khi nhớ về nhau, lòng vẫn có thể mỉm cười.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NA UY CHIẾN THẮNG BRAZIL

Có những chiến thắng được ghi bằng bàn thắng.

Nhưng cũng có những chiến thắng được ghi bằng lòng quả cảm.

Na Uy đã bước vào trận đấu với Brazil, trước một đội bóng từng năm lần vô địch thế giới, họ không cúi đầu trước danh tiếng, bởi trong thể thao, lịch sử chỉ là trang sách cũ; còn trận đấu luôn được viết bằng chín mươi phút của hôm nay.

Chiến thắng ấy nhắc chúng ta một điều giản dị:

Không có ngọn núi nào quá cao đối với những đôi chân không ngừng tiến bước.

Brazil vẫn là Brazil – cái nôi của những nghệ sĩ sân cỏ, nơi trái bóng từng biết nhảy múa theo tiếng Samba. Nhưng bóng đá chưa bao giờ chỉ là nghệ thuật của những người khổng lồ. Đó còn là bản hùng ca của những trái tim không chịu khuất phục.

Na Uy đã chiến thắng không chỉ bằng kỹ thuật, mà bằng kỷ luật, sự đoàn kết và niềm tin. Mỗi đường chuyền là một lời hứa. Mỗi pha tranh chấp là một sự kiên định. Và mỗi bước chạy đều nói rằng:

“Không ai được sinh ra để mãi đứng dưới ánh hào quang của người khác.”

Đời người cũng giống như một trận bóng.

Có lúc bạn đối diện những “Brazil” của riêng mình: những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua, những đối thủ lớn hơn, mạnh hơn, nổi tiếng hơn.

Nhưng điều quyết định không phải đối phương mạnh đến đâu.

Mà là bạn có dám tin vào chính mình hay không.

Chiến thắng của Na Uy vì thế không chỉ dành cho người hâm mộ bóng đá.

Đó còn là món quà dành cho tất cả những ai đang âm thầm cố gắng mỗi ngày, đang đi giữa giá lạnh mà vẫn giữ trong tim một ngọn lửa.

Bởi cuộc đời luôn công bằng theo một cách rất riêng:

Danh tiếng có thể khiến người khác kính nể.

Nhưng chính nghị lực mới làm nên lịch sử.

XIN CHÚC MỪNG NA UY!

Từ những cánh rừng thông phủ tuyết, từ những vịnh hẹp hùng vĩ soi bóng trời Bắc Âu, hôm nay đất nước này lại gửi đến thế giới một thông điệp đẹp đẽ:

Muốn chạm tới những vì sao, trước hết hãy dám ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, người chiến thắng không chỉ mang về một tấm vé đi tiếp.

Họ còn mang về niềm tin rằng trong bóng đá cũng như trong cuộc sống, điều kỳ diệu luôn thuộc về những người không bao giờ ngừng tin vào chính mình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MÙA HOA TRẮNG BÊN KHUNG CỬA

Những con phố nhỏ bỗng thơm ngát bởi những chùm hoa nguyệt quế trắng nở kín hàng rào.
Mỗi buổi sáng, cô đều mở cửa tiệm sách từ rất sớm.
Việc đầu tiên cô làm không phải quét nhà.
Mà là đặt một bình hoa nhỏ lên bậu cửa sổ.
“Tiệm sách cũng cần được mỉm cười.”
Đó là câu nói mà cô vẫn thường tự nhủ.

Một buổi sáng mưa lất phất.
Có một chàng trai bước vào.
Áo khoác còn đọng những giọt nước mưa.
Anh nhìn quanh rất lâu.
Rồi hỏi:
— Ở đây có bán những cuốn sách khiến người ta bớt cô đơn không?
Cô gái ngẩng đầu lên.
Mỉm cười và nói:
— Có.
Anh nhìn cô đầy hy vọng:
— Cuốn nào vậy?
— Chưa chắc là sách.
— Vậy là gì?
— Có khi chỉ là một buổi chiều ngồi đọc sách mà không phải ở một mình.
Anh bật cười.
Nụ cười hiền như cơn mưa ngoài cửa kính.

Kể từ hôm ấy.
Chiều nào anh cũng đến.
Có hôm đọc được vài trang.
Có hôm chỉ ngồi nhìn mưa.

Cô không bao giờ hỏi.
Anh cũng chẳng giải thích.
Có những người vừa gặp đã không cần biết quá nhiều về nhau.
Chỉ cần biết…sự có mặt của người kia làm cho ngày hôm ấy dịu dàng hơn.

Một lần.
Anh cầm một cuốn tiểu thuyết lên:
— Sao truyện tình nào cũng có chia ly?
Cô nhẹ nhàng đáp:
— Vì chia ly làm người ta nhớ.
— Còn yêu?
— Yêu làm người ta sống.


Anh khẽ gật đầu.
— Nếu vậy, em thích điều nào hơn?
Cô suy nghĩ một lúc:
— Em thích những ngày bình thường.
Anh ngạc nhiên:
— Bình thường?
— Vâng!
Một người pha trà.
Một người đọc sách.
Thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn nhau rồi cười.


Nếu ngày nào cũng được như vậy… thì đâu cần những chuyện thật lớn để gọi là hạnh phúc.
Anh lặng người.
Đó là lần đầu tiên anh thấy có người định nghĩa hạnh phúc giản dị đến thế.

Hôm sau.
Anh mang đến một chậu hoa nhỏ.
— Tặng em.
Cô ngắm những nụ hoa còn khép kín.
— Sao lại là hoa chưa nở?
Anh cười.
— Vì anh muốn chúng nở ở đây.
— Sao không mua hoa đã nở sẵn?
— Hoa nở ở nơi mình yêu quý sẽ đẹp hơn.

Cô cúi đầu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Có những lời tỏ tình không cần nhắc đến tình yêu.

Những ngày sau.
Mỗi sáng.
Cô đều tưới hoa.
Anh đều ghé qua.
Một hôm.
Cô hỏi:
— Nếu một ngày em đóng cửa tiệm thì sao?
Anh đáp ngay:
— Anh sẽ đợi.
— Nếu em chuyển đi nơi khác?
Anh mỉm cười:
— Thì anh tìm tiệm sách mới.
Cô hơi buồn.
— Vậy là anh không tìm em sao?
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi nói chậm rãi:
— Tiệm sách có thể có rất nhiều.
Nhưng người luôn đặt một bình hoa bên cửa sổ mỗi sáng… thì anh chỉ biết có một.
Cô khẽ quay mặt đi.
Ngoài kia.
Hoa nguyệt quế trắng đang rơi.
Trong lòng cô cũng có điều gì đó vừa nở.

Một buổi xế chiều.
Hai người cùng ngồi trước hiên tiệm.
Gió đưa hương hoa thoảng qua.
Cô hỏi:
— Anh nghĩ tình yêu bắt đầu từ lúc nào?
Anh nhìn hàng cây.
— Có lẽ…từ ngày anh bước vào đây để tìm một cuốn sách.
Nhưng lại mang về một người khiến anh muốn kể cho nghe mọi điều xảy ra trong ngày.
Cô cười.
— Còn em…
— Em thì sao?
— Em không biết mình yêu anh từ khi nào.
Chỉ biết…mỗi sáng mở cửa tiệm…điều đầu tiên em mong nhìn thấy…không phải ánh nắng.
Mà là bóng dáng một người đứng ngoài cửa, mỉm cười và hỏi:
“Hôm nay có cuốn sách nào mới không?”

Anh khẽ nắm lấy tay cô.
Không chặt.
Vừa đủ để cô cảm nhận được hơi ấm.

Ngoài khung cửa.
Hoa trắng vẫn rơi rất chậm.
Có lẽ tình yêu cũng giống mùa hoa ấy.
Không ồn ào.
Không vội vã.
Chỉ cần mỗi ngày âm thầm nở một chút.
Đến một lúc nào đó…
Người ta bỗng nhận ra cả trái tim mình đã trắng ngần hương thương nhớ.