TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHIỀU MƯA Ở PHỐ CŨ

Chiều hôm ấy, mưa rơi rất khẽ.
Không phải cơn mưa dữ dội của những thành phố lớn, mà là một cơn mưa quê nhà—chậm rãi, mỏng như ký ức đang tan ra trong không khí. Con đường dẫn vào con phố cũ vẫn vậy, chỉ có hàng cây hai bên đã già hơn, và những viên gạch lát đường như cũng mòn đi theo năm tháng.

Cô đứng trước hiên một quán nhỏ ven đường. Quán cà phê mới mở lại trên nền căn nhà cũ ngày xưa từng bán nước chè. Mọi thứ thay đổi, chỉ có mùi mưa là vẫn như cũ—mùi của đất, của thời gian, của những điều chưa kịp quên.

Cô trở về quê sau nhiều năm sống ở xa. Không ai đón. Không ai biết.
Chỉ là một chuyến trở về bất chợt, như thể có điều gì đó trong lòng kéo cô về lại nơi này.
Cô gọi một ly cà phê sữa đá. Rồi ngồi xuống cạnh cửa sổ nhìn ra con đường đang nhòe trong mưa.
Và rồi… cô nhìn thấy anh.
Không phải trong mơ.
Là thật.
Anh đứng bên kia đường, tay cầm chiếc ô màu xám cũ. Vẫn dáng người ấy. Vẫn ánh mắt ấy—chỉ là đã trầm hơn, sâu hơn, như thể đã đi qua rất nhiều mùa mưa không tên.
Khoảnh khắc hai người nhìn thấy nhau, thời gian như dừng lại.
Không ai bước trước.
Không ai quay đi.
Chỉ có mưa rơi giữa hai người—như một ranh giới cũ kỹ mà ký ức không dám chạm vào.

Cô bỗng nhớ lại những ngày rất xa: Con đường đi học, những buổi chiều tan lớp, một chàng trai chung lớp, luôn đứng phía cuối hành lang, không nói nhiều, nhưng ánh mắt luôn đi theo cô rất lâu.

Ngày ấy, họ chưa từng nói lời yêu.
Chỉ là những lần lặng im kéo dài đến mức tưởng như đã hiểu hết nhau.
Rồi cô rời quê.
Rồi anh ở lại.
Không ai nói lời tạm biệt rõ ràng. Chỉ có một buổi chiều mưa rất giống hôm nay, và một cái nhìn cuối cùng không ai dám giữ lại.

Anh bước qua đường.
Chậm rãi.
Tiếng mưa như dày hơn trong khoảnh khắc ấy.
Anh đứng trước hiên quán, cách cô đúng một bước chân.
“Em về từ khi nào?” giọng anh trầm, khàn nhẹ.
“Chiều nay.” cô đáp, khẽ như sợ làm vỡ không gian.
Im lặng.
Rất lâu.
Như thể cả hai đều đang tìm lại một ngôn ngữ đã quên mất cách sử dụng.
“Quê vẫn vậy…” anh nói, rồi ngập ngừng, “chỉ có người là khác đi.”
Cô mỉm cười, nhưng ánh mắt lại chùng xuống.
“Không phải người khác đi…” cô nói nhỏ, “mà là không còn dám giống như trước nữa.”
Anh nhìn cô.
Lâu hơn bình thường.
Trong ánh mắt ấy có điều gì rất cũ—một điều từng muốn nói, từng muốn giữ, nhưng cuối cùng lại bị thời gian cất đi.
Mưa vẫn rơi.
Nhẹ.
Đều.
Như một bản nhạc không có đoạn kết.
“Em có hạnh phúc không?” anh hỏi.
Câu hỏi ấy rơi xuống giữa họ, chậm như một giọt mưa cuối cùng.
Cô không trả lời ngay.
Cô nhìn ra đường, nơi những vũng nước phản chiếu ánh trời xám.
“Hạnh phúc… là khi người ta không còn phải chạy đi tìm nữa.” cô nói.
Anh khẽ gật đầu, như hiểu.

Không ai nhắc lại chuyện cũ.
Không ai gọi tên những điều từng thuộc về nhau.
Chỉ có một khoảnh khắc rất dài—nơi hai người đứng cạnh nhau. Nhưng như thể đang ở hai phía khác của cuộc đời.

Trước khi rời đi, anh nói:
“Nếu ngày đó… anh giữ em lại, mọi chuyện có khác không?”
Cô nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi cô lắc đầu.
“Không ai giữ được mưa. Cũng như không ai giữ được người đã muốn đi.”

Anh cười nhẹ.
Một nụ cười buồn, nhưng không còn đau.
Anh quay đi trước.
Chiếc ô xám dần hòa vào màn mưa.
Cô đứng đó rất lâu.
Không gọi.
Không đuổi theo.
Chỉ nhìn theo bóng người ấy tan vào con đường cũ—nơi từng có cả một thời thanh xuân đi qua, nhẹ như một cơn gió.

Chiều vẫn mưa.
Quán cà phê vẫn mở cửa.
Chỉ có lòng người là vừa khép lại một cánh cửa khác—không tiếng động, không khóa, nhưng mãi mãi không quay lại được như xưa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỐNG VÀ NHÌN CUỘC ĐỜI

Cuộc đời không bao giờ dừng lại, nhưng chúng ta lại thường quên đi sự chậm rãi của chính mình.

Người ta chạy theo tiền, theo danh, theo những thứ xa xỉ, mà đôi khi quên mất rằng hạnh phúc thật sự lại nằm trong những điều giản đơn nhất: Một buổi sáng nắng nhẹ, một tách cà phê ấm, hay một nụ cười vô tư trên phố nhỏ.

Người sống khôn ngoan là người biết trân trọng hiện tại.
Biết nhận ra giá trị của những điều nhỏ bé, và biết buông bỏ những điều không thuộc về mình.

Có những thứ không cần nắm chặt, lại là những thứ khiến bạn bình yên nhất.
Có những người dù đi qua đời mình ngắn ngủi, nhưng để lại bài học lâu dài…

Đời người như một dòng sông: Có khi lặng lẽ, có khi cuộn trào.
Chúng ta không thể thay đổi dòng chảy, nhưng có thể học cách chèo thuyền điềm tĩnh, biết dừng lại nơi bến bình yên, biết thưởng thức cảnh sắc dọc đường, và biết tha thứ cho những con sóng vô tình va vào thuyền.
Triết lý đời không ở đâu xa. Nó hiện hữu trong từng hơi thở, từng ánh mắt, từng khoảnh khắc yên ả giữa thế giới hối hả.

Biết sống chậm, biết yêu thương, biết bao dung, là cách để trái tim luôn rộng mở, để mỗi ngày trôi qua đều trở thành một món quà quý giá.

Và cuối cùng, cuộc đời chỉ đẹp khi chúng ta học được cách đi qua mà không giữ hận thù, nhìn đời mà không đánh mất lòng mình, và trân trọng những gì thật sự thuộc về mình.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

FORFATTER TRAN MINH HONG

FIRE ÅRSTIDER I OSLO

Vinteren kommer som et sukk og dekker hvert hjørne av byen i hvitt. I Oslo fryser ikke snøen bare huden, men lindrer også sjelen. Hvert skritt på den snødekte veien er en påminnelse om at alt i livet trenger tid til å hvile, til å roe seg ned.
Det gjør også folk – noen ganger må de stoppe opp, for å la hjertene sine finne fred midt i kjas og mas, midt i det uforutsigbare. Fred handler her ikke om fravær av vanskeligheter, men om å lære å sitte stille i seg selv, uavhengig av stormene utenfor.
Våren gjennomsyrer hvert åndedrag, sakte, tålmodig. Spirene dukker opp uten hastverk eller støy; de springer stille ut av jorden, som om de lærer oss vår første lekse i tålmodighet.
Vi vet at dyrebare ting ikke kan forhastes. Glede, kjærlighet, vekst – alt trenger tid. Selv sårede hjerter kan gjenopplives, som en bar gren på slutten av vinteren som plutselig springer ut i blomst.
Sommeren i Oslo er når lyset varer lenger enn lengselen. Solen ser ut til å ville forlenge dagen, slik at folk får tid til å se, tid til å føle.
Den stille skvulpingen av innsjøen, fuglesangen, den milde brisen på vannet – alt lærer oss en lekse om enkel lykke: Ikke om besittelse, men om å leve fullt ut i dette øyeblikket, blant utallige tilsynelatende ubetydelige, men virkelig uvurderlige ting.

Om høsten rasler gylne blader i de stille gatene. Ikke alle tap er beklagelige, ikke all tristhet er en fiasko.
Løv faller slik at en ny sesong kan blomstre, og folk gir slipp for å finne seg selv. Vi reiser gjennom uferdige forhold, gjennom nederlag, gjennom usikre dager – og innser så: De er alle lærere, alle tilbyr dype leksjoner om hvordan man elsker, hvordan man aksepterer, hvordan man går videre uten å miste oss selv.

De fire årstidene går gjennom Oslo, som de fire åndedragene i et menneskeliv. Hver årstid er en filosofi, en påminnelse om tålmodighet, om enkle gleder, om å gi slipp og om å finne fred midt i alle forandringene.

Her lærer folk å ikke forhaste seg med å eie, ikke å forhaste seg med å bevise seg selv.

De lærer å se, å føle og å vite at freden ikke er langt unna, men i et hjerte som vet hvordan man hviler og elsker på sin egen måte.

Livet lover ikke en jevn vei, men det lover at: Hvis du vet hvordan du stopper, hvordan du føler, hvordan du lar hjertet ditt blomstre – da er hvert øyeblikk en gave.

Enten det er i Vietnam eller Oslo, er det mest dyrebare ikke hvor vi står, men hvordan hjertene våre lærer å finne fred i selve livets rytme.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐI TÌM MỘT NƠI TRONG TIM

Cuộc đời không chỉ là nơi chúng ta đứng, mà là nơi trái tim được phép yên.

Bạn đi qua nhiều thành phố, nhiều con người, nhưng nơi nào cũng chỉ là “bên ngoài”.

Nơi thực sự thuộc về bạn là trái tim đã học cách an trú, biết mở rộng mà không đánh mất chính mình.

Một góc yên tĩnh trong tâm hồn, nơi bạn có thể ngồi nghe mưa rơi, nhìn nắng lên.
Và hiểu rằng bình yên không cần ai chứng minh.

Đi tìm một nơi trong tim không phải là bỏ rơi thế giới, mà là nhận ra rằng:
Nơi đẹp nhất để sống luôn bắt đầu từ bên trong mình, từ sự chấp nhận, từ lòng trắc ẩn, và từ khả năng tha thứ cho chính bản thân.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIỮA NHỮNG KHOẢNG LẶNG

Có những ngày, bạn đi qua thế giới như thể đang bước trên một con đường dài, mà chẳng ai dắt tay.

Mọi thứ diễn ra, trôi qua, và bạn nhìn — nhưng không vội níu.
Bạn biết rằng, không phải mọi điều đáng giá đều cần được chạm tới, và không phải mọi mất mát đều đáng sợ.

Bình yên, thật ra, không nằm ở nơi nào xa xôi. Nó nằm trong những khoảng lặng mà chúng ta cho phép mình ngồi xuống, hít thật sâu, và nghe nhịp tim mình đập.

Bình yên là khi chúng ta nhận ra rằng không cần chứng minh gì cả: Không phải cho người khác, mà là một sự chấp nhận — chấp nhận bản thân, chấp nhận những gì đã qua, và cả những gì chưa đến.

Cuộc đời dạy chúng ta rằng mọi thứ đều có thời gian.
Lá vàng phải rụng để mùa mới nảy mầm.
Mưa phải rơi để đất đón nắng.
Và chúng ta phải mất đi một vài điều để tìm thấy mình.

Chúng ta đi qua thất bại, đi qua những mối quan hệ dang dở, đi qua cả những niềm vui lặng lẽ mà chẳng ai biết — và rồi nhận ra: Mọi trải nghiệm đều là bài học.

Triết lý giản dị nhất, có lẽ, là: Không phải cố gắng thay đổi thế giới để nó đẹp hơn với mình. Mà là học cách để trái tim mình đủ rộng để đón nhận mọi vẻ đẹp vốn đã hiện hữu.

Thật ra, hạnh phúc không phải là chiếm hữu, mà là biết trân trọng trong khoảnh khắc, biết đi qua cuộc đời mà không đánh mất chính mình.

Và ở giữa những nhịp sống hối hả, khi bạn lặng nhìn một con phố vắng, một bầu trời xanh, một góc hồ yên ả, bạn chợt hiểu rằng: Không cần quá nhiều, chỉ cần đủ để trái tim được nghỉ, được nhớ, và được yêu thương theo cách riêng của nó.

Cuộc đời không hứa hẹn một lối đi bằng phẳng, nhưng nó hứa hẹn rằng, nếu biết dừng lại, biết cảm nhận, thì từng khoảnh khắc… đều là một món quà.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BỐN MÙA Ở OSLO

Mùa đông đến như một hơi thở dài, phủ trắng mọi ngóc ngách của thành phố. Ở Oslo, tuyết không chỉ làm lạnh da thịt, mà còn làm dịu tâm hồn. Mỗi bước đi trên con đường phủ tuyết là một lời nhắc nhở rằng mọi thứ trong đời cần thời gian để nghỉ ngơi, để lắng xuống.
Con người cũng vậy — đôi khi phải dừng lại, để trái tim được tĩnh lặng giữa nhịp sống hối hả, giữa những điều không thể đoán trước. Bình yên, ở đây, không phải là không có khó khăn, mà là cách học cách ngồi yên trong chính mình, bất chấp bão giông bên ngoài.

Mùa xuân thấm vào từng hơi thở, chậm rãi, kiên nhẫn. Những mầm cây nhú lên không vội vàng, không ồn ào; chỉ lặng lẽ bật ra từ đất, như dạy ta bài học đầu tiên về kiên nhẫn.
Chúng ta biết rằng, mọi điều quý giá không thể được thúc ép. Niềm vui, tình yêu, sự trưởng thành — tất cả đều cần thời gian. Ngay cả những trái tim từng tổn thương cũng có thể hồi sinh, như cành cây khẳng khiu cuối mùa đông bỗng nở hoa.

Mùa hè ở Oslo là lúc ánh sáng kéo dài hơn nỗi nhớ. Mặt trời dường như muốn kéo dài ngày ra, để con người ta kịp nhìn, kịp cảm nhận.
Tiếng nước hồ lặng lẽ vỗ bờ, tiếng chim hót, gió nhẹ trên mặt hồ — tất cả dạy ta bài học về hạnh phúc giản dị: Không phải chiếm hữu, mà là biết sống trọn vẹn khoảnh khắc này, giữa muôn ngàn điều tưởng như nhỏ nhặt nhưng thật ra vô giá.

Mùa thu, lá vàng rơi rào rạt trên những con phố yên ắng. Không phải mất mát nào cũng đáng tiếc, không phải nỗi buồn nào cũng là thất bại.
Lá rụng để mùa mới xanh lên, con người buông bỏ để tìm thấy chính mình. Ta đi qua những mối quan hệ dang dở, đi qua những thất bại, đi qua những ngày chông chênh — và rồi nhận ra: Tất cả đều là thầy dạy, tất cả đều mang đến một bài học sâu sắc về cách yêu thương, cách chấp nhận, cách đi tiếp mà không đánh mất chính mình.


Bốn mùa đi qua Oslo, cũng như bốn nhịp thở của đời người. Mỗi mùa là một triết lý, một lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn, về niềm vui giản dị, về cách buông bỏ và cách bình yên tồn tại ngay giữa mọi biến động.
Ở đây, người ta học cách không vội vàng chiếm hữu, không vội vàng gồng mình để chứng minh.
Người ta học cách nhìn, cảm nhận, và biết rằng: bình yên không ở nơi xa, mà ở ngay chính trái tim đã biết nghỉ ngơi và biết yêu theo cách riêng của mình.
Cuộc sống không hứa hẹn con đường bằng phẳng, nhưng nó hứa hẹn rằng: nếu biết dừng lại, biết cảm nhận, biết để trái tim tự nở hoa — thì mỗi khoảnh khắc đều là một món quà.



Dù ở Việt Nam hay Oslo, điều quý giá nhất không phải là nơi ta đang đứng, mà là cách trái tim ta học cách tìm thấy bình yên trong chính nhịp điệu của cuộc sống.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH YÊU GIỮA HAI THẾ GIỚI

Cô đến từ một thành phố ồn ào, nơi tiếng xe, tiếng còi, và ánh đèn chưa bao giờ ngủ yên.
Mỗi ngày, cô chạy theo nhịp sống hối hả, điện thoại liên tục rung, email chất chồng, nhưng trong lòng vẫn thèm một điều gì đó thật… thật sự chậm rãi.


Anh lớn lên ở vùng quê yên tĩnh, nơi sương mù buổi sáng phủ trên những đồng cỏ, nơi tiếng chim hót đánh thức bình minh, nơi con người biết chờ đợi và lắng nghe.
Anh từng nghĩ rằng thế giới của cô sẽ khiến anh mất phương hướng, nhưng cũng chính nhờ thế giới ấy, anh học được nhịp sống khác—nhanh, quyết liệt, đôi khi gấp gáp, nhưng sống thật.


Họ gặp nhau lần đầu trong một quán cà phê nửa trưa. Ánh sáng nhạt, mùi cà phê khói quyện với hương bánh mì nướng, vài tiếng nhạc jazz thoảng qua. Cô ngồi lặng lẽ, nhìn ly cà phê nghi ngút khói, và anh ngồi đối diện, nhìn cô bằng ánh mắt vừa tò mò vừa thận trọng.


“Anh không hiểu nổi guồng sống của em,” cô nói, giọng bình thản nhưng có chút mệt mỏi.
Anh nhếch môi, không trả lời ngay. Chỉ nhìn cô, rồi lặng lẽ rót thêm cà phê vào ly mình.
“Và em sẽ chẳng hiểu nổi cách sống của anh,” anh đáp khi cuối cùng cô nhìn anh chằm chằm. “Nhưng chúng ta vẫn muốn đứng cạnh nhau. Đúng không?”
Cô cười khẽ, nụ cười không hoa mỹ, không mềm mại, nhưng đủ để anh thấy trong đó một quyết định: Cô sẽ thử, dù chưa biết kết quả.

Họ học cách thích nghi với nhau. Cô chịu được sự chậm rãi, nhịp điệu tĩnh lặng của anh, trong khi anh chịu được nhịp sống hối hả, quyết liệt của cô.

Mỗi lần hẹn hò, cô đến muộn vài phút, và anh không than phiền; mỗi lần anh lặng im quá lâu, cô không vội vàng gặng hỏi.

Họ học cách kiểm soát cảm xúc, tôn trọng khác biệt, và không cố ép nhau theo khuôn mẫu.

Nhưng thử thách không chỉ đến từ sự khác biệt. Có những ngày, cô thấy mệt mỏi. Những cuộc họp kéo dài, những email dồn dập, những tin nhắn từ đồng nghiệp và bạn bè… khiến cô căng thẳng.

Anh lặng lẽ xuất hiện, đặt tay lên vai cô, chỉ để nhắc cô rằng ai đó vẫn ở đây, sẵn sàng chịu trách nhiệm cùng cô.
Một buổi chiều, gió thu thổi qua khung cửa sổ quán cà phê, lá vàng bay vào mặt cô.
Anh cầm tay cô, nhìn sâu vào mắt cô:
“Em biết không… có thể anh sẽ không bao giờ hiểu được nhịp sống của em hoàn toàn.
Nhưng anh chọn ở lại. Không phải vì anh hiểu, mà vì anh muốn chịu trách nhiệm cùng em, dù mọi thứ còn lộn xộn.”
Cô mỉm cười, đôi mắt long lanh, không ngọt ngào mà mạnh mẽ:
“Vậy thì… anh sẽ không bỏ em, dù có khó khăn đến đâu?”
Anh nắm tay cô, chắc, ấm:
“Không bao giờ. Bão tố, áp lực, bất đồng… tất cả sẽ đến, nhưng chúng ta sẽ đi cùng nhau.”

Thời gian trôi qua, những khác biệt nhỏ tích tụ. Cô thấy anh chậm chạp hơn, anh thấy cô quá vội vã.
Họ cãi nhau, đôi khi nặng lời, đôi khi im lặng hàng giờ để hạ nhiệt. Nhưng khi cơn giận qua đi, họ đều nhận ra một điều: tình yêu thật sự không phải không có mâu thuẫn, mà là biết chịu trách nhiệm và đứng lại bên nhau sau mâu thuẫn.


Một ngày, cô nói trong im lặng:
“Anh có biết không… đôi khi em tưởng chúng ta sẽ không thể tiếp tục.
Thế giới của em và anh… quá khác nhau.”
Anh nhìn cô, giọng trầm:
“Anh biết. Nhưng khác biệt không phải lý do để bỏ nhau.
Ngược lại, chính khác biệt làm chúng ta mạnh hơn, thực tế hơn, và… ngầu hơn.”
Cô bật cười, lần này nụ cười tràn đầy quyết tâm:
“Đúng. Em thích cách anh nói vậy.”

Họ bước ra phố đông đúc, tay trong tay, không cần hoa mỹ, không cần lời hứa ngọt ngào.
Chỉ cần hiện diện, chịu trách nhiệm, và lựa chọn nhau mỗi ngày.
Ánh sáng chiều phản chiếu lên vũng nước loang lổ, tiếng xe cộ vọng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, cô và anh hiểu rằng:
Tình yêu không phải lúc nào cũng dễ chịu, không phải lúc nào cũng đồng điệu.

Nhưng nếu biết chấp nhận khác biệt, chịu trách nhiệm và đi cùng nhau…
nó sẽ sâu sắc hơn bất cứ giấc mơ nào.

Tác giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI Ở LẠI ĐẾN CUỐI CÙNG

Sau Tết Nguyên Đán năm đó, Lan quyết định không rời đi.

Dù cô đã nghĩ đến điều đó… rất nhiều lần.

Mười năm hôn nhân.

Không ồn ào.

Không đổ vỡ.

Chỉ là… mòn dần.

Chồng cô—Khải—không phải người xấu.

Anh làm việc chăm chỉ.

Có trách nhiệm.

Không phản bội.

Chỉ là… không còn thấy cô nữa.

Những cuộc trò chuyện dần ngắn lại:

“Ăn gì chưa?”

“Ừ.”

“Ngủ sớm đi.”

“Ừ.”

Ban đầu, Lan cố gắng.

Cô hỏi nhiều hơn.

Chủ động hơn.

“Anh có mệt không?”

“Không.”

“Cuối tuần mình đi đâu nhé?”

“Để xem.”

Rồi dần dần—

cô nói ít lại.

Không phải vì hết muốn nói.

Mà vì… không còn ai lắng nghe.

Một buổi tối sau Tết, Lan ngồi một mình trong bếp.

Nồi canh còn nóng.

Nhưng người chưa về.

Cô nhìn điện thoại.

Không có tin nhắn.

Cô chợt nhận ra—

mình không còn chờ ai nữa.

Nhưng cô vẫn ở lại.

Vì con.

Vì gia đình.

Vì… “ai cũng vậy thôi.”

Thời gian trôi qua.

Lan bắt đầu thay đổi.

Cô không mua những chiếc váy mình thích nữa.

Vì “mặc cũng không ai để ý”.

Cô không kể những chuyện trong ngày.

Vì “nói ra cũng vậy thôi”.

Cô không còn soi gương lâu.

Vì “đẹp để làm gì”.

Một ngày, bạn cũ gặp lại cô.

“Lan… bạn khác quá.”

“Khác sao?”

“Không giống bạn ngày xưa.”

Lan cười.

“Người ta ai cũng phải khác chứ.”

Nhưng trên đường về—

cô tự hỏi:

Mình khác… hay mình đã biến mất?

Một buổi tối khác, Khải về muộn.

“Anh ăn chưa?” Lan hỏi.

“Rồi.”

Cô gật đầu.

Không hỏi thêm.

Anh đi ngang qua cô.

Không nhìn.

Lan chợt nói:

“Anh này.”

“Ừ?”

“Anh có thấy… em khác trước không?”

Khải dừng lại.

Suy nghĩ một chút.

“Chắc… do em già hơn.”

Anh nói xong rồi đi vào phòng.

Không có ác ý.

Chỉ là… thật lòng.

Đêm đó, Lan không ngủ được.

Cô ra phòng khách.

Ngồi một mình.

Cô nhớ lại chính mình của nhiều năm trước.

Cô gái hay cười.

Hay nói.

Hay mơ mộng.

Cô gái tin rằng—

chỉ cần yêu đủ nhiều

thì mọi thứ sẽ ổn.

Lan chợt nhận ra—

cô đã không còn là người đó nữa.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm.

Không phải để nấu ăn.

Không phải để dọn dẹp.

Cô đứng trước gương.

Rất lâu.

Nhìn vào người phụ nữ trong gương.

Vẫn là khuôn mặt ấy.

Nhưng ánh mắt…

trống.

Chiều hôm đó, cô đi ra ngoài.

Một mình.

Không báo trước.

Không giải thích.

Cô vào một quán cà phê nhỏ.

Ngồi cạnh cửa sổ.

Lần đầu tiên sau rất lâu—

cô không vội về nhà.

Cô lấy giấy ra.

Viết một dòng:

Mình đã bỏ quên mình từ lúc nào vậy?

Cô nhìn câu hỏi rất lâu.

Rồi viết tiếp:

Và… mình có muốn tìm lại không?

Buổi tối, Khải nhắn:

“Em đi đâu rồi?”

Lan nhìn tin nhắn.

Một câu hỏi rất bình thường.

Nhưng lại đến… rất muộn.

Cô trả lời:

“Em đang ở ngoài.”

“Làm gì?”

Lan nhìn ra cửa sổ.

“Đang tìm lại một người.”

“Người nào?”

Cô mỉm cười.

“Em.”

“Tìm lại chính mình.”

Đêm đó, cô về nhà.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Nhưng có một điều… đã khác.

Lan không còn ngồi đợi.

Không còn im lặng theo thói quen.

Cô nói:

“Anh này, em muốn nói chuyện.”

Khải ngạc nhiên.

“Chuyện gì?”

Lan nhìn thẳng vào anh.

“Về em.”

Câu chuyện hôm đó… không dễ dàng.

Không ai khóc.

Không ai bỏ đi.

Chỉ là… lần đầu tiên sau nhiều năm—

họ thật sự nói chuyện.

Lan không rời đi ngay.

Nhưng cô cũng không ở lại như trước nữa.

Cô bắt đầu thay đổi.

Đi học một lớp cô thích.

Gặp lại bạn bè.

Mua lại những chiếc váy mình từng muốn.

Không phải để ai nhìn.

Mà để… nhìn lại chính mình.

Một ngày nọ, Khải nói:

“Dạo này em khác.”

Lan mỉm cười.

“Ừ.”

“Anh thấy… em xa anh hơn.”

Cô nhìn anh.

“Không.”

“Vậy là gì?”

Cô trả lời rất nhẹ:

“Em đang… gần lại với chính mình hơn.”

Bạn biết đấy!

Có những người

ở lại rất lâu,

đến mức quên mất

mình là ai.

Và rồi một ngày

không phải họ rời đi,

mà là họ quay về với chính mình.

trước khi quá muộn.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SAU TẾT GẶP LẠI MỘT NGƯỜI ĐÃ CŨ

Quán cà phê mở lại vào ngày mồng Mười.
Không còn lì xì, không còn câu chúc.
Chỉ còn những con người quay lại với thói quen cũ—gọi một ly quen, ngồi vào chỗ quen, và giả vờ như cuộc sống chưa từng bị gián đoạn bởi Tết Nguyên Đán.

Cô chọn ngồi góc trong cùng.
Nơi trước đây… cô và anh từng ngồi.
Không phải vì nhớ.
Chỉ là… không nghĩ nhiều.

Cửa mở.
Một cơn gió lạnh theo vào.
Và anh bước vào.
Không có dấu hiệu báo trước nào cả. Không một linh cảm. Không một giấc mơ đêm qua.
Chỉ là—đột nhiên—người từng thuộc về quá khứ, đứng đó, trong hiện tại.
Anh nhìn quanh.
Rồi ánh mắt dừng lại ở cô.
Cả hai cùng sững lại.
Như thể thời gian bị ai đó kéo ngược lại vài năm… rồi lại buông tay ra quá nhanh.

Anh bước tới.
“Lâu rồi không gặp.”
Một câu nói quá bình thường… đến mức đau.
Cô gật đầu.
“Ừ. Lâu rồi.”
Họ ngồi đối diện nhau.
Khoảng cách chỉ một chiếc bàn—nhưng lại là ba năm không thể gọi tên.

“Em vẫn ở đây à?” anh hỏi.
“Ừ. Còn anh?”
“Anh… đi một vòng. Rồi quay lại.”
Cô khẽ cười.
“Người ta hay quay lại sau Tết nhỉ.”
Anh nhìn cô.
“Hay là… người ta chỉ dám quay lại khi có một cái cớ.”

Cà phê được mang ra.
Vẫn là ly đen không đường của anh.
Vẫn là latte ít sữa của cô.
Quán vẫn nhớ.
Chỉ có họ… là đã quên cách ngồi cạnh nhau.

“Em có hạnh phúc không?” anh hỏi, rất khẽ.
Cô không trả lời ngay.
Cô nhìn ra ngoài cửa kính. Những cành cây trơ lá. Bầu trời xám nhạt.
“Có những ngày… em nghĩ là có.”
“Còn những ngày khác?”
“Em bận. Nên không nghĩ.”

Anh gật đầu.
Như hiểu. Hoặc giả vờ hiểu.
“Anh xin lỗi.”
Câu nói đến muộn ba năm.
Nhưng vẫn làm tim cô khẽ lệch một nhịp.
“Vì điều gì?”
“Vì đã rời đi… mà không nói rõ.”
Cô nhìn anh.
Lâu hơn một chút.
“Không sao đâu. Lúc đó… em cũng không hỏi.”

Im lặng.
Nhưng không còn nặng nề.
Chỉ là hai người đã từng rất thân… giờ học cách trở nên xa lạ một cách lịch sự.

“Em có nghĩ…” anh ngập ngừng
“…nếu ngày đó khác đi—”
“Không,” cô ngắt lời, rất nhẹ.
Cô mỉm cười.
“Đừng hỏi những câu mà mình đã biết là không thể trả lời.”

Ngoài kia, nắng bắt đầu len qua mây.
Sau nhiều ngày âm u của mùa Tết.

Họ đứng dậy cùng lúc.
Không ai giữ ai lại.
Không ai hỏi thêm.
Chỉ là…
khi đi ngang qua nhau, tay anh khẽ chạm vào tay cô.
Một cái chạm rất nhẹ.
Nhưng đủ để biết—
có những thứ
không còn nữa
nhưng cũng chưa từng biến mất hoàn toàn.

Anh đi trước.
Không quay đầu lại.
Cô đứng thêm một chút.
Rồi cũng bước ra.
Hai người rẽ về hai hướng khác nhau.
Như cách họ đã từng.

Sau Tết
người ta gặp lại nhau,
không phải để bắt đầu lại,
mà để biết
một đoạn đường đã thật sự
kết thúc.
Và trái tim
cuối cùng cũng học được
cách bước tiếp, mà không cần ngoảnh lại.

Tác giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

VICTORIA TRAN HUYNH – NGƯỜI GIEO NIỀM TIN GIỮA LÒNG OSLO

Oslo – thủ đô Nauy, nơi mùa đông kéo dài và bầu trời thường phủ sương mù.
Victoria Tran Huynh – chuyên gia tâm lý học, gốc Việt – đã và đang thắp sáng cuộc đời của nhiều người bằng sự lắng nghe, lòng kiên nhẫn và sự thấu hiểu hiếm có.
Ở tuổi ngoài 30, cô là một trong những chuyên gia hiếm hoi trong lĩnh vực tâm lý cộng đồng và tổng quát (samfunns- og allmennpsykologi) tại Na Uy có nguồn gốc thiểu số.


Và đồng thời là tiếng nói mạnh mẽ đấu tranh cho sự đa dạng văn hóa trong ngành nghề.
Victoria tốt nghiệp đại học chuyên ngành tâm lý học, trẻ nhất trường. Lúc ấy cô vừa tròn 24 tuổi.
Và sau khi tốt nghiệp đại học, cô học thêm 5 năm nữa để được cấp phép hành nghề chuyên sâu tại Na Uy với tư cách là một “Psykologspesialist” “chuyên gia tâm lý học.” Một danh hiệu đòi hỏi nhiều năm đào tạo và thực hành chuyên nghiệp.


Cô đã gây tiếng vang trong một bài viết trên tạp chí tâm lý học chuyên ngành. Victoria đã chia sẻ thẳng thắn về trải nghiệm là người thiểu số trong nghề. Bài viết không chỉ phản ánh sự chân thực trong hành trình nghề nghiệp mà còn mở ra một cuộc đối thoại cần thiết về phân biệt chủng tộc trong ngành tâm lý học.
Bên cạnh đó, Victoria còn cùng đồng nghiệp thực hiện chuyên luận về phương pháp tiếp cận tâm lý học cộng đồng trong môi trường giáo dục và xã hội. Được công bố trên Psykologi i Oslo kommune.
Bài nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của tâm lý học, không chỉ trong phòng trị liệu mà còn trong việc xây dựng các mối quan hệ lành mạnh trong cộng đồng.


Tuy hoạt động trong ngành vốn thầm lặng, Victoria Tran Huynh được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân, đánh giá cao bởi sự lắng nghe sâu sắc. Sự tinh tế trong tiếp cận trị liệu, và lòng nhân ái.
Những ai từng được cô hỗ trợ đều ghi nhớ cảm giác “được nhìn thấy, được công nhận và được chữa lành.” Không phải bằng phép màu, mà bằng sự hiện diện đầy trân trọng.


Chân dung một chuyên gia – và một người gìn giữ lòng nhân hậu.
Victoria không chỉ đại diện cho thành công của người Việt tại nước ngoài. Mà còn là biểu tượng cho những giá trị nhân bản trong ngành tâm lý học hiện đại: Sự bao dung, tính đa văn hóa và lòng can đảm để nói ra điều đúng.
Trong bối cảnh thế giới ngày càng chú trọng đến sức khỏe tinh thần, sự hiện diện và đóng góp của những chuyên gia như Victoria là điều đáng quý.


Cô không chỉ giúp chữa lành, mà còn góp phần xây dựng một hệ sinh thái nghề nghiệp công bằng và đầy hy vọng cho thế hệ tiếp theo – nơi mọi giọng nói, mọi sắc tộc đều có cơ hội cất lên.
Bài viết – dựa trên dữ liệu công khai và tài liệu chuyên ngành.

Tiến sĩ, bác sĩ tâm lý: Victoria Tran Huynh