CÒN LẠI MỘT QUÊ NHÀ
Thơ: Trần Minh Hồng
Music: Daisuno (Đại Trần Huỳnh)
CÒN LẠI MỘT QUÊ NHÀ
Thơ: Trần Minh Hồng
Music: Daisuno (Đại Trần Huỳnh)
CÒN LẠI MỘT QUÊ NHÀ
Tôi đi qua những ngày không gọi tên.
Những thành phố sáng đèn nhưng rất lạnh.
Người ta bước qua nhau như gió thoảng.
Nhưng trong tôi… giữ lại một quê nhà.
Việt Nam ơi, tôi yêu nhiều đến thế.
Chỉ là chiều mưa rất nhẹ sau hè.
Tiếng mẹ gọi vọng về từ ký ức.
Mỏng như sương… mà níu cả đời tôi.
Còn lại một quê nhà trong tim nhỏ.
Dẫu đi xa vẫn đứng ở trong tôi.
Như dòng sông không bao giờ biết mỏi.
Chảy ngược về nơi bắt đầu cuộc đời.
Tôi ở lại giữa Oslo rất dài lạnh.
Nơi tuyết rơi cũng lặng như hơi thở.
Những con phố trắng xóa từng nỗi nhớ.
Cũng quen dần… mà chẳng thể nguôi quên.
Có những buổi tôi ngồi buồn nhớ mẹ.
Nhớ bữa cơm chiều nghi ngút khói thân quen.
Nhớ canh ngọt bàn tay mẹ từng nấu.
Và tiếng cười xưa lẫn giữa hoàng hôn.
Còn lại một quê nhà trong ký ức.
Như vệt nắng cuối cùng của tuổi thơ.
Dẫu đi hết những mùa đông rất lạ.
Vẫn trong tôi… một tiếng gọi “quê nhà.”

Đại Trần Huỳnh
🎵 “QUÊ HƯƠNG TRONG TIM”
Hmm…
Có những nơi không cần gọi tên
mà vẫn ở mãi trong tim…
Tôi rời quê vào một ngày rất nhẹ.
Không kịp ôm hết những điều thân quen.
Tiếng mẹ dặn còn vang trong ngõ nhỏ:
“Đi xa rồi nhớ giữ lấy bình yên…”
Mang theo mình vài ba điều rất nhỏ.
Một mái nhà, một tiếng gọi thân thương.
Tưởng ra đi là sẽ quên tất cả.
Nhưng càng xa… lại càng nhớ Quê hương.
Ở nơi đây trời rơi đầy tuyết trắng.
Oslo im lặng giữa những ngày dài.
Tôi học cách sống mà không cần đợi.
Nhưng không học được cách… để quên ai.
Quê hương tôi là Việt Nam.
Không cần lớn lao, chỉ cần rất thật.
Là bữa cơm, là chiều mưa rất khẽ.
Là nơi tim tôi chưa từng rời xa.
Dù đi đâu giữa bao nhiêu xa lạ.
Vẫn nghe lòng mình gọi hai tiếng “quê nhà.”
Không phải nơi, mà là trong hơi thở.
Tôi mang theo… suốt cả cuộc đời tôi
Có những đêm tôi không hề ngủ được.
Chỉ vì nhớ một con đường ngày xưa.
Nhớ tiếng chợ, nhớ tiếng cười rất nhỏ.
Nhớ mẹ ngồi… vá lại những ngày mưa.
Ở thành phố người ta không quen biết.
Ai cũng đi như thể chẳng ai chờ.
Chỉ có tôi đứng giữa trời tuyết trắng.
Nghe trong lòng… một tiếng gọi vu vơ.
Một cuộc gọi: “Con ơi, mẹ vẫn ổn…”
Mà sao nghe như xa tận cuối trời.
Tôi hiểu ra có những điều không giữ.
Chỉ có thể… mang theo suốt cuộc đời.
Quê hương tôi là Việt Nam.
Không cần gọi tên vẫn luôn ở đó.
Là dòng sông, là bếp nhà khói tỏa.
Là nơi tôi… dù đi vẫn muốn về…..
Dù bão giông hay những ngày xa lạ.
Tôi vẫn nghe hai tiếng gọi “quê nhà.”
Không phải nơi, mà là trong ký ức.
Là tim tôi… không thể nào phai nhòa.
Tôi đã đi qua những thành phố sáng đèn.
Oslo lạnh, nhưng lòng thì trống vắng.
Đi thật xa để nghĩ mình trưởng thành.
Nhưng hóa ra… là để nhớ nhiều hơn.
Quê hương tôi là Việt Nam.
Là nơi bắt đầu, cũng là nơi để nhớ.
Dù ngày mai tôi có thêm bao ngả.
Vẫn trong tim… một tiếng gọi không rời.
Quê hương ơi… tôi không còn đi nữa.
Vì trong tim đã đủ cả cuộc đời.
Không cần quay về bằng đôi chân mỏi.
Vì quê hương… đang ở trong tôi rồi.
Hmm…
Quê hương không ở đâu xa…
mà ở trong chính tim mình.

NHỮNG NGÀY KHÔNG GỌI TÊN
Ở Oslo, người ta quen với những mùa đông dài đến mức mọi cảm xúc đều học cách co lại để tồn tại.
Cô cũng vậy.
Cô làm việc trong một thư viện gần trung tâm.
Cô đang sắp xếp những cuốn sách đã có người quên mất từ lâu. Những câu chuyện đã nằm yên trong bụi thời gian.
Cô thấy mình cũng giống chúng.
Không bị bỏ rơi.
Chỉ là… không còn được gọi tên.
Anh – người không thuộc về nơi nào lâu.
Anh đến thư viện vào một buổi chiều mưa.
Không mang theo gì ngoài một chiếc áo khoác ướt và ánh mắt như thể đã đi qua rất nhiều nơi nhưng chưa dừng lại ở đâu đủ lâu.
“Ở đây có sách về ký ức không?” – anh hỏi.
Cô nhìn anh một lúc rồi đáp:
“Ở đây có tất cả những thứ người ta không biết nên để ở đâu.”
Anh cười nhẹ.
Và ngồi xuống.
Không mượn sách.
Chỉ ngồi.
Rồi những cuộc gặp không có lý do.
Từ hôm đó, anh quay lại, không thường xuyên,
không theo lịch.
Chỉ xuất hiện như một trang sách bị gió lật đúng lúc cô đang đọc dở.
Anh không hỏi nhiều. Cô cũng không kể nhiều.
Giữa họ là những khoảng im lặng dài, nhưng không khó chịu.
Có những người, khi ở cạnh nhau, không cần lấp đầy không gian.
Chỉ cần tồn tại cùng một nhịp thở.
Những điều không gọi tên.
Có một lần, anh hỏi cô :
“Cô có tin là con người có thể biến mất ngay cả khi vẫn đang sống không?”
Cô không trả lời ngay. Cô nhìn những kệ sách phía sau anh.
Rồi nói:
“Có, đó là khi không còn ai gọi tên họ nữa.”
Anh gật đầu, không phản đối, cũng không đồng ý.
Chỉ như thể anh đã từng nghĩ điều đó từ rất lâu rồi.
Khoảng cách bắt đầu có hình dạng.
Anh bắt đầu đến thường xuyên hơn.
Không phải vì cô chờ.
Cũng không phải vì anh cần.
Chỉ là giữa họ, có một điều gì đó đang hình thành mà không cần lời giải thích.
Nhưng cô nhận ra một điều:
Mỗi lần anh đến gần hơn, anh lại… sắp rời đi xa hơn.
Như thể anh chỉ có thể tồn tại trong những khoảng tạm.
Một buổi chiều, trời Oslo mưa rất nhẹ.
Anh đứng giữa thư viện rất lâu trước khi nói:
“Có thể tôi sẽ đi một thời gian dài.”
Cô không hỏi đi đâu.
Cũng không hỏi khi nào trở lại.
Cô chỉ hỏi:
“Lần này là bao lâu?”
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Đủ để quên bớt những thứ không nên giữ.”
Cô gật đầu.
Không giữ anh lại.
Rồi anh bước đi…
Không có lời chia tay dài.
Không có cái ôm.
Không có hứa hẹn.
Chỉ là một khoảng trống xuất hiện rất tự nhiên, như thể nó vốn đã ở đó từ trước.
Cô vẫn làm việc.
Vẫn sắp xếp sách.
Nhưng có một cuốn sách trong cô không còn ai đọc nữa.
Một ngày, cô tìm thấy một cuốn sách cũ trong kho.
Không có tên người mượn. Không có ngày trả.
Chỉ có một dòng ghi tay ở trang đầu:
“Có những người chỉ ở lại trong đời ta để dạy ta cách không giữ.”
Cô đặt cuốn sách lại lên kệ cao nhất.
Nơi không ai với tới.
Không phải để quên.
Mà để nó thuộc về yên lặng.
Mùa đông ở Oslo vẫn dài.
Thời gian vẫn trôi như cũ.
Chỉ là cô không còn chờ tiếng cửa mở nữa.
Không còn nhìn ra mỗi khi có bước chân đi qua.
Không còn gọi tên ai trong những khoảng lặng.
Có những người đi qua đời ta như một trang sách lật nhanh.
Nhưng có những người…
khi rời đi rồi, mới thật sự bắt đầu ở lại.

Tác Giả: Trần Minh Hồng
NGƯỜI QUÊN HAY NHỚ?
Người quên hay nhớ? Tôi không biết…
Chỉ thấy hoàng hôn tím ngả màu.
Gió lùa xào xạc trên lối cũ.
Nghe tiếng lòng rơi giữa hư hao.
Ngày ấy môi cười như nắng mới.
Mắt trong như suối giữa xuân xanh.
Tim tôi run nhẹ trong chiều vắng.
Ngập ngừng chưa nói… đã chia ly.
Người quên hay nhớ? Tôi đâu rõ…
Chỉ thấy lòng nhói mỗi sớm mai.
Bài ca năm ấy còn dang dở.
Mà người đã hóa khói sương bay.
Tôi vẫn đi qua mùa không hẹn.
Ngang phố ngày xưa gió thoảng về.
Có lúc ngỡ ai vừa gọi khẽ.
Hóa ra là tiếng gió ru mơ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng
BIỂN VÀ SỰ TAN RÃ CỦA NỖI BUỒN
Có những nỗi buồn không biến mất.
Chúng chỉ đổi hình dạng.
Từ nặng sang nhẹ.
Từ sắc thành mờ.
Từ rõ ràng thành mênh mang.
Và biển là nơi đầu tiên cho chúng ta biết điều đó.
*Biển không giữ lại điều gì̀.
Biển rộng đến mức không cần phân biệt đâu là bắt đầu, đâu là kết thúc.
Nó nhận vào tất cả:
Nước từ sông.
Cơn mưa từ trời.
Những gì con người bỏ lại bên bờ.
Nhưng biển không giữ lại bất cứ thứ gì theo cách con người giữ ký ức.
Nó hòa tan.
Không phải để quên.
Mà để không còn hình dạng cũ.
*Nỗi buồn khi gặp biển.
Thường thì người ta mang nỗi buồn đến biển. Họ nghĩ biển sẽ hiểu.
Nhưng biển không trả lời.
Chỉ có sóng.
Lúc đầu, nỗi buồn vẫn còn nguyên:
Vẫn nặng.
Vẫn rõ.
Vẫn có tên.
Nhưng khi sóng liên tục chạm vào bờ,
một điều rất nhỏ bắt đầu xảy ra:
Nỗi buồn không còn đứng yên được nữa.
*Đó là lúc: Tan rã không phải là biến mất.
Biển không xóa nỗi buồn.
Biển làm nó tan ra.
Giống như muối trong nước:
không còn thấy từng hạt,
nhưng vẫn có vị.
Nỗi buồn cũng vậy.
Nó không biến mất ngay lập tức.
Chỉ không còn là một khối nặng trong lòng nữa.
*Và rồi: Mọi người đứng trước biển và thôi cố giữ.
Có những lúc, người ta đứng rất lâu trước biển.
Không nói gì.
Không nghĩ gì rõ ràng.
Vì trong tiếng sóng, họ bắt đầu nhận ra:
Có những thứ không thể giữ nguyên hình dạng nếu muốn tiếp tục sống.
*Biển không an ủi – biển làm con người rộng ra.
Biển không nói:
“Mọi chuyện sẽ ổn.”
Biển chỉ làm một điều khác:
Nó mở rộng giới hạn của nỗi buồn.
Khi nỗi buồn trở nên rộng như biển,
nó không còn sắc cạnh để làm tổn thương như trước.
*Sóng là cách biển thở cùng con người
Mỗi con sóng đến rồi đi.
Không giữ lại gì.
Không mang theo gì lâu dài.
Giống như một nhịp thở lớn:
Vào
Ra
Rồi lại vào
Con người đứng đó, và dần dần, họ thở theo biển.
*Khi rời biển, nỗi buồn không còn như cũ.
Con người rời biển.
Nỗi buồn vẫn còn.
Nhưng không còn nguyên vẹn như trước.
Nó đã:
Loãng hơn.
Chậm hơn.
It sắc hơn.
Không phải vì biển đã lấy đi nỗi buồn.
Mà vì con người đã thôi giữ nó quá chặt.
Bạn biết đấy:
Biển không chữa lành con người.
Biển chỉ nói lên một điều:
Rằng mọi cảm xúc đều có thể tan vào một thứ lớn hơn chính nó.
Và trong sự tan rã ấy, chúng ta không mất đi nỗi buồn.
Chỉ không còn bị nỗi buồn định nghĩa hoàn toàn nữa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng
KHI THÔI GỌI TÊN MÌNH
Có những ngày, ta đứng trước gương rất lâu.
Không phải để chỉnh lại mái tóc, cũng không phải để tìm một nếp nhăn mới xuất hiện.
Chỉ là… ta muốn chắc rằng người trong gương kia vẫn là mình.
Nhưng kỳ lạ thay, càng nhìn, lại càng thấy xa lạ.
Có phải vì ta đã sống quá nhiều cho những cái tên?
Tên mà người khác gọi ta.
Tên mà ta cố giữ cho vừa lòng người.
Tên của những vai trò: Một người con, một người bạn, một người từng yêu, một người đã rời đi…
Ta quen với việc trả lời khi ai đó gọi.
Quen đến mức quên mất: Nếu không ai gọi, ta là ai?
Có lẽ vì thế mà có những lúc, sự thật không nằm trong gương.
Gương chỉ phản chiếu hình hài, không phản chiếu được những điều đã mỏi mệt bên trong.
Sự thật… đôi khi nằm trong cách ta sống một ngày rất bình thường.
Một buổi sáng thức dậy mà không cần chứng minh điều gì.
Một buổi chiều đi qua phố mà không cần ai nhận ra.
Một buổi tối ngồi yên, không cố gắng trở thành một phiên bản “tốt hơn”.
Chỉ là… được là mình.
Không cần gọi tên. Không cần định nghĩa.
Và rồi, đến một lúc nào đó, ta chợt hiểu—
cái tên không còn quan trọng nữa.
Vì khi thôi gọi tên mình,
ta không biến mất.
Ta chỉ… trở về.

Tác Giả: Trần Minh Hồng
VÌ SAO NGƯỜI TA RỜI BỎ QUÊ HƯƠNG – RỒI LẠI TRỞ VỀ BẰNG NHỮNG CHUYẾN BAY DÀI ĐẰNG ĐẲNG?
Có một điều tưởng chừng nghịch lý, nhưng lại là sự thật của hàng triệu người Việt sống nơi đất khách.
Họ từng ra đi bằng nước mắt – và giờ trở về, cũng bằng nước mắt.
Không ai trốn khỏi quê hương vì họ ghét quê hương. Bởi vì Quê Hương là một phần của máu thịt.
Người ta ra đi vì cuộc sống không còn lối thoát, vì bầu không khí không còn chỗ thở cho giấc mơ.
Có người trốn nghèo, có người trốn định kiến, trốn một tuổi trẻ từng bị bóp nghẹt của số phận.
Rồi một ngày, họ đặt chân lên vùng đất mới – nơi có tuyết trắng thay vì nắng gắt, có ngôn ngữ xa lạ thay cho tiếng ru của mẹ.
Và có cả sự trống rỗng khi không còn nghe tiếng “con ơi” mỗi buổi chiều.
Ở đó, họ là người nhập cư. Không phải là tên gọi mẹ đẻ, mà là một giọng nói bị pha trộn, và một cái tên không ai phát âm đúng.
Nhưng rồi, theo thời gian – họ sống được. Họ thích nghi. Họ học cách cười giữa những người không cười như họ.
Họ xây nhà, có con, có công việc, có tương lai và giàu có.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, có một vết thương không lành:
“SỰ ĐỨT LÌA GỐC RỄ.” Mà Nhà Tâm Lý Học Victoria Tran Huynh (Oslo), gọi đó là:
“NỖI ĐAU BẢN SẮC.”
Khi một người không còn hoàn toàn thuộc về nơi mình sống, nhưng cũng không thể quay về hoàn toàn nơi mình sinh ra.
Victoria Tran Huynh gọi đó là: “TÌNH TRẠNG LƯU ĐÀY NỘI TÂM.” khi con người mang theo chính mình mà vẫn lạc lõng…
Thế nên, mỗi chuyến trở về không đơn thuần là kỳ nghỉ. Đó là hành trình quay lại để chạm vào chính mình.
Là để ăn lại một món canh chua nấu nơi quê nhà quen thuộc. Ăn lại món rau lang luộc chấm với mắm kho quẹt, thân thương.
Là để nghe lại tiếng rao sáng và nhận ra: À, tiếng Việt vẫn chảy trong máu mình.
Là để thắp hương lên bàn thờ mẹ, người đã mất khi mình chưa kịp nói câu cuối cùng.
Những người đã ra đi, không ai giống như lúc họ còn ở lại.
Nhưng quê hương – bằng một cách nào đó – vẫn là nơi mà trái tim họ chạy về mỗi khi đêm xuống. Dù chỉ trong ý nghĩ…
Bởi vì con người không thể sống trọn vẹn nếu quên mất mình từ đâu đến.
Và có lẽ, họ không thực sự trở về để sống.
Họ trở về để được nhận lại chính mình.
Trở về, không phải để tìm lại tất cả.
Mà chỉ để nhặt lại một mảnh gốc rễ, từng bị rơi trong lúc vội vã ra đi.
Và khi nhặt lại được, người ta mới có thể đứng thật vững — dù ở bất cứ nơi đâu.

Hình chuyên gia tâm lý: Victoria Tran Huynh
TẠI SAO TÔI VIẾT?
Viết là niềm đam mê của tôi. Viết là mệnh lệnh mà không phải lúc nào cũng viết được hay.
Viết là cách lưu lại những hình ảnh kỷ niệm trong cuộc đời mình. Để lại dấu vết, minh chứng cho sự tồn tại của bản thân với thế giới xung quanh mình.
Khi viết ra những truyện ngắn là tôi có thêm nhận biết để bình tĩnh đối phó với cuộc sống hiện tại.
Viết để không bị mất những cảm xúc mà mình đã trải qua. Những lưu ý trước khi nó bay lên bầu trời lãng quên.
Viết để sống lại qúa khứ, sống lại những niềm vui mà tôi muốn chia sẽ với bạn bè và mọi người.
Đối với tôi, viết còn là để bảo tồn văn hóa Việt Nam nơi xứ người.
Những tập truyện ngắn của tôi cũng đã có mặt tại các thư viện Na Uy. Và tôi đang tiếp tục viết.
Trang Web của tôi author minhhong. com
Hôm nay cũng được lời khen tặng từ Google thông báo.
Mặc dù, cuộc sống ngoài kia có thể thay đổi rất nhanh.
Người đến, người đi vội vả.
Những điều từng chắc chắn cũng có thể trở nên mơ hồ.
Nhưng ở đây — trong những dòng chữ mình viết,
mình vẫn là mình, của những ngày thật nhất.
CẢM ƠN BẠN ĐỌC:
Những người đã vô tình ghé qua trang Web của tôi, hay lặng lẽ quay lại nhiều lần.
Cảm ơn bạn vì đã dành một chút thời gian trong cuộc sống bận rộn, để ngồi xuống, đọc vài dòng chữ,
và có thể… dừng lại lâu hơn một chút.
Tôi viết — không phải để trở nên đặc biệt.
Chỉ là để giữ lại những điều dễ tan biến trong lòng.
Và thật may mắn,
những điều đó đã không trôi đi một mình.
Vì có bạn.
Có bạn đọc, những dòng chữ không còn là độc thoại.
Có bạn hiểu, những cảm xúc không còn lạc lõng.
Và có bạn ở lại, mình biết… mình không viết trong khoảng không vô tận.
Cảm ơn bạn —
không phải vì những con số, mà vì sự hiện diện rất lặng lẽ nhưng đủ đầy.
Nếu một ngày nào đó, bạn thấy lòng mình chùng xuống. Hoặc chỉ đơn giản là cần một nơi để thư giản…
Hy vọng, bạn sẽ lại ghé trang Web truyennganminhhong.com/author minhhong.com.
Mình vẫn sẽ viết.
Vẫn sẽ ở đây —
như chính mình, của những ngày rất thật.


Tác Giả: Trần Minh Hồng
MƯA KHÔNG HỎI
Mưa chẳng hỏi: mai này ta có đổi?
Chỉ rơi hoài như thể đã từng yêu.
Từng giọt nhỏ chạm vào miền ký ức.
Nơi có người… ta đã lỡ thương nhiều.
Mưa chẳng hỏi: người giờ còn đứng đó?
Hay đã quên con phố cũ năm nào.
Ta vẫn bước giữa mùa không định hướng.
Nghe lòng mình ướt lạnh tự khi nao…
Mưa chẳng hỏi: tim này còn biết đợi?
Hay đã khô như lá cuối mùa thu.
Chỉ biết nhớ một bàn tay đã mất.
Trong chiều buồn… gió thổi rất âm u.
Mưa vẫn rơi, mặc thời gian lặng lẽ.
Mặc chúng ta rẽ lối chẳng quay đầu.
Chỉ có nỗi nhớ là không biết mỏi.
Cứ âm thầm… thấm ướt những cơn đau.

Tác giả: Trần Minh Hồng