TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

PHÚ MỸ – VIỆT NAM, NƠI CÒN LẠI LÒNG CHUNG THỦY.

Phú Mỹ vào mùa mưa không buồn.
Chỉ là… nặng.
Nặng như những lớp mây thấp treo trên mái tôn công nghiệp.
Nặng như tiếng xe container lăn qua vũng nước đục.
Nặng như hơi thở của một vùng đất quen với nhịp lao động hơn là những lời tỏ tình.
Mưa rơi xuống khu công nghiệp không làm người ta yếu lòng.
Chỉ làm áo ai đó ướt thêm một chút, và đôi giày dính thêm một lớp đất đỏ không kịp gọi tên.

Ở đây, người ta không nói nhiều về yêu đương.
Người ta nói về tăng ca.
Về lương cuối tháng.
Về chuyến xe về quê có kịp Tết hay không.
Nhưng lạ thay…
Giữa những thứ tưởng như khô cằn ấy,
vẫn có những điều rất mềm…

Một người công nhân che mưa cho đồng nghiệp bằng tấm áo mỏng.

Một ổ bánh mì chia đôi vào giữa ca đêm.

Một cuộc gọi ngắn: “Em ăn chưa?”

Giữa tiếng máy ồn như nhịp đời không nghỉ.
Phú Mỹ không dạy người ta mơ mộng.
Phú Mỹ dạy người ta ở lại.

Ở lại với công việc.
Ở lại với những ngày chưa kịp khá hơn.
Và đôi khi… ở lại với một người không hứa được tương lai, nhưng không rời đi khi khó khăn ghé tới.

Mưa vẫn rơi.
Nhưng không buồn.
Chỉ là nặng.
Như tình yêu không nói thành lời.
Như lòng chung thủy không cần chứng minh.
Như những con người lặng lẽ sống cùng nhau,
qua từng mùa mưa không tên.

……………..
Phú Mỹ – nơi ấy có hai người yêu nhau

Không phải kiểu tình yêu khiến người ta phải nhìn theo.
Không ồn ào. Không tuyên bố. Không cần chứng minh.
Chỉ là hai người gặp nhau giữa một ca làm dài,
giữa tiếng máy, tiếng mưa, và tiếng đời chạy vội.
Anh làm ở xưởng kim loại.
Cô làm ở kho hàng.
Ban đầu chỉ là những lần chạm mặt rất nhỏ:
Một cái gật đầu.
Một câu “cẩn thận nhé” giữa lối đi trơn vì mưa.

Tình yêu của họ không có buổi hẹn hò lãng mạn.
Chỉ có những lần cùng trú mưa dưới mái hiên khu công nghiệp.
Cùng chia nhau ly cà phê trước ca đêm.
Và những đoạn đường về nhà im lặng nhưng không thấy cô đơn.
Không ai hỏi: “Anh có tương lai gì?”
Không ai nói: “Em có gì trong tay?”

Vì ở Phú Mỹ, người ta hiểu nhau bằng cách khác:
Hôm nay còn gặp được nhau là tốt rồi.

Có những ngày mưa lớn.
Nước ngập qua cả lối đi.
Ca làm vẫn phải chạy.
Anh cõng thùng hàng, cô đứng bên ghi sổ.
Không ai nói câu yêu đương nào.
Nhưng lúc anh suýt trượt chân, cô đã kéo anh lại.
Chỉ một cái kéo tay rất nhanh.
Nhưng đủ để anh nhớ rất lâu.

Một buổi tối, khi trời vừa tạnh mưa,
hai người ngồi ở bậc thềm trước sân nhà.
Cô hỏi:
“Nếu sau này mình không còn ở đây nữa thì sao?”
Anh im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Thì mình nhớ lại là… từng có những ngày như vậy.”
Cô cười nhẹ:
“Nhớ để làm gì?”
Anh nhìn xa ra ánh đèn vàng của khu công nghiệp:
“Để biết là mình đã từng có nhau thật.”

Không có lời hứa cưới xin.
Không có kế hoạch lớn lao.
Chỉ có một điều rất nhỏ nhưng thật:
Họ chọn ở lại cạnh nhau trong những ngày không dễ dàng nhất.

Phú Mỹ vẫn vậy.
Mưa vẫn nặng.
Đường vẫn ướt.
Ca làm vẫn dài.
Nhưng giữa tất cả những điều tưởng như mỏi mệt đó.
Vẫn có hai người đi cùng nhau qua từng đêm.
Không phải để thoát khỏi cuộc sống này.
Mà để có cuộc sống, không buông tay nhau.

Và có lẽ, ở một nơi như vậy,
lòng chung thủy không phải là lời thề.
Mà là:
Mỗi ngày vẫn còn nhìn thấy nhau,
và vẫn chọn đi cùng nhau thêm một đoạn nữa,
dù không biết đoạn đó dài bao lâu?

“Ở lại” trong một nơi như Phú Mỹ, không phải là một quyết định lãng mạn, mà là một lựa chọn có ý thức.

Khi đời sống không còn nhiều khoảng trống cho mơ mộng.
Con người bắt đầu yêu nhau bằng sự thật: Công việc, mệt mỏi và những ngày lặp lại.

Trong bối cảnh ấy, lòng chung thủy không còn là một lời hứa xa xôi về tương lai, mà trở thành một hành động rất nhỏ của hiện tại:
Vẫn chờ nhau tan ca.
Vẫn hỏi nhau còn ổn không.
Vẫn không buông tay khi cuộc sống có đủ lý do để rẽ hướng.
Phú Mỹ mưa dài qua ngõ nhỏ.
Em tựa vai anh, ấm khẽ thôi.
Không cần nói hết lời thương nhớ.
Chỉ cần tim mình vẫn chung đôi.

Mưa rơi trắng cả chiều đang muộn.
Ướt cả hàng cây đứng lặng thầm.
Em thấy lòng mình như chậm xuống.
Bên anh… thôi hết những xa xăm.

Leave a comment