TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHÚC LAN CAN GÃY

Chiều mưa ở Đà Lạt luôn làm người ta nhớ một điều gì đó đã cũ.

Quán cà phê nằm trên con dốc nhỏ đường Phan Đình Phùng, có chiếc ban công bằng gỗ nhìn xuống thung lũng thông. Mỗi mùa mưa, sương kéo về phủ trắng lan can như một giấc mộng buồn.

Người ta gọi quán ấy là Mây Thức.

Không ai biết chủ quán tên thật là gì.

Chỉ biết mỗi chiều, có một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi ngồi ở góc ban công, uống cà phê đen và viết vào cuốn sổ màu nâu đã sờn mép.

Có những người nhìn rất bình yên, nhưng thật ra chỉ là đã quen với cô độc.

Ngày cô ấy đến quán, Đà Lạt mưa rất lâu.

Cô mặc chiếc áo len màu kem, tóc buộc hờ, trên tay ôm một bó cúc họa mi đã ướt nước. Khi bước lên ban công, cô vô tình làm gãy một thanh gỗ cũ nơi lan can.

Tiếng “rắc” khô khốc vang lên giữa màn mưa.

Cô giật mình:

— Xin lỗi… tôi không cố ý.

Người đàn ông nhìn đoạn gỗ gãy rồi cười nhẹ:

— Không sao. Có những thứ đến lúc phải gãy thôi.

Câu nói ấy làm cô im lặng vài giây.

Người từng trải qua đổ vỡ thường nhận ra nhau bằng những câu nói rất nhỏ.

Những ngày sau, cô thường ghé quán.

Cô ngồi nơi chiếc bàn sát lan can gãy. Chủ qúan không sửa nó. Anh chỉ buộc tạm bằng một sợi dây mảnh.

Một buổi chiều, cô hỏi:

— Sao anh không thay luôn đi?

Anh nhìn khoảng sương xa:

— Vì tôi thích giữ những thứ không hoàn hảo.

— Nhưng nhìn nguy hiểm.

— Con người cũng nguy hiểm vậy thôi… vẫn cứ yêu nhau đấy.

Cô bật cười lần đầu tiên sau nhiều tháng.

Nụ cười của một người từng buồn rất sâu luôn đẹp đến nao lòng.

Cô từng có một mối tình kéo dài bảy năm.

Ngày người yêu cô cưới vợ, anh ta chỉ nhắn đúng một câu:

“Anh xin lỗi vì đã không đủ can đảm.”

Từ đó, cô không còn tin vào tình yêu nữa.

Cô nghĩ đàn ông chỉ giỏi hứa.

Anh chủ quán thì khác.

Anh hầu như không hứa gì cả.

Anh chỉ nhớ người yêu của mình thích trà nóng ít đường.

Nhớ cô ấy sợ tiếng sấm.

Nhớ mỗi lần buồn cô ấy sẽ im lặng nhìn mưa rất lâu.

Có những yêu thương trưởng thành không nằm ở lời nói.

Nó nằm ở việc một người âm thầm nhớ những điều rất nhỏ của bạn.

Một tối mất điện vì mưa bão, cả quán chỉ còn ánh nến vàng lay động.

Cô ngồi sát lan can, nghe gió luồn qua rừng thông lạnh buốt.

Cô hỏi anh chủ quán:

— Anh có từng yêu ai đến mức không quên được không?

Anh cười nhạt.

— Có.

— Rồi sao nữa?

— Cô ấy lấy chồng.

Cô gái nhìn anh.

— Vậy anh còn yêu không?

Anh im lặng rất lâu.

Ngoài kia, mưa đập vào khúc lan can gãy nghe như tiếng thời gian mục dần trong ký ức.

Anh nói nhỏ:

— Có những người không còn thuộc về mình… nhưng họ vẫn ở mãi trong trái tim mình.

Cô cúi mặt.

Bởi cô hiểu cảm giác đó.

Con người kỳ lạ lắm.

Bạn có thể ngừng đi cùng một người.

Nhưng rất khó buộc lòng mình phải ngừng nhớ.

Đêm ấy, trước khi về, cô đứng rất lâu nơi ban công.

Cô chạm tay vào khúc gỗ gãy.

— Anh biết không… em từng nghĩ mình hỏng rồi.

Chủ quán nhìn cô:

— Vì một người không chọn em?

cô gật đầu.

Anh bước lại gần, giọng trầm và chậm:

— Không ai mất giá trị chỉ vì bị bỏ lại.

Cô im lặng.

Anh nói tiếp:

— Một chiếc ly vỡ có thể không đựng nước được nữa. Nhưng người ta vẫn giữ nó vì kỷ niệm. Huống chi trái tim con người.

Cô quay đi rất nhanh.

Có lẽ vì mắt cô đã đỏ.

Và họ quen biết nhau từ đó……

**************

Rồi mùa đông tới.

Đà Lạt lạnh hơn thường lệ.

Anh bị sốt nặng nhiều ngày. Cô thay anh trông quán.

Cô học cách pha cà phê.

Học cách mở nhạc Trịnh vào những chiều mưa.

Học cả việc đứng tựa nơi lan can gãy để nhìn sương xuống phố.

Một buổi sáng, cô phát hiện trong cuốn sổ nâu của anh có một dòng viết dang dở:

“Điều cô đơn nhất không phải là không có ai yêu… mà là gặp đúng người vào sai thời điểm.”

Cô khép cuốn sổ lại rất chậm.

Lần đầu tiên cô hiểu:

Anh ấy cũng là một người đang mang vết thương.

Chỉ khác là anh ấy không bắt người khác phải chịu trách nhiệm cho nỗi đau của mình.

Chiều cuối năm, trời có nắng hiếm hoi.

Anh sơn mới cho lan can, nhưng vẫn giữ lại khúc gỗ gãy cũ nhất.

cô hỏi:

— Sao anh cứ giữ nó mãi vậy?

Anh nhìn cô cười:

— Vì nhờ nó mà em bước vào quán.

Gió lặng đi vài giây.

Có những lời tỏ tình không cần nói “anh yêu em”.

Chỉ cần một người nói:

“Anh nhớ ngày em xuất hiện.”

Cô nhìn anh rất lâu.

Rồi cô bước lại ôm nhẹ người đàn ông đứng giữa mùi cà phê và gió núi.

Ngoài kia, sương đang tan dần trên đồi thông.

Khúc lan can gãy vẫn nằm đó — không còn xấu xí nữa.

Bởi cuối cùng, cô hiểu một điều:

Trong tình yêu, đôi khi chính những chỗ nứt vỡ lại là nơi ánh sáng đi vào đẹp nhất.

Leave a comment