CĂN NHÀ CÓ BAN CÔNG MÀU XANH
Con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Thiện Thuật, quận 3, Sài Gòn, có một căn nhà ba tầng với ban công sơn màu xanh cũ kỹ.
Người trong xóm gọi đó là “nhà bà Trúc”.
Mà thật ra, bà Trúc chưa bao giờ già.
Bà chỉ mới bốn mươi tám tuổi.
Nhưng ở những khu phố cũ của Sài Gòn, người ta thường gọi một người phụ nữ sống lặng lẽ bằng chữ “bà”, như thể muốn đặt lên đời họ một lớp bụi thời gian cho dễ phán xét hơn.
Bà Trúc đẹp.
Ngay cả ở tuổi gần năm mươi, bà vẫn có vẻ đẹp rất đàn bà:
mái tóc dài đen,
đôi mắt buồn,
và cách nói chuyện nhẹ như người luôn sợ làm ai tổn thương.
Chồng bà mất hơn mười năm trước vì tai biến.
Bà ở vậy nuôi con gái tên Phương.
Mọi chuyện vốn bình thường…
cho đến khi một người đàn ông trẻ xuất hiện.
Anh tên Khang.
Ba mươi hai tuổi.
Kiến trúc sư.
Thuê phòng trọ ở cuối hẻm.
Ngày đầu tiên gặp nhau, Khang chỉ giúp bà Trúc bê chậu mai bị ngã sau cơn mưa lớn.
Bà cảm ơn.
Anh cười.
Mọi chuyện đáng lẽ chỉ nên dừng ở đó.
Nhưng đời người luôn bắt đầu những bi kịch bằng những điều rất nhỏ.
Khang thường ghé sửa điện nước cho bà.
Có hôm mua giúp ít thuốc.
Có hôm chở bà đi bệnh viện khi bà bị tụt huyết áp.
Cả con hẻm bắt đầu xì xào.
— Đàn bà góa mà…
— Thằng đó chắc ham tài sản.
— Nhìn vậy chứ ghê lắm.
Sài Gòn đông người.
Nhưng nhiều con hẻm vẫn chật hẹp như lòng người.
Phương— con gái bà Trúc — là người phản đối dữ dội nhất.
Cô hai mươi ba tuổi.
Xinh đẹp.
Học đại học luật.
Và rất thương mẹ.
Nhưng đôi khi, tình thương không đi cùng sự thấu hiểu.
Một tối, Phương nhìn thấy Khang đang ngồi ăn cơm trong nhà mình.
Cô nổi giận:
— Chú không thấy kỳ à?
Không khí chết lặng.
Khang đặt đôi đũa xuống:
— Ý cháu là sao?
Phương bật cười nhạt:
— Người ngoài nhìn vô không thấy kỳ sao? Mẹ tôi lớn hơn chú gần hai chục tuổi.
Bà Trúc tái mặt:
— Phương!
Nhưng cô bật khóc:
— Ba mới mất có mười năm thôi mẹ!
Câu nói ấy như lưỡi dao cắt ngang căn bếp nhỏ.
Khang đứng dậy lặng lẽ ra về.
Ngoài trời, cơn mưa Sài Gòn đổ xuống bất ngờ như mọi cuộc tổn thương trên đời.
*********
Từ hôm đó, bà Trúc ít nói hẳn.
Khang cũng không sang nữa.
Nhưng tin đồn thì càng lúc càng dữ.
Có người còn nói bà Trúc “hồi xuân”.
Có người bảo bà “không biết giữ ý”.
Con người ta rất lạ.
Họ luôn khuyên phụ nữ hy sinh.
Nhưng khi người phụ nữ muốn sống cho bản thân một lần… họ lại thấy khó chịu.
********
Một tháng sau, Phương vô tình đọc được cuốn sổ tay của mẹ.
Cô không cố ý.
Nhưng có một trang mở sẵn trên bàn.
Nét chữ quen thuộc của bà Trúc run run:
“Mình đã sống gần hết đời cho người khác.
Cho cha mẹ.
Cho chồng.
Cho con.
Chỉ lần này thôi…
Mình muốn được là một người phụ nữ.”
Phương chết lặng.
Cô lật tiếp những trang sau.
Trong đó không có những lời yêu đương cuồng nhiệt.
Chỉ là những điều rất nhỏ:
“Hôm nay Khang sửa lại bóng đèn bếp.”
“Lần đầu tiên sau nhiều năm, mình cười lúc ăn cơm.”
“Có người nhớ mình thích uống cà phê ít đường.”
Rồi một dòng khiến Phương bật khóc:
“Hóa ra cảm giác được ai đó chờ mình về nhà… vẫn đẹp đến vậy.”
Đêm ấy, Phương không ngủ.
Lần đầu tiên cô hiểu:
Mẹ mình không chỉ là “mẹ”.
Bà cũng từng là một cô gái.
Từng biết rung động.
Từng cần được thương yêu.
Nhưng xã hội thường quên điều đó khi một người phụ nữ bước qua tuổi trẻ…
**********
Hai tuần sau, bà Trúc nhập viện vì ngất xỉu.
Người chạy đến đầu tiên là Khang.
Anh thức trắng đêm ngoài hành lang bệnh viện.
Phương nhìn người đàn ông trẻ ngồi co ro với ly cà phê nguội lạnh mới hiểu:
Có những thứ không thể giả vờ.
Khi bà Trúc tỉnh dậy, điều đầu tiên bà nói là:
— Khang đâu?
Anh bước lại rất nhanh.
Bà nhìn anh rất lâu rồi bật khóc:
— Đừng tới nữa… người ta nói em nhiều lắm.
Khang im lặng.
Rồi anh cúi xuống nắm lấy bàn tay đã bắt đầu có dấu hiệu tuổi tác của bà.
Giọng anh khàn đi:
— Em không sợ người ta nói.
— Nhưng tôi sợ.
— Sợ gì?
Nước mắt bà rơi xuống gối trắng.
— Sợ sau này em hối hận.
Khang cười buồn:
— Điều duy nhất em hối hận…
là đã gặp chị quá muộn.
Ngoài cửa kính bệnh viện, Sài Gòn vừa lên đèn.
Dòng xe vẫn chảy ào ào qua thành phố.
Không ai biết ở một góc nhỏ nào đó, có hai con người đang cố chống lại định kiến để được yêu như những người bình thường.
*************
Mùa mưa năm ấy kéo dài.
Rồi một sáng, cả con hẻm thấy căn nhà ban công xanh mở cửa.
Khang đang sơn lại ngôi nhà.
Bà Trúc ngồi phía trong cắm hoa.
Phương phụ treo rèm cửa mới.
Bà phụ nữ bán tạp hóa đầu hẻm nhìn sang rồi hỏi nhỏ:
— Thằng đó dọn vô ở luôn hả?
Phương mỉm cười:
— Dạ.
Bà ta nhíu mày:
— Không sợ thiên hạ nói sao?
Phương nhìn lên ban công màu xanh đang sáng lên dưới nắng Sài Gòn.
Cô đáp rất nhẹ:
— Người ta nói một lúc rồi thôi.
Còn cô đơn… có khi đau cả một đời.
Gió thổi qua con hẻm nhỏ mang theo mùi sơn mới và hương hoa ngọc lan đầu mùa.
Có vài người vẫn bàn tán.
Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, căn nhà có ban công màu xanh ấy… giống một mái ấm thật sự.

Tác Giả: Trần Minh Hồng