CHẲNG NỢ NHÂN SINH
Mây cao vẫn ở trên ngàn.
Sông sâu đâu bởi huy hoàng mà sâu.
Đi qua biết mấy bể dâu.
Lòng người trong trẻo quý hơn bạc vàng.
Chiều nay gió ghé bên hàng.
Nghe trong tĩnh lặng ngập tràn hương hoa.
Không cần thế sự ngợi ca.
Không cần giữ lấy hay là bỏ đi.
Sống sao cho vẹn nghĩa tình.
Để không hổ thẹn chính mình mai sau.
Đã không phụ một tấm lòng.
Thì đâu còn nợ nhân sinh nụ cười.

Tác Giả: Trần Minh Hồng