GIÓ QUA HIÊN CŨ
Gió qua hiên cũ chiều nay.
Mang theo hương cỏ những ngày xa xăm.
Mây trôi chẳng vướng trăng rằm
Nước trôi chẳng giữ âm thầm bến xưa.
Một đời mấy nắng cùng mưa.
Mới hay mọi chuyện cũng vừa mà thôi.
Hoa tàn chẳng tiếc sắc phôi.
Bởi hương còn đọng giữa trời bao la.
Chim về ngủ dưới cành già.
Bình yên đâu phải tìm xa mới thành.
Có khi một khoảng trời xanh.
Cũng là hạnh phúc để dành trăm năm.
Có khi một chén trà ngâm.
Đủ nghe ngày tháng thì thầm nở hoa.
Người qua muôn dặm sơn hà.
Cuối cùng vẫn trở về nhà trong tâm.
Không cần thế sự tri âm.
Cũng không bận chuyện thăng trầm thế gian.
Giữ lòng như giọt sương tan.
Trong veo giữa buổi nhân gian bụi mờ.
Chiều buông trên mái tóc thưa.
Nghe con gió nhỏ như vừa ghé thăm.
Mỉm cười cùng ánh trăng ngâm.
Thấy mình nhẹ tựa khói trầm cuối hôm.

Tác Giả: Trần Minh Hồng