TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THÁNG SÁU NĂM ẤY

Tháng sáu năm ấy, thành phố có những cơn mưa không hẹn trước. Không dài, không lớn, nhưng đủ để làm mọi thứ chậm lại một nhịp.
Cô gặp lại anh trong một buổi chiều như thế.
Không phải một cuộc hẹn. Cũng chẳng phải một sự sắp đặt. Chỉ là tình cờ, theo cách mà cuộc đời đôi khi đưa người ta quay về đứng trước nhau thêm một lần nữa. Rồi để họ tự hiểu rằng có những cánh cửa không còn mở ra cho bất kỳ ai.

Anh đứng đó, vẫn là dáng hình năm nào, chỉ có ánh mắt đã khác.
Còn cô cũng không còn là người của những ngày cũ. Giữa họ không có con đường nào dẫn về phía trước, mà phía sau cũng chỉ còn là một miền ký ức đã khép.

Họ không nói nhiều.
Chỉ vài câu hỏi thăm về công việc, cuộc sống, sức khỏe. Những câu chuyện đủ lịch sự để không làm ai khó xử, nhưng cũng đủ xa để không chạm vào điều gì thật sự quan trọng.
Rồi họ lại im lặng.
Cái im lặng ấy không nặng nề, chỉ sâu như mặt hồ sau cơn mưa.
Dưới lớp nước trong veo kia là những điều đã từng tồn tại, đã từng rất thật, nhưng không còn cần được gọi tên thêm nữa.

Cô nhìn anh và chợt hiểu: Có những người bước vào đời mình không phải để ở lại, cũng không phải để bị lãng quên. Họ đến như một đoạn đường chuyển tiếp, để mình đi qua một mùa của cảm xúc và rồi trở thành một con người khác.

Ngày xưa, anh và cô từng rất gần nhau theo một cách không tên.
Không phải tình yêu trọn vẹn, cũng chẳng đơn thuần là tình bạn. Đó là một thứ cảm xúc ở giữa, mong manh nhưng chân thật, đủ để người ta nhớ rất lâu dù chưa từng thuộc về nhau.

Rồi thời gian đi qua.
Không ai phản bội ai. Không có đổ vỡ hay oán trách. Chỉ là cuộc sống lặng lẽ đưa mỗi người về một hướng khác. Như hai chiếc lá từng ở chung một cành, nhưng khi lìa cành lại theo hai dòng nước riêng.

Cô từng nghĩ nếu có ngày gặp lại, hẳn sẽ có rất nhiều điều cần nói. Nhưng khi đứng trước anh, cô mới nhận ra: Sự trưởng thành đôi khi không nằm ở việc nói hết lòng mình. Mà ở chỗ biết có những điều không cần nói nữa.

Anh nhìn cô một lần cuối.
Trong ánh mắt ấy không còn điều gì dang dở. Cũng không có lời xin lỗi hay lời hứa nào cần được trao đi.
Rồi họ rời bước theo hai hướng khác nhau.
Không ai ngoảnh đầu lại.
Không phải vì lạnh lùng.
Mà vì cả hai đều hiểu rằng có những cuộc gặp lại không nhằm để bắt đầu thêm một câu chuyện. Mà chỉ để khép lại một câu chuyện cũ bằng sự bình yên.

Trên đường về, mưa lại rơi. Nhẹ hơn lúc đến.
Thành phố vẫn như cũ. Những hàng cây, góc phố, ánh đèn đều không thay đổi.
Và trong lòng cô, cánh cửa dẫn về những ngày cũ đã khép lại một cách dịu dàng.
Tình yêu ấy không mất đi, chỉ lặng lẽ dừng lại ở nơi nó từng đẹp nhất.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment