TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỐNG NHẸ NHƯ THIÊN NHIÊN

Một buổi sáng, nhìn chiếc lá vàng chậm rãi rời cành, bạn chợt thấy thiên nhiên sống thật nhẹ.
Chiếc lá không cố bám vào cành khi mùa thu đã đến. Nó lặng lẽ buông mình theo gió, như thể hiểu rằng mỗi cuộc chia tay đều có ý nghĩa riêng của nó.

Rời đi không phải là kết thúc, mà là nhường chỗ cho một mầm non khác sẽ thức dậy khi mùa xuân trở về.
Dòng sông cũng sống rất nhẹ. Nó đi qua núi đồi, qua những cánh đồng, đón nhận những cơn mưa và tiễn đưa những chiếc lá khô.
Dòng sông không giữ lại điều gì cho riêng mình, nên nó có thể đi rất xa.

Mây trên trời cũng vậy. Mây không buồn vì phải tan đi. Bởi sau một cơn mưa, mây lại hóa thành sương, thành giọt nước trên lá, thành tuyết trắng trên đỉnh núi.

Trong tự nhiên, không có điều gì thật sự mất đi, chỉ là đang đổi sang một hình hài khác.
Chỉ có con người đôi khi tự làm mình nặng lòng.
Chúng ta giữ mãi một câu nói cũ, một nỗi buồn cũ, một tiếc nuối cũ.
Chúng ta muốn níu một mùa đã qua, trong khi ngoài kia, cây đã thay lá từ lâu.

Thiên nhiên không vội vàng, cũng không cưỡng cầu.
Mặt trời không sốt ruột khi chiều xuống.
Hoa không buồn khi cánh tàn.
Cỏ non không ghen tị với cây cao.
Mỗi sự vật đều lặng lẽ sống phần đời của mình, đến lúc nở thì nở, đến lúc rụng thì rụng.
Có lẽ vì thế mà thiên nhiên luôn bình yên.
Đôi khi, chúng ta không cần phải mạnh mẽ hơn, cũng không cần phải có nhiều hơn.
Chỉ cần học được từ một chiếc lá cách buông khi cần buông, từ dòng sông cách đi tiếp khi cần đi tiếp, từ áng mây cách nhẹ nhàng đổi thay mà không sợ mất mát.

Rồi sẽ có những ngày, ngồi dưới một tán cây, nghe gió đi qua và nhìn nắng nghiêng trên mặt đất, bạn chợt hiểu rằng bình yên không ở đâu xa.

Bình yên là khi lòng mình cũng nhẹ như thiên nhiên: Biết đón nhận, biết buông bỏ và biết tin rằng sau mỗi mùa lá rụng, luôn có một mùa xanh đang lặng lẽ đợi chờ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment