TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐẶT XUỐNG ĐỂ LÒNG ĐƯỢC BÌNH YÊN

Một cành cây vào mùa thu phải chấp nhận rụng lá để dành nhựa sống cho mùa xuân sau đó.

Dòng sông phải buông bỏ những chiếc lá úa trôi trên mặt nước để tiếp tục chảy ra biển lớn.

Ngay cả thời gian cũng không bao giờ ngoái đầu giữ lại một ngày đã qua.

Chỉ có con người là thường tự nhốt mình trong chiếc lồng của ký ức…

Bạn giữ một nỗi giận nhiều năm, nhưng người làm bạn tổn thương có khi đã quên từ lâu.

Bạn giữ một mối tình cũ, nhưng người kia đã đi qua những mùa hạnh phúc khác.

Bạn giữ một thất bại, rồi để nó âm thầm trở thành lý do khiến mình không dám bắt đầu lại.

Điều kỳ lạ là những gì đã qua không làm chúng ta đau bằng cách chúng ta giữ nó trong lòng.

Cuộc đời vốn không dài như chúng ta tưởng.

Vì thế, có những điều nên giữ thật chặt là: Lòng biết ơn, sự tử tế và tình yêu chân thành.

Nhưng cũng có những điều cần học cách buông bỏ đúng lúc.

Bởi đôi khi, hạnh phúc không đến từ việc chúng ta có thêm điều gì. Mà đến từ việc cuối cùng chúng ta cũng đủ can đảm để đặt xuống những gì không còn thuộc về mình.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment