TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA EM HỎI

Ngày xưa em hỏi mây ngàn.
Vì sao gió cứ hợp tan giữa trời.
Mây cười rất khẽ: “Em ơi.
Có chia ly mới thành lời đoàn viên.”

Ngày xưa em hỏi con thuyền.
Vì sao bến cũ không yên đợi chờ.
Thuyền trôi để nước thành thơ.
Bến nằm để biết đôi bờ nhớ nhau.

Ngày xưa em hỏi hàng cau.
Vì sao lá rụng trước sau một màu.
Cau buồn kể chuyện nhiệm màu.
Rằng cây phải bỏ lá sâu mới bền.

Lớn rồi em mới hiểu thêm.
Đời không chỉ có êm đềm mà thôi.
Người đi chẳng phải phụ người.
Nhiều khi họ phải đổi dời nhân duyên.

Có người đến tựa bình yên.
Cho em học cách dịu hiền yêu thương.
Có người như ánh tà dương.
Dạy em biết quý đoạn đường đã qua.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment