TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI DÒNG SUỐI KỂ CHUYỆN TÌNH

Có một con suối nhỏ chảy qua rìa một ngôi làng nằm nép dưới chân đồi. Nước suối không sâu, nhưng trong đến mức người ta có thể thấy từng viên sỏi nằm im dưới đáy như những ký ức không bao giờ trôi đi.

Người làng vẫn gọi nó là “suối yên”.

Không phải vì nó không chảy, mà vì nó chảy rất nhẹ, nhẹ đến mức người ta quên mất nó đang chuyển động.

Có một cô gái thường ra suối vào buổi sáng sớm.

Không mang theo gì ngoài một chiếc khăn nhỏ.

Cô ngồi ở tảng đá quen thuộc, nhìn nước chảy qua chân mình như nhìn một điều gì đó không cần gọi tên.

Một ngày, có một chàng trai xuất hiện.

Anh ấy không phải từ làng này, mà ở thành phố về thăm Ngoại.

Anh dừng lại ở bờ suối, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó trong tiếng nước.

Cô không quay lại ngay.

Chỉ nói khẽ:

“Ở đây nước không bao giờ đứng yên.”

Anh đáp:

“Nhưng tôi thấy nó như đang dừng lại.”

Cô quay đầu nhìn anh.

Không phải ánh nhìn của người lạ lâu ngày, cũng không phải của người quen cũ.

Chỉ là một ánh nhìn vừa đủ để nhận ra có ai đó đang nhìn cùng một dòng chảy.

Anh ngồi xuống cách cô một khoảng vừa phải.

Không quá gần.

Không quá xa.

Suối vẫn chảy.

Nhưng không gian giữa họ thì chậm lại.

Cô hỏi:

“Anh đến đây tìm gì?”

Anh suy nghĩ một lúc:

“Có thể là không tìm gì cả.”

Cô cười nhẹ:

“Nghe giống người đi lạc.”

Anh cũng cười:

“Có lẽ vậy. Nhưng đi lạc đôi khi lại đúng đường.”

Câu nói rơi xuống nước rồi tan ra, như không để lại dấu vết, nhưng lại làm mặt suối hơi khác đi một chút.

Một cơn gió nhẹ đi qua. Lá cây chạm vào mặt nước, tạo ra những vòng tròn nhỏ.

Cô nhìn những vòng tròn đó rất lâu.

“Anh có tin suối nhớ không?” cô hỏi.

Anh nhìn cô:

“Nhớ gì?”

“Những người từng ngồi ở đây.”

Anh im lặng.

Rồi nói:

“Nếu suối nhớ, chắc nó sẽ không chảy nữa.”

Cô gật đầu.

“Hoặc nó chảy vì phải nhớ.”

Cả hai cùng im lặng.

Không ai chắc câu nào đúng.

Nhưng cả hai đều thấy dòng nước hình như sâu hơn một chút so với lúc mới gặp.

Ngày hôm sau, anh lại đến.

Rồi ngày hôm sau nữa.

Không ai nói rõ vì sao.

Họ không hẹn.

Chỉ là cùng xuất hiện ở bờ suối vào những thời điểm gần giống nhau.

Một hôm, cô nói:

“Nếu một ngày anh đi khỏi đây thì suối có thay đổi không?”

Anh nhìn dòng nước:

“Suối không cần tôi để thay đổi.”

Cô hỏi tiếp:

“Vậy tôi thì sao?”

Anh quay sang nhìn cô.

Rất lâu.

Rồi đáp:

“Cô thì có thể thay đổi suối.”

Cô không nói gì.

Chỉ nhìn nước chảy qua bàn chân mình.

Một lúc sau, cô khẽ cười:

“Nghe hơi trách nhiệm.”

Anh lắc đầu:

“Không phải trách nhiệm. Chỉ là ảnh hưởng.”

Chiều xuống rất chậm.

Ánh nắng cuối ngày rơi nghiêng trên mặt suối, dát thành những dải vàng óng ánh. Gió từ sườn đồi mang theo hương cỏ non và mùi đất ẩm sau một cơn mưa đêm trước.

Hai người vẫn ngồi cạnh nhau.

Không ai muốn phá vỡ sự yên lặng ấy.

Bởi có những khoảnh khắc, chỉ cần một lời nói cũng đủ làm thời gian bắt đầu chia đôi.

Rất lâu sau, anh khẽ cất tiếng:

– Ngày mai… anh đi vào quân đội.

Bàn tay đang nghịch những gợn nước của cô chợt khựng lại.

Một chiếc lá vàng vừa rơi xuống mặt suối, lặng lẽ trôi theo dòng nước.

Cô ngước nhìn anh.

Trong mắt cô không có sự ngạc nhiên, như thể trái tim đã linh cảm điều ấy từ rất lâu:

– Vậy khi nào anh sẽ về lại đây?

Anh mỉm cười, nụ cười hiền như chính dòng suối trước mặt.

– Anh không biết.

Có thể hai năm.

Cũng có thể lâu hơn.

Nhưng dù ở nơi nào, mỗi khi nghe tiếng nước chảy, anh sẽ nhớ đến buổi sáng nơi đây… và nhớ đến em.

Đó là lần đầu tiên anh gọi cô là em.

Cô cúi đầu.

Vài giọt nước mắt rơi xuống mặt suối:

– Em sẽ không hứa chờ anh…

Anh lặng người.

Cô mỉm cười, đôi mắt long lanh như mặt nước dưới nắng.

– Vì nếu thật lòng thương một người, người ta đâu cần hứa để nhớ.

Chỉ cần còn nhớ… là đã chờ rồi.

Anh nhìn cô rất lâu.

Khoảng cách giữa hai người vẫn chỉ là một cánh tay.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, dường như cả một đời người đã lặng lẽ đi qua.

Anh khẽ nắm lấy bàn tay cô.

Lần đầu tiên.

Và cũng là lần cuối trước ngày xa nhau.

Dòng suối vẫn chảy.

Nó mang theo chiếc lá vàng đi rất xa.

Nhưng không mang đi được hơi ấm còn lại trong bàn tay của hai người.

Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên khỏi đỉnh đồi, anh khoác ba lô lên vai.

Con đường dẫn ra khỏi làng phủ đầy sương trắng.

Anh quay lại.

Ở bờ suối, cô vẫn ngồi trên tảng đá cũ.

Chiếc khăn nhỏ vẫn đặt bên cạnh.

Cô không gọi.

Anh cũng không vẫy tay.

Chỉ nhìn nhau qua màn sương mỏng.

Rồi anh mỉm cười.

Một nụ cười đủ để cô giữ trong suốt những năm tháng thanh xuân.

Anh bước đi.

Tiếng bước chân nhỏ dần.

Rồi tan vào tiếng gió.

Chỉ còn tiếng suối vẫn đều đặn chảy qua những viên sỏi dưới đáy.

Từ hôm ấy, sáng nào cô cũng ra bờ suối.

Không phải để đợi.

Mà để nghe tiếng nước.

Bởi cô tin rằng, ở một nơi rất xa, nếu cũng có một dòng suối đang chảy, có lẽ anh sẽ dừng lại đôi phút.

Lắng nghe.

Và nhớ rằng, nơi quê nhà vẫn có một người con gái ngồi bên “Suối Yên”, lặng lẽ giữ hộ anh những ngày tuổi trẻ.

Người ta bảo nước suối không biết nhớ.

Nhưng mỗi mùa phượng đỏ, dòng nước ấy dường như chảy chậm hơn một chút.

Như đang kể lại một chuyện tình không có lời thề, không có ngày hẹn, chỉ có hai trái tim từng cùng ngồi lặng im bên nhau.

Và có lẽ…

Những mối tình đẹp nhất không phải là những mối tình ở bên nhau suốt đời.

Mà là những mối tình khiến một dòng suối bình thường cũng biết mang ký ức đi qua năm tháng, để mỗi lần nước chảy, người ta lại nghe như có ai đang thì thầm:

“Anh sẽ trở về…”

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

NORWAY 2–1 IVORY COAST

HƠN CẢ MỘT CHIẾN THẮNG 🇳🇴❤️

Chiến thắng hôm nay không chỉ thuộc về bóng đá.

Nó thuộc về một dân tộc đã chọn sự khiêm nhường thay cho kiêu hãnh, chọn tinh thần đồng đội thay cho cái tôi, chọn sự bền bỉ thay cho những hào quang chóng tàn.

Sống ở Na Uy, tôi hiểu rằng chiến thắng đẹp nhất không nằm trên bảng tỷ số, mà nằm trong cách người ta chiến đấu, tôn trọng đối thủ và mỉm cười sau tiếng còi mãn cuộc.

Hôm nay, tôi vui cùng hàng triệu người dân Na Uy.

Tự hào về một đất nước không chỉ biết chiến thắng trên sân cỏ, mà còn chiến thắng bằng sự văn minh, lòng nhân ái và niềm tin vào con người.

Heia Norge!❤️

******************************************************

NORWAY 2–1 IVORY COAST

MER ENN EN SEIER 🇳🇴❤️

Dagens seier handler om mer enn fotball.

Den tilhører et folk som har valgt ydmykhet fremfor stolthet, fellesskap fremfor ego og utholdenhet fremfor kortvarig glans.

Etter å ha bodd i Norge har jeg forstått at den vakreste seieren ikke står på resultattavlen. Den viser seg i måten mennesker kjemper på, respekterer motstanderen og smiler når sluttsignalet har gått.

I dag gleder jeg meg sammen med millioner av nordmenn.

Jeg er stolt av et land som ikke bare vinner på fotballbanen, men også gjennom respekt, medmenneskelighet og troen på mennesket.

Heia Norge! ❤️

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

TIẾNG CHIM VÀ LÒNG NGƯỜI

Có những buổi sáng, tôi chưa kịp pha xong tách cà phê thì khu vườn đã thức dậy trước.
Không phải bởi tiếng gió hay ánh nắng, mà bởi một bầy chim nhỏ từ đâu bay về, chuyền cành, ríu rít như những người bạn cũ hẹn nhau sau một đêm dài.

Chúng không hỏi khu vườn này thuộc về ai. Chúng cũng chẳng mang theo giấy chứng nhận quyền sở hữu bầu trời.
Chỉ cần một tán cây đủ xanh, một nhành hoa còn thơm, một khoảng bình yên chưa bị tiếng ồn xua đuổi là chúng ghé lại.

Tôi ngồi lặng nhìn chúng. Có con nhảy nhót trên bãi cỏ, có con nghiêng đầu như đang lắng nghe điều gì rất xa.
Có con sải cánh vút lên rồi vòng trở lại như thể chỉ để xác nhận rằng nơi này vẫn còn là một mái nhà.

Bỗng tôi nhận ra, con người đôi khi dành cả đời để tìm kiếm hạnh phúc. Còn loài chim chỉ cần một cành cây để đậu, một bầu trời để bay và một đàn bạn để cùng cất tiếng hót.
Có lẽ hạnh phúc chưa bao giờ là điều quá lớn lao. Chính lòng người mới thường làm nó trở nên xa vời.

Mỗi lần bầy chim bay lượn trong khu vườn, tôi có cảm giác ngôi nhà mình cũng nhẹ hơn.
Những bộn bề, lo toan dường như lùi lại phía sau tiếng hót trong veo.
Khu vườn không còn chỉ là nơi trồng cây, mà trở thành nơi thiên nhiên ghé thăm. Nơi thời gian đi chậm lại để con người nhớ rằng mình vẫn đang sống giữa một thế giới còn rất nhiều điều đẹp đẽ.

Có người hỏi vì sao chim lại chọn khu vườn này. Tôi nghĩ, có lẽ không phải vì khu vườn đẹp hơn những nơi khác, mà vì ở đây chúng cảm thấy an toàn.
Điều ấy cũng giống như tình người. Chúng ta không ở lại với nhau vì những điều hào nhoáng, mà vì tìm thấy một nơi không phải đề phòng. Không phải sợ hãi, nơi trái tim được nghỉ ngơi.

Rồi khi mặt trời lên cao, cả bầy chim đồng loạt cất cánh. Chúng bay thành những vòng cung mềm mại giữa nền trời xanh. Để lại khoảng không yên tĩnh và vài chiếc lông tơ mỏng manh trên thảm cỏ.

Tôi biết, ngày mai chúng có thể sẽ trở lại. Hoặc cũng có thể không.

Nhưng chỉ cần đã từng có một buổi sáng bầy chim bay lượn trong khu vườn. Tôi đã có thêm một lý do để yêu ngôi nhà của mình, yêu thiên nhiên và tin rằng, ở đâu còn
tiếng chim hót, ở đó trái tim con người vẫn còn chỗ cho sự bình yên.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BUỔI SÁNG CÓ EM

Sáng nay sương đậu đầu thềm.
Con chim nhỏ hót bên rèm nắng soi.
Em qua áo trắng ngang trời.
Làm cho gió cũng bồi hồi đứng im.

Anh ngồi lặng giữa lặng im.
Nghe tim chạm nhẹ một niềm rất xa.
Không ai nói một câu qua.
Mà như có cả ngân nga trong lòng.

Bước chân khẽ động hàng phong.
Mà sao cả bến bờ sông cũng đầy.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHẲNG NỢ NHÂN SINH

Mây cao vẫn ở trên ngàn.
Sông sâu đâu bởi huy hoàng mà sâu.
Đi qua biết mấy bể dâu.
Lòng người trong trẻo quý hơn bạc vàng.

Chiều nay gió ghé bên hàng.
Nghe trong tĩnh lặng ngập tràn hương hoa.
Không cần thế sự ngợi ca.
Không cần giữ lấy hay là bỏ đi.

Sống sao cho vẹn nghĩa tình.
Để không hổ thẹn chính mình mai sau.
Đã không phụ một tấm lòng.
Thì đâu còn nợ nhân sinh nụ cười.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIÓ QUA HIÊN CŨ

Gió qua hiên cũ chiều nay.
Mang theo hương cỏ những ngày xa xăm.
Mây trôi chẳng vướng trăng rằm
Nước trôi chẳng giữ âm thầm bến xưa.

Một đời mấy nắng cùng mưa.
Mới hay mọi chuyện cũng vừa mà thôi.
Hoa tàn chẳng tiếc sắc phôi.
Bởi hương còn đọng giữa trời bao la.

Chim về ngủ dưới cành già.
Bình yên đâu phải tìm xa mới thành.
Có khi một khoảng trời xanh.
Cũng là hạnh phúc để dành trăm năm.

Có khi một chén trà ngâm.
Đủ nghe ngày tháng thì thầm nở hoa.
Người qua muôn dặm sơn hà.
Cuối cùng vẫn trở về nhà trong tâm.

Không cần thế sự tri âm.
Cũng không bận chuyện thăng trầm thế gian.
Giữ lòng như giọt sương tan.
Trong veo giữa buổi nhân gian bụi mờ.

Chiều buông trên mái tóc thưa.
Nghe con gió nhỏ như vừa ghé thăm.
Mỉm cười cùng ánh trăng ngâm.
Thấy mình nhẹ tựa khói trầm cuối hôm.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THÁNG SÁU NĂM ẤY

Tháng sáu năm ấy, thành phố có những cơn mưa không hẹn trước. Không dài, không lớn, nhưng đủ để làm mọi thứ chậm lại một nhịp.
Cô gặp lại anh trong một buổi chiều như thế.
Không phải một cuộc hẹn. Cũng chẳng phải một sự sắp đặt. Chỉ là tình cờ, theo cách mà cuộc đời đôi khi đưa người ta quay về đứng trước nhau thêm một lần nữa. Rồi để họ tự hiểu rằng có những cánh cửa không còn mở ra cho bất kỳ ai.

Anh đứng đó, vẫn là dáng hình năm nào, chỉ có ánh mắt đã khác.
Còn cô cũng không còn là người của những ngày cũ. Giữa họ không có con đường nào dẫn về phía trước, mà phía sau cũng chỉ còn là một miền ký ức đã khép.

Họ không nói nhiều.
Chỉ vài câu hỏi thăm về công việc, cuộc sống, sức khỏe. Những câu chuyện đủ lịch sự để không làm ai khó xử, nhưng cũng đủ xa để không chạm vào điều gì thật sự quan trọng.
Rồi họ lại im lặng.
Cái im lặng ấy không nặng nề, chỉ sâu như mặt hồ sau cơn mưa.
Dưới lớp nước trong veo kia là những điều đã từng tồn tại, đã từng rất thật, nhưng không còn cần được gọi tên thêm nữa.

Cô nhìn anh và chợt hiểu: Có những người bước vào đời mình không phải để ở lại, cũng không phải để bị lãng quên. Họ đến như một đoạn đường chuyển tiếp, để mình đi qua một mùa của cảm xúc và rồi trở thành một con người khác.

Ngày xưa, anh và cô từng rất gần nhau theo một cách không tên.
Không phải tình yêu trọn vẹn, cũng chẳng đơn thuần là tình bạn. Đó là một thứ cảm xúc ở giữa, mong manh nhưng chân thật, đủ để người ta nhớ rất lâu dù chưa từng thuộc về nhau.

Rồi thời gian đi qua.
Không ai phản bội ai. Không có đổ vỡ hay oán trách. Chỉ là cuộc sống lặng lẽ đưa mỗi người về một hướng khác. Như hai chiếc lá từng ở chung một cành, nhưng khi lìa cành lại theo hai dòng nước riêng.

Cô từng nghĩ nếu có ngày gặp lại, hẳn sẽ có rất nhiều điều cần nói. Nhưng khi đứng trước anh, cô mới nhận ra: Sự trưởng thành đôi khi không nằm ở việc nói hết lòng mình. Mà ở chỗ biết có những điều không cần nói nữa.

Anh nhìn cô một lần cuối.
Trong ánh mắt ấy không còn điều gì dang dở. Cũng không có lời xin lỗi hay lời hứa nào cần được trao đi.
Rồi họ rời bước theo hai hướng khác nhau.
Không ai ngoảnh đầu lại.
Không phải vì lạnh lùng.
Mà vì cả hai đều hiểu rằng có những cuộc gặp lại không nhằm để bắt đầu thêm một câu chuyện. Mà chỉ để khép lại một câu chuyện cũ bằng sự bình yên.

Trên đường về, mưa lại rơi. Nhẹ hơn lúc đến.
Thành phố vẫn như cũ. Những hàng cây, góc phố, ánh đèn đều không thay đổi.
Và trong lòng cô, cánh cửa dẫn về những ngày cũ đã khép lại một cách dịu dàng.
Tình yêu ấy không mất đi, chỉ lặng lẽ dừng lại ở nơi nó từng đẹp nhất.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỐNG NHẸ NHƯ THIÊN NHIÊN

Một buổi sáng, nhìn chiếc lá vàng chậm rãi rời cành, bạn chợt thấy thiên nhiên sống thật nhẹ.
Chiếc lá không cố bám vào cành khi mùa thu đã đến. Nó lặng lẽ buông mình theo gió, như thể hiểu rằng mỗi cuộc chia tay đều có ý nghĩa riêng của nó.

Rời đi không phải là kết thúc, mà là nhường chỗ cho một mầm non khác sẽ thức dậy khi mùa xuân trở về.
Dòng sông cũng sống rất nhẹ. Nó đi qua núi đồi, qua những cánh đồng, đón nhận những cơn mưa và tiễn đưa những chiếc lá khô.
Dòng sông không giữ lại điều gì cho riêng mình, nên nó có thể đi rất xa.

Mây trên trời cũng vậy. Mây không buồn vì phải tan đi. Bởi sau một cơn mưa, mây lại hóa thành sương, thành giọt nước trên lá, thành tuyết trắng trên đỉnh núi.

Trong tự nhiên, không có điều gì thật sự mất đi, chỉ là đang đổi sang một hình hài khác.
Chỉ có con người đôi khi tự làm mình nặng lòng.
Chúng ta giữ mãi một câu nói cũ, một nỗi buồn cũ, một tiếc nuối cũ.
Chúng ta muốn níu một mùa đã qua, trong khi ngoài kia, cây đã thay lá từ lâu.

Thiên nhiên không vội vàng, cũng không cưỡng cầu.
Mặt trời không sốt ruột khi chiều xuống.
Hoa không buồn khi cánh tàn.
Cỏ non không ghen tị với cây cao.
Mỗi sự vật đều lặng lẽ sống phần đời của mình, đến lúc nở thì nở, đến lúc rụng thì rụng.
Có lẽ vì thế mà thiên nhiên luôn bình yên.
Đôi khi, chúng ta không cần phải mạnh mẽ hơn, cũng không cần phải có nhiều hơn.
Chỉ cần học được từ một chiếc lá cách buông khi cần buông, từ dòng sông cách đi tiếp khi cần đi tiếp, từ áng mây cách nhẹ nhàng đổi thay mà không sợ mất mát.

Rồi sẽ có những ngày, ngồi dưới một tán cây, nghe gió đi qua và nhìn nắng nghiêng trên mặt đất, bạn chợt hiểu rằng bình yên không ở đâu xa.

Bình yên là khi lòng mình cũng nhẹ như thiên nhiên: Biết đón nhận, biết buông bỏ và biết tin rằng sau mỗi mùa lá rụng, luôn có một mùa xanh đang lặng lẽ đợi chờ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐẶT XUỐNG ĐỂ LÒNG ĐƯỢC BÌNH YÊN

Một cành cây vào mùa thu phải chấp nhận rụng lá để dành nhựa sống cho mùa xuân sau đó.

Dòng sông phải buông bỏ những chiếc lá úa trôi trên mặt nước để tiếp tục chảy ra biển lớn.

Ngay cả thời gian cũng không bao giờ ngoái đầu giữ lại một ngày đã qua.

Chỉ có con người là thường tự nhốt mình trong chiếc lồng của ký ức…

Bạn giữ một nỗi giận nhiều năm, nhưng người làm bạn tổn thương có khi đã quên từ lâu.

Bạn giữ một mối tình cũ, nhưng người kia đã đi qua những mùa hạnh phúc khác.

Bạn giữ một thất bại, rồi để nó âm thầm trở thành lý do khiến mình không dám bắt đầu lại.

Điều kỳ lạ là những gì đã qua không làm chúng ta đau bằng cách chúng ta giữ nó trong lòng.

Cuộc đời vốn không dài như chúng ta tưởng.

Vì thế, có những điều nên giữ thật chặt là: Lòng biết ơn, sự tử tế và tình yêu chân thành.

Nhưng cũng có những điều cần học cách buông bỏ đúng lúc.

Bởi đôi khi, hạnh phúc không đến từ việc chúng ta có thêm điều gì. Mà đến từ việc cuối cùng chúng ta cũng đủ can đảm để đặt xuống những gì không còn thuộc về mình.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA EM HỎI

Ngày xưa em hỏi mây ngàn.
Vì sao gió cứ hợp tan giữa trời.
Mây cười rất khẽ: “Em ơi.
Có chia ly mới thành lời đoàn viên.”

Ngày xưa em hỏi con thuyền.
Vì sao bến cũ không yên đợi chờ.
Thuyền trôi để nước thành thơ.
Bến nằm để biết đôi bờ nhớ nhau.

Ngày xưa em hỏi hàng cau.
Vì sao lá rụng trước sau một màu.
Cau buồn kể chuyện nhiệm màu.
Rằng cây phải bỏ lá sâu mới bền.

Lớn rồi em mới hiểu thêm.
Đời không chỉ có êm đềm mà thôi.
Người đi chẳng phải phụ người.
Nhiều khi họ phải đổi dời nhân duyên.

Có người đến tựa bình yên.
Cho em học cách dịu hiền yêu thương.
Có người như ánh tà dương.
Dạy em biết quý đoạn đường đã qua.

Tác Giả: Trần Minh Hồng