TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

EM ĐI QUA MÙA NHỚ

Chiều ấy mưa rơi ngoài hiên vắng.
Em ngồi hong tóc cạnh song thưa.
Anh nhìn một thoáng mà quên nói.
Ngoài trời mây trắng đã sang mùa.

Từ ấy con đường quen rất lạ.
Hàng cây nghiêng bóng xuống vai người.
Có khi chẳng gặp mà như gặp.
Bởi một mùi hương thoảng cuối trời.

Rồi em đi giữa mùa hoa cũ.
Mang theo một nửa buổi chiều xanh.
Anh ở lại cùng bao kỷ niệm.
Nhặt từng cơn gió ghép thành anh.

Nếu có một ngày em trở lại.
Đừng hỏi vì sao mắt anh buồn.
Có những người đi qua rất nhẹ.
Mà để trong lòng cả một phương.

Anh chẳng trách mùa xưa ngắn quá.
Chẳng buồn duyên cũ đã sang ngang.
Bởi được gặp em trong đời ấy.
Đã là một đoạn rất dịu dàng.

Leave a comment