TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

ANH SAY KHÔNG PHẢI BỞI VÌ MEN
Anh say không phải bởi vì men.
Mà say ánh mắt dưới đêm huyền.
Một lần em bước qua đời ấy.
Để cả tim anh hóa đảo điên.

Anh uống bao nhiêu chẳng thấy say.
Chỉ nghe thương nhớ chạm vai gầy.
Rượu tan theo những chiều xa vắng.
Tên em còn đọng ở nơi này.

Anh say từ buổi gặp em thôi.
Một thoáng nhìn nhau đủ rối bời.
Từ ấy trăng nghiêng về phía nhớ.
Và gió cũng buồn giữa khoảng trời.

Anh chẳng sợ đời có đổi thay.
Chỉ sợ mai này mất bàn tay.
Từng nắm tay anh qua những tối.
Để lòng còn lạnh đến hao gầy.

Nếu có một lần được chọn thôi.
Anh xin chọn lại phút bên người.
Chẳng cần men rượu, không cần nhạc.
Chỉ cần em ở cạnh anh thôi.

Mai nếu thời gian phủ lối đời.
Anh vẫn tìm em giữa cõi lòng.
Dẫu tháng năm trôi qua cửa ngõ.
Tình này chẳng cạn với thời không.

Anh say không phải bởi vì men.
Mà say em đó, một chữ duyên.
Rượu rồi cũng cạn theo năm tháng.
Chỉ có tình anh chẳng thể quên.

Leave a comment