LẠ LẪM MỘT CHIỀU MƯA
Chiều ấy, Đà Lạt mưa rất bất ngờ.
Cô vừa bước xuống xe thì trời đổ mưa.
Không mang ô.
Không biết đường.
Cô chạy vội vào mái hiên của một nhà hàng.
Vừa lúc ấy, một người đàn ông cũng chạy đến.
Hai người đứng cách nhau chưa đầy một mét.
Anh nhìn cô, rồi nhìn đôi giày ướt sũng.
— Cô cũng không mang ô?
Cô lắc đầu.
— Không.
Anh cười.
— Vậy là giống tôi.
Cô bật cười.
Hai người xa lạ cùng đứng trú mưa.
Không ai biết tên ai.
Mưa mỗi lúc một lớn.
Cô nhìn đồng hồ.
— Chắc tôi phải đi thôi.
Anh hỏi:
— Cô đi đâu?
Cô lấy điện thoại ra.
Màn hình không có sóng.
Cô nhìn anh.
— Tôi… không biết.
Anh bật cười.
— Đến Đà Lạt mà không biết mình đang ở đâu?
— Tôi muốn đi đâu đó thật xa.
— Trốn ai à?
Cô im lặng.
Một lúc sau mới nói:
— Trốn chính mình.
Anh không cười nữa.
Anh nhìn ra màn mưa.
— Vậy thì cô đến đúng chỗ rồi.
Mưa kéo dài gần một giờ.
Anh đi mua hai ly sữa đậu nành nóng.
Đưa cô một ly.
— Cầm lấy.
— Tôi đâu có gọi.
— Tôi biết.
— Vậy sao mua?
Anh nhún vai.
— Vì trời lạnh.
Cô cầm ly sữa.
Hơi ấm lan vào lòng bàn tay.
Đã lâu rồi không có ai quan tâm đến cô bằng một điều nhỏ bé như thế.
Cô hỏi:
— Anh thường cho người lạ đồ uống à?
— Không.
— Vậy hôm nay sao lại cho tôi?
Anh suy nghĩ.
— Chắc tại cô trông buồn.
Cô cười.
— Tôi buồn rõ vậy sao?
— Rõ.
Cô cúi đầu.
Không nói nữa.
Mưa ngớt.
Cô đứng lên.
— Cảm ơn anh.
— Không có gì.
Cô bước đi vài bước rồi quay lại.
— Anh tên gì?
Anh mỉm cười.
— Nếu cô muốn biết thì ngày mai quay lại.
Cô bật cười.
— Anh tự tin quá nhỉ?
— Không.
Anh nhìn cô.
— Tôi chỉ nghĩ những cuộc gặp tình cờ thường chưa kết thúc nhanh như vậy.
Cô không trả lời.
Chỉ quay đi.
Ngày hôm sau, cô trở lại.
Không phải vì lời hẹn.
Ít nhất cô tự nói với mình như vậy.
Mái hiên hôm qua vẫn ở đó.
Nhưng anh không có.
Cô đứng chờ.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Rồi một giờ.
Không thấy anh.
Cô hỏi người bán hàng gần đó:
— Chú có thấy người đàn ông hôm qua đứng trú mưa ở đây không?
Ông nhìn cô.
— Người nào?
Cô mô tả.
Ông lắc đầu.
— Chiều nay chỗ này chỉ có một mình cô đứng thôi.
Cô sững người.
— Không thể nào.
Ông chỉ vào camera của cửa hàng.
— Nếu cô muốn, tôi cho cô xem.
Cô nhìn màn hình.
Mưa rơi trắng cả con đường.
Cô chạy vào mái hiên.
Một mình.
Không có ai đứng bên cạnh.
Không có người đàn ông nào.
Không có hai ly sữa đậu nành.
Chỉ có một ly.
Trong tay cô.
Cô đứng bất động rất lâu.
Ông chủ cửa hàng nhìn cô.
— Cô ổn không?
Cô gật đầu.
— Dạ.
Rồi cô nhìn ra đường.
Một cơn gió thổi qua.
Mùi đất ướt và hoa dã quỳ thoảng trong không khí.
Cô bỗng nhớ câu anh nói:
“Những cuộc gặp tình cờ thường chưa kết thúc nhanh như vậy.”
Cô mỉm cười.
Có thể anh chưa từng tồn tại.
Có thể cô đã quá buồn nên tự tưởng tượng ra một người.
Hoặc cũng có thể…
Đà Lạt đã gửi đến cô một người chỉ để cô biết rằng mình vẫn còn có thể được quan tâm.
Cô không tìm anh nữa.
Cô cũng không cố giải thích.
Chiều hôm đó, cô mua một chiếc ô.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng,
cô tự mình đi bộ dưới mưa.
Không trốn chạy.
Không vội vàng.
Chỉ bước chậm qua những con dốc.
Và khi đi ngang qua mái hiên cũ,
cô khẽ nói:
— Cảm ơn anh.
Mưa rơi xuống rất nhẹ.
Không ai trả lời.
Nhưng cô vẫn mỉm cười.
Bởi đôi khi,
một người xa lạ chỉ cần xuất hiện trong đời ta một buổi chiều…
Cũng đủ để biến một ngày rất buồn, thành một ngày mà ta nhớ suốt đời.
