TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

MỘT CHIỀU THU CŨ

Chiều ấy em về qua phố vắng.
Áo mềm theo gió cuối thu sang.
Em nghe chiếc lá rơi bên cửa.
Mà tưởng tim rụng giữa lá vàng.

Nhiều đêm thức giấc nghe mưa xuống.
Em thấy mùa thu lạnh trước nhà.
Muốn viết tên anh lên trang giấy.
Lại sợ tình xưa thức dậy mà.

Thu đến, thu đi bao lần nữa.
Mà sao ký ức vẫn chưa phai.
Có phải tình đầu như chiếc lá.
Rơi rồi… vẫn mắc ở tim ai.

Leave a comment