TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

MƯA THÁNG TÁM

Tháng tám đến rất khẽ, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ là đủ để đổi màu không khí. Không ai gọi tên nó quá rõ ràng, nhưng ai cũng nhận ra: đã có điều gì đó trong ngày trở nên chậm lại.

Những cơn mưa đầu tháng tám không ồn ào. Không dồn dập, cũng không kéo dài như những ngày ướt át buồn bã. Nó chỉ đến vừa đủ — để người ta kịp nhận ra mình đang đứng ở đâu trong dòng sống vội vàng này.

Có những buổi chiều, mưa rơi xuống thành phố như một cách để mọi thứ được phép im lặng. Đường phố bớt tiếng còi xe, những bước chân cũng nhẹ hơn, và cả những suy nghĩ trong lòng người dường như cũng tìm được chỗ để ngồi xuống.

Người ta hay nói nhìn mưa thấy buồn. Nhưng thật ra, mưa tháng tám không buồn theo cách rõ ràng. Nó chỉ khiến người ta nhớ.
Nhớ một điều gì đó không còn nguyên vẹn, nhớ một thời nào đó đã đi xa, hoặc đơn giản là nhớ chính mình của những ngày cũ.

Có người đứng bên cửa sổ, nhìn mưa rơi mà không nghĩ gì cụ thể. Nhưng trong sự im lặng ấy, lại có rất nhiều điều đang trôi qua.
Những điều không gọi tên được, không nói thành lời, chỉ tồn tại như một lớp sương mỏng trong ký ức.

Tháng tám và những cơn mưa của nó không đến để thay đổi điều gì. Nó chỉ đến để nhắc rằng: đôi khi, con người cũng cần được chậm lại một chút, để nghe rõ hơn nhịp thở của chính mình.

Và có lẽ, trong những ngày mưa như thế, điều an ủi nhất không phải là tìm ra câu trả lời cho mọi điều đã qua, mà chỉ là biết rằng mình vẫn còn cảm nhận được. Vẫn còn biết buồn nhẹ, nhớ nhẹ, và sống nhẹ giữa cuộc đời này.

Leave a comment