TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

ĐẾN MỘT TUỔI NÀO ĐÓ, PHỤ NỮ CHỈ CẦN BÌNH YÊN

Đến một tuổi nào đó, phụ nữ không còn mong một tình yêu quá đỗi nồng nàn.

Không cần những lời hứa thật lớn.

Không cần những bó hoa thật đẹp.

Cũng chẳng cần ai phải nói rằng sẽ yêu mình suốt một đời.

Bởi sau những tháng năm đã đi qua, người phụ nữ hiểu rằng…

Một người thật lòng quan tâm mình còn quý hơn một người nói yêu mình rất hay.

Ngày còn trẻ, người ta dễ rung động vì một ánh mắt, một câu nói ngọt ngào, một bàn tay nắm thật chặt.

Nhưng càng trưởng thành, người ta càng hiểu:

Tình yêu không nằm ở những điều người ta nói khi đang vui.

Tình yêu nằm ở cách một người vẫn đối xử với mình khi cuộc sống không còn dễ dàng.

Là một câu:

“Em ăn gì chưa?”

Là những ngày trời trở lạnh, có người nhớ nhắc mình mang áo.

Là khi mình mệt, người ấy không hỏi quá nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi bên.

Là khi mình buồn, họ không vội vàng bảo mình phải mạnh mẽ.

Chỉ nói:

“Không sao, cứ buồn một chút cũng được. Anh ở đây.”

Đến một tuổi nào đó, phụ nữ không còn sợ một mình.

Điều họ sợ là ở bên một người nhưng vẫn thấy cô đơn.

Không sợ căn nhà vắng.

Chỉ sợ căn nhà có hai người mà chẳng còn ai thật sự muốn nghe mình nói.

Không sợ những buổi tối một mình.

Chỉ sợ nằm cạnh một người mà lòng mình lạnh hơn cả một căn phòng trống.

Vì thế, nếu có thể chọn…

Phụ nữ trưởng thành sẽ chọn một người khiến mình được là chính mình.

Không cần phải cố gắng trở nên xinh đẹp hơn.

Không cần phải lúc nào cũng vui vẻ.

Không cần phải giấu những ngày yếu lòng.

Có thể khóc.

Có thể im lặng.

Có thể già đi.

Có thể có những nếp nhăn nơi khóe mắt.

Và vẫn được yêu.

Đó mới là thứ bình yên mà người phụ nữ sau nhiều năm tháng kiếm tìm mới hiểu được giá trị.

Đến một tuổi nào đó, phụ nữ cũng không còn muốn tranh hơn thua với cuộc đời.

Ai đến thì trân trọng.

Ai đi thì nhẹ nhàng tiễn.

Điều gì thuộc về mình, hãy giữ bằng yêu thương.

Điều gì không còn thuộc về mình, hãy học cách buông bằng bình thản.

Bởi mình đã đi qua đủ những ngày mưa rồi.

Không cần thêm một người làm cuộc đời mình nhiều giông bão hơn nữa.

Mình chỉ cần một người có thể cùng mình ngồi bên cửa sổ vào một buổi chiều.

Không cần nói gì nhiều.

Một tách trà nóng.

Một bản nhạc cũ.

Một bàn tay đặt nhẹ lên bàn tay mình.

Và ngoài kia, mùa thu cứ chậm rãi đi qua.

Thế là đủ.

Đến một tuổi nào đó, phụ nữ mới hiểu…

Bình yên không phải là cuộc đời không có giông bão.

Mà là sau những giông bão ấy, mình vẫn có một nơi để trở về.

Có một người hỏi:

“Hôm nay em có mệt không?”

Có một mái nhà chờ ánh đèn.

Có vài người thương mình thật lòng.

Và quan trọng nhất…

mình không còn phải đánh đổi sự bình yên của mình để giữ một người ở lại.

Nếu ai đó đến, hãy để họ làm cuộc đời mình đẹp hơn.

Nếu ai đó ở lại, hãy biết ơn.

Nếu ai đó rời đi, hãy mỉm cười.

Bởi phụ nữ rồi sẽ hiểu:

Thứ quý giá nhất không phải là có bao nhiêu người yêu mình.

Mà là sau tất cả những được – mất của cuộc đời,

mình vẫn còn yêu được chính mình.

Và một buổi sáng thức dậy…

lòng nhẹ tênh.

Không chờ đợi.

Không oán trách.

Không tiếc nuối.

Chỉ thấy bình yên.

Thế là đủ rồi.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment