TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

CHẲNG NỢ GÌ NHAU


Chiều cuối thu, Hà Nội có một cơn mưa rất nhẹ.
Minh đứng dưới mái hiên của hiệu sách cũ, nơi anh và An từng hẹn nhau mỗi chiều thứ bảy.
Đã bảy năm.
Mọi thứ quanh con phố gần như thay đổi hết.
Chỉ có mùi giấy mới, mùi cà phê từ quán đối diện và hàng sấu già vẫn ở đó.
Anh không ngờ sẽ gặp lại An.


Cô bước ra từ hiệu sách với vài cuốn tiểu thuyết ôm trong tay. Mái tóc đã ngắn hơn ngày trước. Ánh mắt vẫn dịu dàng như lần đầu anh gặp cô ở giảng đường đại học.
Họ nhìn nhau vài giây.
Rồi cùng mỉm cười.
Không ai hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
Cũng không ai hỏi: “Em có hạnh phúc không?”
Có những câu hỏi, thời gian đã trả lời từ rất lâu.
“Đã lâu rồi.”
Minh lên tiếng.
An khẽ gật đầu.
“Ừ… lâu thật.”

Họ vào quán cà phê cũ.
Người chủ quán năm nào không còn nhớ họ.
Điều đó cũng tốt.
Có những kỷ niệm chỉ cần hai người nhớ là đủ.
“Anh vẫn uống cà phê đen?”
An hỏi.
Minh cười.
“Không. Giờ anh uống ít đắng hơn rồi.”
An cũng cười.
“Em vẫn thích trà hoa cúc.”
Khoảng lặng nhẹ nhàng rơi xuống giữa hai người.
Không gượng gạo.
Chỉ giống như hai người bạn cũ đang ngồi kể lại một mùa xuân đã đi qua.

Ngày còn yêu nhau, Minh từng hứa:
“Sau này anh sẽ mua cho em một căn nhà có thật nhiều cửa sổ.”
An hỏi:
“Để làm gì?”
“Để sáng nào nắng cũng tìm được em.”
Rồi cuộc sống đến.
Minh mải mê với công việc.
An nhận học bổng sang Pháp.
Không ai phản bội ai.
Không ai hết yêu.
Họ chỉ đi về hai phía của cùng một ước mơ.
Ngày chia tay, An khóc.
Minh cũng khóc.
Nhưng cả hai đều biết…
Nếu một người từ bỏ tương lai vì người kia, thì vài năm sau, tình yêu sẽ mang theo sự tiếc nuối.
Và tiếc nuối là điều rất dễ biến thành trách móc.

“Anh có hối hận không?”
An bất ngờ hỏi.
Minh nhìn cơn mưa ngoài cửa kính.
“Hồi đó có.”
“Giờ thì không.”
“Tại sao?”
“Vì nếu được chọn lại…”
“Anh vẫn sẽ yêu em.”
“Chỉ là…”
“Anh sẽ yêu em bằng một trái tim bình tĩnh hơn.”
An cúi đầu mỉm cười.
Trong mắt cô ánh lên một chút nước.

An lấy trong túi xách ra một chiếc lá phong đã ép khô.
“Anh còn nhớ không?”
Minh bật cười.
“Lá này…”
“Là ngày mình đi Đà Lạt.”
“Hôm đó em nói nếu chiếc lá còn nguyên sau mười năm thì tụi mình sẽ gặp lại.”
“Em vẫn giữ à?”
“Ừ.”
“Không phải vì chờ anh.”
“Mà vì nhờ nó, em nhớ rằng mình từng có một quãng đời rất đẹp.”

Trời tạnh mưa.
Họ cùng đi bộ trên con phố cũ.
Đến ngã tư, cả hai dừng lại.
Đó cũng là nơi năm xưa họ chia tay.
Minh nhìn An.
“Anh có một điều muốn nói.”
“Em nghe đây.”
“Cảm ơn em.”
An ngạc nhiên.
“Cảm ơn vì điều gì?”
“Cảm ơn vì đã đến.”
“Cảm ơn vì đã yêu anh khi cả hai còn vụng về.”
“Cảm ơn vì đã rời đi đúng lúc.”
“Nếu không…”
“Có lẽ chúng ta sẽ cố giữ một tình yêu đã không còn đủ sức để che chở cho cả hai.”
An khẽ cười.
“Em cũng cảm ơn anh.”
“Cảm ơn vì đã không hứa sẽ yêu em mãi mãi.”
“Anh chỉ hứa sẽ yêu em thật lòng.”
“Và anh đã làm được.”

Đèn giao thông chuyển sang màu xanh.
Dòng người bắt đầu bước tiếp.
An quay sang Minh.
“Anh.”
“Hửm?”
“Mình…”
“…chẳng nợ gì nhau nữa.”
Minh lắc đầu.
“Không.”
“Anh nghĩ mình vẫn nợ nhau.”
An ngơ ngác.
“Nợ gì?”
“Một lời chúc.”
Anh mỉm cười.
“Chúc em bình yên.”
An cũng mỉm cười, đôi mắt long lanh.
“Chúc anh gặp được người sẽ cùng anh xây căn nhà có thật nhiều cửa sổ.”
“Để sáng nào…”
“…nắng cũng tìm được người ấy.”

Họ đi về hai hướng.
Không ai ngoảnh lại.
Không phải vì vô tình.
Mà vì cả hai đều hiểu…


Có những người sinh ra không phải để đi cùng ta hết cuộc đời.
Họ đến để dạy ta biết yêu.
Biết nhớ.
Biết trưởng thành.
Rồi lặng lẽ trở thành một phần đẹp nhất của ký ức.
Người ta thường nghĩ, yêu nhau mà không đến được với nhau là còn nợ nhau.
Nhưng có lẽ…
Khi đã trao cho nhau những tháng năm chân thành nhất…
Khi đã từng là lý do để một người mỉm cười…
Thì giữa hai con người ấy…
Chẳng còn món nợ nào.
Chỉ còn một lời cảm ơn…
Dành cho cuộc gặp gỡ năm nào.
Và một lời chúc…
Dành cho hạnh phúc mai sau.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment