TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIỮA Y HỌC, NGHỆ THUẬT VÀ TÌNH YÊU.

Có những người chỉ lặng lẽ làm cho thế giới bớt đau hơn.
Có những cuộc đời không được đo bằng danh vọng, tài sản hay những điều hào nhoáng bên ngoài.
Mà được đo bằng những trái tim đã từng được họ chạm đến.
*Y học là hành trình một đời của doctor Heiko Santelmann – một người dành những năm tháng đẹp nhất để lắng nghe sự sống, chăm sóc những nỗi đau và trao lại niềm hy vọng cho người khác.

*Nghệ thuật là con đường mà diễn viên Tobias Santelmann lựa chọn – nơi anh không chữa lành bằng thuốc men, mà bằng những câu chuyện, những nhân vật và những cảm xúc chạm đến tâm hồn con người.

*Và tình yêu là chương bình yên của cuộc đời – nơi Jung Nguyễn Santelmann xuất hiện như một người bạn đồng hành, mang theo sự dịu dàng, lòng bao dung và hơi ấm của một trái tim biết sẻ chia.
Ba con người.
Ba hành trình.
Ba cách khác nhau để yêu thương cuộc đời.
Nhưng ở nơi sâu nhất, họ gặp nhau trong cùng một giá trị:
Đó là sự tử tế.
Bởi có lẽ, điều đẹp nhất một con người có thể để lại cho thế giới này không phải là những gì họ sở hữu.
Mà là những gì họ đã trao đi.
Một sự chữa lành.
Một niềm tin.
Một cảm giác rằng, giữa cuộc đời rộng lớn này, chúng ta vẫn luôn có thể được thấu hiểu và yêu thương.
**********************************
Có những người cha không để lại gia tài bằng vàng bạc.
Họ để lại một ánh mắt.
Một cách sống.
Một nhân cách.
Và một niềm tin rằng con người sinh ra là để biết yêu thương nhau nhiều hơn.

*Doctor Heiko Santelmann đã dành gần trọn cuộc đời lắng nghe những nhịp tim, những hơi thở và những cơn đau mà nhiều khi người khác không thể nhìn thấy.
Làm nghề y đủ lâu, có lẽ ông hiểu một điều rất giản dị: Chữa khỏi một căn bệnh chưa hẳn đã chữa lành được một con người.

Có những vết thương nằm trên phim chụp, trên kết quả xét nghiệm. Nhưng cũng có những vết thương chỉ hiện lên trong ánh mắt, trong sự im lặng và trong những tiếng thở dài rất khẽ.

Bởi vậy, y học không chỉ cần kiến thức.
Y học còn cần lòng trắc ẩn.
Rồi năm tháng lặng lẽ trôi đi.
Con trai ông – Tobias Santelmann – lại chọn một con đường khác. Diễn Viên.
Không mặc áo blouse trắng.
Không cầm ống nghe.
Anh đứng trước ống kính, hóa thân vào những số phận để kể những câu chuyện về con người.
Người cha cứu lấy sự sống.
Người con đánh thức cảm xúc.
Một người cha, chữa lành thân xác.
Một người con trai, chữa lành những khoảng trống trong tâm hồn.

Ngẫm kỹ mới thấy, họ chưa bao giờ đi trên hai con đường khác nhau.
Họ chỉ bước đến cùng một đích bằng hai lối rẽ.

Người ta thường nghĩ thành công là khi con cái vượt qua cha mẹ.
Nhưng có lẽ điều đẹp nhất không phải là vượt qua.
Mà là tiếp nối.
Nếu người cha gieo vào lòng con sự tử tế, thì dù người con trở thành bác sĩ, nghệ sĩ hay một người bình thường, hạt giống ấy vẫn sẽ nảy mầm theo cách riêng của nó.

Có lẽ Tobias mang lên màn ảnh những đôi mắt biết nói, bởi từ thuở nhỏ anh đã từng nhìn thấy ánh mắt của một người cha luôn nhìn bệnh nhân bằng sự cảm thông.

Có lẽ anh diễn được nỗi cô đơn, bởi anh hiểu rằng ngoài kia có biết bao con người vẫn mỉm cười, trong khi trái tim họ đang âm thầm chịu đựng.

Nghệ thuật, suy cho cùng, cũng là một dạng của lòng nhân ái.

Bạn biết đấy!
Con người không sống lâu trong ký ức người khác vì họ giàu đến đâu.
Mà họ sống lâu trong ký ức của người khác, vì đã khiến bao nhiêu trái tim cảm thấy mình được thấu hiểu.

Một bác sĩ khiến bệnh nhân bớt đau.
Một diễn viên khiến khán giả bớt cô đơn.
Khác nghề.
Nhưng cùng một sứ mệnh.


*****************
Và rồi, ở quãng đời bình yên hơn của cuộc sống.
Bác sĩ Heiko Santelmann bước vào một chương mới.

Bên ông là người phụ nữ Việt Nam – Jung Nguyễn Santelmann.
Có những cuộc gặp gỡ đến rất sớm rồi lặng lẽ đi qua như một cơn gió.
Nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ đến muộn, nhưng lại đủ sức sưởi ấm những năm tháng còn lại.


Có người nói tình yêu đẹp nhất là tình yêu của tuổi trẻ.
Nhưng có lẽ, tình yêu đẹp nhất là khi hai con người đã đi qua đủ những thăng trầm của cuộc sống mà vẫn còn dịu dàng để nắm lấy tay nhau.

Bởi khi ấy, người ta không còn yêu vì những điều sẽ có.
Mà yêu vì biết trân trọng những điều đang còn.

Có một vẻ đẹp rất riêng của những cuộc hôn nhân ở nửa sau cuộc đời.
Đó không còn là sự cuồng nhiệt.
Mà là sự bình yên.
Là một tách trà nóng được đặt xuống bàn mà không cần nhắc.
Là câu hỏi rất nhẹ:
“Hôm nay anh có khỏe không?”
Là những khoảng lặng không còn mang tên cô đơn.

Người bác sĩ từng dành cả đời chăm sóc người khác, cuối cùng cũng có một người cùng mình sẻ chia những mùa thu của cuộc sống.

Jung Nguyễn Santelmann sinh ra từ Sài Gòn, mang theo ký ức của quê hương Việt Nam và đã gắn bó với Oslo đã hơn 30 năm.

Có lẽ chính vì thế, trong con người chị luôn có sự hòa quyện rất đẹp giữa nét dịu dàng Á Đông và sự bình thản của phương Bắc.

Không cần những điều lớn lao.
Chỉ bằng sự chân thành, lòng bao dung và một trái tim biết lắng nghe, chị đã góp phần làm cho một mái ấm giữa Oslo luôn có hơi ấm của tình yêu và sự bình yên.

*Tôi vẫn luôn tin rằng có những cuộc hôn nhân không chỉ là sự gặp gỡ của hai con người.
Mà còn là cuộc gặp gỡ của hai nền văn hóa.
Hai miền ký ức.
Hai cách yêu thương.
Một người lớn lên giữa những cánh rừng Bắc Âu và những mùa đông phủ tuyết.
Một người lớn lên giữa Sài Gòn – thành phố của nắng, của những hàng me xanh và những cơn mưa bất chợt.
Hai tuổi thơ khác nhau.
Hai hành trình khác nhau.
Nhưng lại gặp nhau ở điều đẹp nhất: Sự tử tế.
Khoảng cách giữa họ chưa bao giờ được đo bằng địa lý. Mà được nối lại bằng sự thấu hiểu.
Bởi khi trái tim đủ rộng, mọi biên giới đều trở nên nhỏ bé.

*Nhìn cuộc đời của họ, tôi chợt hiểu rằng có nhiều cách để làm cho thế giới này dịu dàng hơn.
Có người chữa lành bằng y học.
Có người chữa lành bằng nghệ thuật.
Và cũng có người chữa lành bằng sự hiện diện âm thầm của tình yêu.
Ba con người.
Ba con đường.
Nhưng đều gặp nhau ở một điểm đến.
Đó là làm cho cuộc sống của người khác bớt đau hơn, bớt cô đơn hơn và nhiều hy vọng hơn.

Leave a comment