TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÂY KHÔNG OÁN TRÁCH MÙA ĐÔNG

Trong một khu rừng già ở phương Bắc, có một cây thông đã sống qua rất nhiều mùa đông.
Nó từng nhìn thấy những cây non lớn lên bên cạnh mình.
Từng nghe tiếng chim hót trên những cành cây.
Từng che mưa cho những người lữ khách đi ngang qua.
Mỗi mùa hè, nó dang những tán lá xanh để đón ánh mặt trời.
Mỗi mùa thu, nó lặng lẽ để gió mang đi những chiếc lá cũ.
Và mỗi mùa đông, nó đứng một mình giữa tuyết trắng.

Có một cây non hỏi cây thông già:
“Vì sao bác vẫn bình yên như vậy? Bác đã trải qua rất nhiều mùa đông lạnh giá. Bác có bao giờ trách bầu trời đã đem đến những cơn tuyết quá dài không?”
Cây thông già im lặng một lúc rồi trả lời:
“Ta từng trách.”
“Ta từng nghĩ tại sao mình phải đứng ở nơi nhiều gió nhất. Tại sao mình phải chịu những trận bão mà những cây khác k hông phải chịu. Nhưng rồi ta nhận ra một điều…Chính những mùa đông ấy đã làm cho rễ của ta đi sâu hơn vào lòng đất.”


Con người cũng giống như cây thông.
Có những giai đoạn trong đời, chúng ta tự hỏi:
“Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình?”
“Tại sao mình đã cố gắng sống tốt mà vẫn gặp khó khăn?”
“Tại sao mình trao đi tình cảm mà đôi khi lại nhận về sự im lặng?”

Những câu hỏi ấy không sai.
Bởi chúng ta là con người.
Chúng ta có trái tim.
Chúng ta biết buồn khi bị tổn thương.
Nhưng thời gian sẽ dạy ta một bài học rất sâu:
Không phải mọi cơn gió đến để phá hủy một cái cây.
Có những cơn gió đến để dạy cái cây cách đứng vững hơn.


Một ngày nọ, một người đốn củi đi ngang qua khu rừng.
Ông nhìn cây thông già và nói:
“Ngươi đã đứng ở đây quá lâu. Ngươi đã cho bóng mát, cho sự sống, nhưng có lẽ không ai nhớ đến điều đó.”


Cây thông chỉ khẽ rung những cành cây trong gió.
Nó không buồn.
Bởi nó hiểu:
Một cái cây không mọc lên để được mọi người khen ngợi.
Một dòng sông không chảy để nghe lời cảm ơn.
Một bông hoa không nở chỉ để được nhìn thấy.
Mỗi sự sống đều có vẻ đẹp riêng của nó.


Có những người trong cuộc đời cũng giống như vậy.
Họ làm điều tốt nhưng không được ghi nhận.
Họ âm thầm hy sinh nhưng không ai biết.
Họ trao đi sự tử tế nhưng đôi khi gặp phải sự vô tâm.

Nhưng nếu vì thế mà họ trở nên cay đắng, thì họ đã để một điều không đẹp lấy đi vẻ đẹp bên trong mình.
Cây thông không biến thành đá chỉ vì mùa đông lạnh.
Dòng sông không ngừng chảy chỉ vì có người không hiểu giá trị của nó.
Và một trái tim tử tế không nên đánh mất sự dịu dàng chỉ vì từng gặp những điều chưa tốt đẹp.


Nhiều năm sau, cây thông già vẫn đứng đó.
Một cây nhỏ bên cạnh hỏi:
“Bác đã sống lâu như vậy, điều gì làm bác hạnh phúc nhất?”
Cây thông nhìn lên bầu trời.
Nó nói:
“Không phải là ta chưa từng gặp bão.”
“Mà là sau tất cả những cơn bão, ta vẫn còn có thể dang cành che chở cho một ai đó.”


Cuộc đời không hứa rằng người tốt sẽ không gặp tổn thương.
Nhưng cuộc đời cũng cho chúng ta một quyền lựa chọn.
Chúng ta có thể chọn giữ lại sự bình an, giống như một cây thông giữa mùa đông.
Vẫn đứng đó.
Vẫn xanh.
Vẫn tin rằng sau những ngày lạnh giá nhất, mùa xuân rồi sẽ trở lại.

Leave a comment