DÒNG SÔNG GIỮ LẠI NGUỒN NƯỚC CHO MÌNH
Có một dòng sông chảy qua những miền đất rất xa.
Suốt cuộc hành trình của mình, nó đã tưới mát những cánh đồng, nuôi lớn những hàng cây, soi bóng những mái nhà bên bờ. Nó không hỏi ai đã cảm ơn mình. Nó cũng không đếm xem đã cho đi bao nhiêu giọt nước.
Bởi bản chất của dòng sông là chảy.
Nhưng rồi một ngày, dòng sông nhận ra một điều:
Nếu cứ mãi cho đi mà quên chăm sóc chính mình, một ngày nào đó nó sẽ trở nên cạn kiệt.
Không phải vì nó ích kỷ.
Mà bởi ngay cả dòng sông cũng cần được nghỉ ngơi dưới những cơn mưa.
Cần được nuôi dưỡng từ những mạch nước sâu trong lòng đất.
Cần giữ lại một phần trong xanh để tiếp tục hành trình phía trước.
…
Con người cũng giống như một dòng sông.
Chúng ta lớn lên bằng tình thương của người khác. Rồi đến một lúc nào đó, chúng ta muốn trao lại những gì mình từng nhận được.
Một lời hỏi thăm.
Một bàn tay giúp đỡ.
Một chút sẻ chia cho người đang khó khăn.
Những điều ấy làm cuộc đời trở nên ấm áp hơn.
Nhưng có một điều đôi khi chúng ta quên mất:
Người cho đi cũng là một con người.
Cũng có những lúc mệt mỏi.
Cũng có những nỗi lo không nói thành lời.
Cũng cần được yêu thương và chăm sóc.
…
Dòng sông không bao giờ thấy có lỗi khi giữ lại một phần nước cho chính mình.
Nó hiểu rằng, nếu hôm nay nó còn đầy đặn, ngày mai nó mới có thể tiếp tục mang sự sống đến những nơi khác.
Thiên nhiên chưa bao giờ cho đi bằng sự kiệt quệ.
Cây cho bóng mát nhưng vẫn giữ lại bộ rễ.
Mặt trời cho ánh sáng nhưng vẫn có những khoảnh khắc lặng mình trong đêm.
Biển nhận hàng triệu dòng sông, nhưng cũng biết trả lại nước cho đất trời qua những đám mây.
Mọi sự cho đi trong tự nhiên đều có một vòng tuần hoàn.
Chỉ có con người đôi khi quên mất điều đó.
…
Có những người dành cả đời để thương người khác.
Họ nhớ ngày sinh của người này.
Nhớ hoàn cảnh của người kia.
Lo lắng cho những nỗi đau không thuộc về mình.
Đó là một vẻ đẹp rất đáng quý.
Nhưng đến một ngày, họ cũng cần ngồi xuống bên dòng sông của chính tâm hồn mình và hỏi:
“Ta đã bao lâu rồi chưa chăm sóc cho chính mình?”
“Ta đã bao lâu rồi chưa cho phép mình được bình yên?”
…
Giữ lại nguồn nước cho mình không có nghĩa là ngừng yêu thương.
Nó chỉ có nghĩa là học cách yêu thương bằng một trái tim còn đủ sức.
Bởi một chiếc đèn muốn soi sáng cho người khác, trước hết nó cần giữ được ngọn lửa của mình.
Một khu vườn muốn nở hoa, trước hết nó cần được tưới mát.
Và một dòng sông muốn đi đến biển, trước hết nó cần bảo vệ dòng chảy của chính mình.
…
Có một ngày, dòng sông đi ngang qua một cánh đồng cũ.
Nó nhớ những mùa đã qua.
Nhớ những nơi nó từng dừng lại.
Nhớ những mầm cây từng lớn lên từ nguồn nước của mình.
Nó không tiếc nuối.
Nó cũng không tự hào.
Nó chỉ bình yên.
Bởi nó hiểu rằng:
Giá trị của một dòng sông không nằm ở việc nó đã cho đi bao nhiêu.
Mà nằm ở việc sau tất cả những lần cho đi, nó vẫn còn giữ được sự trong lành để tiếp tục chảy.
…
Và có lẽ, chúng ta cũng vậy.
Hãy thương người khi có thể.
Hãy giúp đỡ khi trái tim muốn giúp.
Nhưng cũng đừng quên thương lấy chính mình.
Bởi bạn không sinh ra để trở thành một dòng sông cạn khô vì tất cả mọi người.
Bạn sinh ra để là một dòng sông bình yên — chảy qua cuộc đời, mang theo yêu thương, nhưng vẫn giữ lại trong lòng mình một nguồn nước trong trẻo.
Để một ngày nhìn lại, bạn có thể mỉm cười và nói:
“Tôi đã sống bằng lòng thương người.
Và tôi cũng đã học được cách thương chính mình.”
