NHỮNG NGÀY MƯA VÀ KÝ ỨC
Ở Oslo, có những ngày mưa không rơi ào ạt.
Mưa chỉ nhẹ nhàng đi qua thành phố, phủ lên những mái nhà một lớp sương mỏng, làm những con đường trở nên yên tĩnh hơn. Người ta bước nhanh hơn dưới những chiếc ô, những ô cửa kính mờ đi bởi hơi ấm bên trong căn phòng.
Nhưng có những người lại thích những ngày như thế.
Bởi trong tiếng mưa, ký ức thường trở về.
Một bài hát cũ.
Một mùi hương quen.
Một hình ảnh tưởng như đã ngủ quên rất lâu trong góc nhỏ của thời gian.
Có lẽ ký ức cũng giống như những hạt mưa.
Có những buổi chiều đứng bên cửa sổ nhìn mưa rơi, tôi bất chợt nhớ một con đường của tuổi trẻ. Nơi ấy có tiếng xe qua lại, có hàng cây nghiêng trong gió, có những người từng đi ngang qua cuộc đời mình rồi trở thành một phần của câu chuyện.
Ngày ấy, tôi không biết đó là những khoảnh khắc quý giá.
Thường thì người ta chỉ nhận ra vẻ đẹp của một điều gì đó khi nó đã trở thành kỷ niệm.
Một bữa cơm gia đình.
Một lời hỏi thăm giản dị.
Một buổi chiều ngồi bên nhau mà không cần nói quá nhiều.
Thời gian lặng lẽ mang mọi thứ đi xa, nhưng cũng thật kỳ lạ, nó không thể lấy đi những gì đã từng chạm sâu vào trái tim.
Có những người rời khỏi cuộc đời bạn.
Có những nơi bạn không còn quay lại.
Có những mùa mưa chỉ còn tồn tại trong trí nhớ.
Người ta thường nghĩ quê hương là một nơi chốn.
Nhưng càng đi xa, chúng ta càng hiểu quê hương đôi khi là một âm thanh, một mùi hương, một câu nói bằng tiếng mẹ đẻ giữa một đất nước xa lạ.
Là khoảnh khắc nghe một cơn mưa ở Oslo và chợt nhớ đến những cơn mưa ngày cũ.
Khác nhau về bầu trời.
Khác nhau về con đường.
Nhưng giống nhau ở chỗ: Đều khiến lòng người mềm lại.
Mưa không làm thời gian quay về.
Nhưng mưa cho tôi một khoảng lặng để gặp lại chính mình của những năm tháng đã qua.
Để nhớ rằng mình đã từng có một thời tuổi trẻ rất đẹp. Đã từng có những giấc mơ rất đẹp…
Ngoài kia, mưa vẫn rơi trên thành phố.
Những ngọn đèn vàng phản chiếu trên mặt đường ướt.
Một chiếc xe lặng lẽ đi qua. Một cành cây rung nhẹ trong gió lạnh.
Mọi thứ vẫn tiếp tục.
Chỉ có lòng người là dừng lại một chút.
Dừng lại để nghe tiếng mưa.
Dừng lại để gọi tên ký ức.
Và dừng lại để biết rằng:
Dù cuộc đời đưa tôi đi bao xa, vẫn luôn có những ngày mưa trong tâm hồn, nơi những điều đẹp đẽ chưa bao giờ rời khỏi trong tôi.
