TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẶT TRỜI KHÔNG VỘI VÀNG

Có một điều rất lạ ở phương Bắc.
Mùa đông, mặt trời đến muộn. Có những ngày, người ta đi làm khi trời còn tối và trở về khi bóng đêm đã phủ kín những con đường. Ai chưa từng sống ở nơi này sẽ nghĩ rằng mặt trời đã bỏ quên xứ sở này.

Nhưng không.
Mặt trời chỉ đang đi chậm hơn một chút.
Nó không vội vàng để chứng minh sự hiện diện của mình. Nó cũng không buồn khi bị mây che khuất, hay khi cả bầu trời chỉ còn một màu xám lạnh. Bởi mặt trời hiểu rằng, có những điều không cần phải lên tiếng, vẫn đủ để người khác tin.
Con người thì thường vội.
Vội tìm một câu trả lời. Vội đòi công bằng. Vội mong người khác hiểu mình. Vội thất vọng khi lòng tốt không được đáp lại.

Chúng ta lớn lên giữa những chiếc đồng hồ, nên đôi khi quên mất rằng thiên nhiên chưa bao giờ sống bằng kim phút.
Hạt mầm không nở hoa chỉ sau một đêm.
Dòng sông không đến biển bằng một bước chân.
Và bình minh chưa từng vì ai sốt ruột mà đến sớm hơn.

Có lẽ vì thế, mỗi sáng, khi ánh nắng đầu tiên chạm lên những rặng thông còn đẫm sương, mình luôn có cảm giác như thiên nhiên đang khẽ nói:
“Đừng hấp tấp. Điều đẹp nhất thường đến rất chậm.”

Cuộc đời cũng giống như những mùa ở Bắc Âu.
Có những mùa đông dài đến tưởng chừng vô tận. Có những cơn mưa kéo dài khiến người ta quên mất màu xanh của cỏ. Có những ngày lòng nặng như bầu trời tháng Mười Một.
Nhưng rồi, một sáng nào đó, tuyết bắt đầu tan.
Một chồi non lặng lẽ nhú lên từ gốc cây.
Một tia nắng mỏng manh rơi xuống bậu cửa.
Chẳng có tiếng kèn báo hiệu. Chẳng có pháo hoa. Mọi điều đẹp đẽ đều đến trong lặng lẽ.

Có lẽ hạnh phúc cũng vậy.
Nó không gõ cửa thật mạnh để mọi người đều biết. Nó chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên tách cà phê còn nghi ngút khói, trong tiếng chim đầu mùa, trong một lời hỏi thăm chân thành, hay trong khoảnh khắc nhận ra mình vẫn còn đủ bình yên để mỉm cười.


Có người hỏi vì sao mặt trời mỗi ngày đều lặn.
Mình lại nghĩ, chính vì biết sẽ lặn nên nó không bao giờ vội vàng.
Nó dành trọn một ngày để sưởi ấm những gì cần được sưởi ấm.
Rồi lặng lẽ nhường bầu trời cho đêm.
Không nuối tiếc.
Không hơn thua.
Vì nó biết, sáng mai mình sẽ lại trở về.
Nếu cuộc đời có dạy mình điều gì, thì có lẽ đó là: đừng sống như một cơn gió chỉ muốn đi thật nhanh, mà hãy sống như mặt trời.
Không cần rực rỡ mọi lúc.
Không cần được nhìn thấy ở mọi nơi.
Chỉ cần mỗi lần xuất hiện đều mang theo một chút ánh sáng, một chút hơi ấm và một chút hy vọng cho người khác.
Thế là đủ.


Bởi sau tất cả những mùa mưa, những ngày nhiều mây và những lần tưởng như bóng tối sẽ ở lại mãi mãi, mặt trời vẫn lặng lẽ thực hiện lời hẹn của mình.
Không vội vàng.
Nhưng chưa bao giờ thất hứa với bình minh.

Leave a comment