TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DÒNG SÔNG BIẾT ĐỢI

Có một dòng sông chảy qua thành phố.
Mùa xuân, nó mang theo màu xanh của tuyết tan. Mùa hè, mặt nước giữ hộ bầu trời những đám mây trắng. Mùa thu, lá vàng lần lượt đáp xuống như những cánh thư không người nhận. Đến mùa đông, dòng sông lặng đi dưới lớp băng mỏng, như thể đang ngủ.

Nhưng thật ra, nó chưa bao giờ ngừng chảy.
Có những điều trong cuộc đời cũng như thế.
Bề ngoài tưởng như đứng yên, nhưng sâu dưới mặt nước, thời gian vẫn lặng lẽ dịch chuyển. Những vết thương đang khép miệng. Những nỗi buồn đang học cách nhẹ hơn. Những hy vọng tưởng đã tắt vẫn âm thầm giữ một đốm lửa rất nhỏ.

Dòng sông không bao giờ hỏi bao giờ mới đến biển.
Nó chỉ biết rằng mỗi khúc quanh đều có ý nghĩa. Có nơi lòng sông hẹp lại để học cách mạnh mẽ. Có nơi mở rộng thành mặt hồ để học cách bình yên. Có đoạn phải len qua ghềnh đá, có đoạn lại soi bóng những cánh rừng thông im lặng.


Nó không chọn con đường dễ nhất.
Nó chọn con đường có thể đi tiếp.
Con người thường khác.
Chúng ta sốt ruột trước một cánh cửa chưa mở, buồn vì một lời hứa chưa thành, đau vì một câu trả lời chưa đến. Ta muốn mọi điều phải rõ ràng ngay hôm nay, muốn công bằng phải xuất hiện ngay ngày mai.
Nhưng thiên nhiên chưa từng sống như thế.
Cây sồi mất hàng chục năm mới thành bóng mát.
Mặt trời đi hết một đêm dài mới trở lại với bình minh.
Và dòng sông cần cả một hành trình để gặp biển.

Có lẽ điều đẹp nhất của dòng sông không phải là lúc hòa vào đại dương.
Mà là trong suốt quãng đường đi, nó vẫn mang nước đến cho cánh đồng, mang sự sống đến cho đôi bờ, mang bóng mây đi qua những miền đất xa.
Nó không vì chưa gặp biển mà quên làm điều mình có thể làm hôm nay.
Đó là bài học mà thiên nhiên vẫn kiên nhẫn dạy con người.

Đừng chỉ sống vì đích đến.
Hãy sống cho từng đoạn đường.
Nếu hôm nay còn nhiều mây, hãy cứ bước tiếp.
Nếu có người chưa hiểu mình, hãy cứ sống tử tế.
Nếu sự thật chưa được gọi đúng tên, hãy để thời gian làm phần việc của thời gian.
Bởi có những điều không thể ép nở như một bông hoa.
Không thể thúc giục như mặt trời mọc.
Không thể cưỡng cầu như nước chảy.


Chiều xuống.
Mặt nước lặng như một tấm gương dài, phản chiếu bầu trời phương Bắc đang ngả sang màu hổ phách. Một con chim hải âu lướt ngang, để lại vài gợn sóng rồi biến mất phía cuối chân trời.
Dòng sông vẫn chảy.
Không nhanh hơn hôm qua.
Không chậm hơn ngày mai.
Nó biết rằng biển vẫn ở đó.
Và những điều thuộc về mình sẽ không mất đi chỉ vì đến muộn.
Có lẽ vì thế, dòng sông chưa bao giờ lo lắng.
Nó chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời bằng tất cả sự nhẫn nại của nước.
Để một ngày nào đó, khi gặp biển, nó không mang theo sự tiếc nuối, mà mang theo câu chuyện của mọi cánh rừng, mọi cơn mưa và mọi mùa đã từng đi qua.
Bởi điều làm nên vẻ đẹp của một dòng sông không phải là nơi nó kết thúc.
Mà là cách nó đã chảy suốt cả hành trình.

Leave a comment