KHI RỪNG THÔNG IM LẶNG
Có những ngày, rừng thông im lặng đến mức người ta tưởng nơi ấy chẳng còn gì để kể.
Gió đi qua rất khẽ.
Những ngọn thông chỉ nghiêng mình vừa đủ để ánh sáng len xuống mặt đất. Mùi nhựa cây hòa vào hơi lạnh của buổi sớm, tạo thành một thứ hương không ngọt, không nồng, nhưng ai từng đi qua một lần sẽ nhớ rất lâu.
Người ta thường nghĩ im lặng là cô đơn.
Nhưng rừng thông không cô đơn.
Nó chỉ không cần nói quá nhiều.
Suốt bao mùa đông phủ tuyết, bao mùa hè trắng nắng, bao cơn bão làm gãy cành rồi lại có những chồi non mọc lên, rừng vẫn đứng đó.
Không thanh minh với gió. Không trách móc mưa. Cũng chẳng níu kéo những chiếc lá đã đến lúc phải rời cành.
Thiên nhiên luôn bình thản trước những điều con người xem là mất mát.
Có lẽ vì nó biết rằng mọi cuộc chia ly đều là một phần của sự tiếp nối.
Nhưng chúng ta thì khác.
Chúng ta giữ trong lòng những câu hỏi chưa có lời đáp, những nỗi buồn chưa kịp gọi thành tên, những niềm tin từng bị tổn thương.
Có khi chỉ vì một lời nói, một ánh mắt hay một biến cố, trái tim bỗng trở nên dè dặt.
Nhưng rồi, nếu đủ kiên nhẫn bước vào rừng, ngồi xuống trên một phiến đá còn vương hơi lạnh và lắng nghe thật lâu, bạn sẽ nhận ra rằng sự im lặng cũng có tiếng nói.
Đó là tiếng thông reo rất nhỏ trên ngọn cao.
Là tiếng chim gọi bạn tình từ phía bên kia thung lũng.
Là tiếng giọt sương rơi xuống lớp rêu mềm.
Và cũng là tiếng lòng mình chậm lại sau những tháng ngày mỏi mệt.
Có những điều chỉ được nghe thấy khi thế gian bớt ồn.
Có những sự thật chỉ hiện ra khi con người thôi vội vàng.
Rừng thông không dạy ai phải mạnh mẽ.
Rừng chỉ dạy cách đứng vững.
Không phải bằng sự cứng cỏi, mà bằng những chiếc rễ âm thầm bám sâu vào lòng đất.
Chính điều không ai nhìn thấy lại là thứ giữ cho một cây thông đi qua bao mùa bão tuyết.
Có lẽ con người cũng vậy.
Điều làm chúng ta bước tiếp không phải những lời tung hô, mà là lòng tử tế vẫn còn nguyên vẹn sau những lần thất vọng; là niềm tin vẫn chưa tắt sau những ngày nhiều mây; là khả năng mỉm cười với cuộc đời, dù biết rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng.
Chiều xuống.
Mặt trời chậm rãi lặn sau những đỉnh thông xa. Ánh sáng cuối ngày trải dài trên lối mòn, vàng như một lời chào lặng lẽ.
Rừng vẫn im lặng.
Nhưng trong sự im lặng ấy, dường như có một điều đang được nói với tất cả những ai biết dừng chân:
Đừng sợ những khoảng lặng của cuộc đời.
Bởi đôi khi, chính nơi không có tiếng ồn lại là nơi tâm hồn tìm thấy đường về.
