TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI GIỮ MÙA PHƯỢNG CŨ

Cô đã sống ở nước ngoài nhiều năm, nhưng cô vẫn nhớ tiếng chuông trường ngày ấy.

Một âm thanh rất bình thường.
Nhưng kỳ lạ thay, có những âm thanh chỉ cần nghe lại một lần trong đời, cả một khoảng trời tuổi trẻ bỗng quay về.

Cô nhớ hành lang dài có nắng.
Nhớ hàng ghế đá dưới gốc phượng.
Nhớ những buổi chiều tan học, khi mọi người vội vàng trở về ký túc xá, còn cô thường ở lại phòng tự học thêm một chút.
Và cô nhớ anh.
Không phải bằng sự đau khổ của một mối tình đã mất.
Mà bằng sự dịu dàng dành cho một người từng rất tốt với mình.

Ngày đó, anh và cô học chung lớp.
Anh không phải người nổi bật nhất.
Không phải chàng trai khiến các cô gái phải chú ý ngay từ lần đầu gặp mặt.
Anh chỉ là một người bình thường.
Nhưng anh có một điều rất hiếm.
Ann là người hiểu cô nhiều nhất và luôn nuông chiều cô.
Anh biết mỗi khi buồn, cô sẽ im lặng hơn bình thường.
Có lần trời mưa lớn.
Cả lớp ra về gần hết.
Cô đứng dưới mái hiên, nhìn con đường đầy nước mà không biết làm sao về ký túc xá.
“Đi thôi.”
“Anh có áo mưa sao?”
“Chỉ có một cái.”
“Vậy sao đủ?”
Anh cười.
“Thì đi chậm một chút.”
Ngày hôm ấy, hai người đi dưới một chiếc áo mưa nhỏ.
Vai anh ướt gần hết.
Nhưng anh không nói.

Tuổi trẻ thường kỳ lạ như vậy.
Người ta có thể nhớ một câu nói trong mười năm.
Có thể nhớ một ánh mắt trong hai mươi năm.
Nhưng lại quên mất bao nhiêu ngày tháng bình thường đã trôi qua.
Cô từng nghĩ:
“Anh có thích mình không?”
Có lẽ có.
Cô cũng từng nghĩ:
“Mình có thích anh không?”
Có lẽ cũng có.
Nhưng tuổi trẻ có những khoảng lặng rất dài.
Hai người đều chờ một người lên tiếng.
Và rồi cả hai đều im lặng.

Sau này cô mới hiểu.
Không phải sự im lặng nào cũng là bỏ lỡ.
Có những sự im lặng là vì hai người đều quá trân trọng điều đang có.
Họ sợ nếu gọi tên nó, nó sẽ trở nên khác đi.
Một tình bạn đẹp có thể tồn tại nhiều năm.
Nhưng một tình yêu chưa chắc chịu được những điều mà cuộc đời mang đến.

Ngày tốt nghiệp.
Anh đưa cô một quyển sổ nhỏ.
“Cho em.”
“Cái gì vậy?”
“Những bài em từng hỏi anh.”
Cô mở ra.
Bên trong không chỉ có công thức, bài học.
Mà còn có những dòng chữ nhỏ:
“Nhớ ăn sáng.”
“Đừng thức khuya quá.”
“Khi mệt thì nghỉ một chút.”
Cô cầm quyển sổ.
Không khóc.
Chỉ thấy lòng mình rất ấm.

Rồi cuộc đời đưa họ về hai hướng khác nhau.
Anh cưới người con gái anh từng thương từ những năm phổ thông.
Cô sang một vùng đất mới, bắt đầu một cuộc sống mới.
Họ không gặp lại nhau nhiều năm.
Không giữ những lời hứa xa xôi.
Nhưng có một điều không thay đổi.
Mỗi khi nhớ về tuổi trẻ, trong ký ức của cô luôn có một người con trai đứng dưới gốc cây phượng già và đợi cô đến trong giờ tự học chung.

Một ngày nọ, cô và anh gặp lại qua màn hình, nhưng khoảng cách chưa bao giờ ngăn được những lời chân thành.


Cả hai đã không còn là những người trẻ năm nào.
Anh có gia đình.
Cô cũng có cuộc sống riêng.

Họ hỏi thăm nhau về gia đình, về cuộc sống và công việc.
Nói về những người bạn cũ.
Nói về mái trường ngày trước.
Rồi anh cười:
“Hồi đó em có biết không?”
“Biết gì?”
“Anh từng nghĩ nếu sau này có thể cưới em thì tốt.”
Cô im lặng.
Rồi hỏi:
“Vậy sao anh không nói?”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Vì lúc đó anh nhận ra… anh thương em rất nhiều.”
“Nhưng?”
“Nhưng thương một người không có nghĩa là phải giữ người đó cho mình.”
Cô mỉm cười.
Ngoài kia, một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mang theo mùi hoa của một mùa nào đó đã rất xa.

Có những người đi qua cuộc đời bạn như một mùa phượng.
Họ không ở lại mãi.
Nhưng họ để lại một mùa hoa phượng đỏ rực rỡ, rất đẹp trong ký ức.

Để rồi nhiều năm sau, khi nhìn lại, họ không tiếc nuối.
Chỉ nhẹ nhàng nghĩ:
“May quá, năm ấy mình đã từng gặp một người như vậy.”
Bởi vì tình yêu đẹp nhất đôi khi không phải là người nắm tay bạn đi hết cuộc đời.
Mà là người đã từng làm cho một đoạn đường trong cuộc đời bạn trở nên ấm áp hơn.
Và dù sau này mỗi người một phương trời…
Khi nhớ về nhau, lòng vẫn có thể mỉm cười.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment