TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐI QUA MỘT MÙA NGƯỜI

Một chiếc lá lìa cành khi mùa thu vừa chạm ngõ, như con sóng tan vào bờ cát sau khi đã kể xong câu chuyện của biển.
Có lẽ, điều khiến chúng ta day dứt nhất không phải là sự chia xa.
Mà là bạn đã từng tin rằng người ấy sẽ đi cùng mình đến cuối con đường.
Chúng ta thường tiếc một mối quan hệ không phải vì những ngày cuối cùng.
Mà vì những ngày đầu quá đẹp.
Đẹp đến mức mỗi lần nhớ lại, lòng vẫn khẽ nhói như vừa đánh rơi một điều gì rất quý.
Rồi thời gian lặng lẽ đi qua.
Những con đường từng sánh bước sẽ có người khác đi cùng.
Những quán cà phê từng ngồi sẽ đón những vị khách mới.
Những bản nhạc từng khiến bạn nghẹn ngào rồi cũng sẽ trở thành giai điệu quen thuộc.
Chỉ có ký ức là vẫn ở đó.
Không còn đau nữa, chỉ thỉnh thoảng ghé ngang như một người bạn cũ, nhắc rằng bạn đã từng có một quãng đời rất chân thành…

Có những người, dù không còn đồng hành, vẫn âm thầm trở thành một phần đẹp nhất trong ký ức.
Nếu một ngày vô tình gặp lại giữa dòng đời tấp nập, có lẽ bạn sẽ chỉ mỉm cười.
Không phải vì còn thương.
Cũng không phải vì đã quên.
Mà vì cuối cùng, cả hai đều đã học được cách trân trọng những gì đã từng có, thay vì mãi tiếc nuối những gì không thể giữ.

Bởi sau tất cả, điều đẹp nhất của một cuộc gặp gỡ không nằm ở việc nó kéo dài bao lâu.
Mà nằm ở chỗ, khi người ấy rời đi, họ đã để lại trong bạn một phiên bản tốt đẹp.

Có những cuộc gặp gỡ không vì định mệnh.
Chúng đến như một cơn gió, khẽ chạm vào cuộc đời bạn rồi đi tiếp.

Nhưng chính cơn gió ấy đã làm những chiếc lá trong tâm hồn biết rung lên.
Để rồi nhiều năm sau, khi nhớ lại, bạn không còn hỏi: “Vì sao người ấy rời đi?”
Mà chỉ mỉm cười và thầm cảm ơn.
Cảm ơn vì đã từng gặp.
Cảm ơn vì đã từng đồng hành.
Và cảm ơn vì sau cuộc gặp ấy, bạn đã hiểu được rằng…
Không phải ai đến cũng để ở lại.
Nhưng ai cũng để lại một điều gì đó, đủ để cuộc đời bạn sâu sắc hơn, dịu dàng hơn và biết yêu thương nhiều hơn.


Leave a comment