CÓ MỘT CON ĐƯỜNG NHỎ Ở HỘI AN
Hội An.
Tháng Mười.
Mưa không lớn.
Chỉ đủ làm những mái ngói rêu phong sẫm lại, và ánh đèn lồng vàng trở nên ấm hơn trong màn sương mỏng.
Thu đứng bên bờ sông Hoài.
Tay cầm một chiếc ô cũ.
Người phụ nữ nhìn dòng nước trôi chậm.
Đã ba mươi năm rồi cô mới quay lại nơi này.
Ngày ấy Thu hai mươi lăm tuổi.
Là giáo viên dạy văn mới ra trường.
Cô được phân công về một trường nhỏ ở Quảng Nam.
Một thành phố cổ, yên tĩnh, và đầy những buổi chiều rất chậm.
Ở đó, cô gặp Khoa.
Người đàn ông vẽ tranh tường cho các quán nhỏ trong phố cổ.
Anh sống trong một căn gác gỗ cũ, nơi cửa sổ nhìn thẳng ra những mái nhà vàng.
Lần đầu gặp nhau là một buổi chiều mưa.
Thu trú dưới hiên một quán chè.
Còn Khoa đang vẽ bức tường bên cạnh.
Anh quay lại hỏi:
— Cô đứng tránh mưa hay đang chờ gì đó?
Thu đáp:
— Tôi đang đợi mưa tạnh.
Khoa cười:
— Ở Hội An, mưa không tạnh theo ý mình đâu.
Câu nói ấy khiến Thu nhớ rất lâu.
Từ đó, mỗi chiều tan học, cô đều đi ngang qua con phố nhỏ nơi Khoa vẽ tranh.
Anh không nói nhiều.
Chỉ vẽ.
Nhưng mỗi bức tường anh để lại đều có một góc rất nhỏ dành cho “sự im lặng”.
Một hôm, Thu hỏi:
— Vì sao anh không vẽ người?
Khoa dừng cọ.
— Vì người thì sẽ đi mất.
Thu im lặng.
— Vậy còn tranh?
— Tranh cũng sẽ phai.
— Nhưng chậm hơn người.
Cô không biết nên buồn hay nên cười.
Họ yêu nhau rất nhẹ.
Không có lời tỏ tình rõ ràng.
Chỉ là những buổi chiều đi bộ bên sông.
Những lần cùng ngồi ăn cao lầu.
Những đêm nghe mưa rơi trên mái ngói.
Có lần Khoa nói:
— Nếu sau này em rời đi thì sao?
Thu trả lời:
— Em sẽ quay lại.
Khoa không tin.
Nhưng cũng không hỏi thêm.
Rồi ngày Thu nhận được quyết định điều chuyển.
Cô phải trở về quê.
Gia đình cần cô.
Ngày chia tay.
Khoa không đến.
Chỉ để lại một bức vẽ ở cổng trường.
Trong tranh là một con đường nhỏ.
Có mưa.
Có đèn lồng.
Và một cô gái đứng dưới hiên nhà.
Phía dưới chỉ có một dòng chữ:
“Nếu em quay lại, con đường này vẫn sẽ ở đây.”
Thu đã không quay lại.
Không phải vì không nhớ.
Mà vì cuộc đời luôn có những con đường kéo người ta đi xa hơn ký ức.
Ba mươi năm sau.
Thu quay lại Hội An.
Phố cổ vẫn vậy.
Chỉ già hơn một chút.
Và yên tĩnh hơn một chút.
Cô đi theo con đường cũ.
Dừng lại trước một căn nhà nhỏ đã thành quán cà phê.
Trên tường treo rất nhiều bức tranh.
Và trong góc sâu nhất.
Có một bức khiến cô đứng sững.
Là con đường mưa năm xưa.
Dưới tranh ghi:
Khoa – 1996
Chủ quán nhìn cô.
— Cô quen họa sĩ này à?
Thu gật đầu rất chậm.
— Tôi từng biết anh ấy.
Người chủ quán im lặng một lúc rồi nói:
— Ông ấy không còn nữa.
— Nhưng năm nào cũng vẽ lại con đường này.
Thu không nói gì.
Chỉ đứng rất lâu.
Chiều xuống.
Mưa rơi nhẹ lên phố cổ.
Đèn lồng bắt đầu sáng.
Thu ngồi bên bờ sông.
Không khóc lớn.
Chỉ thấy lòng mình như có một cơn mưa rất cũ quay về.
Ngoài kia, sông Hoài vẫn chảy.
Chậm rãi.
Như thể không vội kể hết những điều đã từng xảy ra.
Và có những cuộc đời cũng như vậy.
Không cần gặp lại nhau.
Chỉ cần biết rằng:
Ở một nơi nào đó, có một con đường nhỏ… vẫn được vẽ lại mỗi năm vì một người đã từng đứng dưới mưa rất lâu trước đây.

Tác Giả: Trần minh Hồng