CÓ MỘT MÙA BIỂN Ở VŨNG TÀU
Vũng Tàu.
Tháng Ba.
Biển không xanh đậm như người ta tưởng.
Mà là một màu xám nhạt, có nắng vàng mỏng như tơ phủ lên mặt sóng.
Hương đứng trên con đường ven Bãi Trước.
Gió biển thổi tung mái tóc đã điểm vài sợi bạc.
Người phụ nữ sáu mươi hai tuổi lặng nhìn về phía xa.
Đã ba mươi năm rồi cô mới quay lại nơi này.
Ngày ấy Hương hai mươi chín tuổi.
Cô làm điều dưỡng trong một bệnh viện nhỏ ở Sài Gòn.
Một lần được điều về Vũng Tàu hỗ trợ y tế cho một chương trình cộng đồng.
Chỉ ba tuần.
Nhưng lại là ba tuần làm thay đổi cả một đời người.
Ở đó, cô gặp Quân.
Người đàn ông làm nghề chụp ảnh tự do.
Anh thường đứng một mình bên bờ biển, chụp những con sóng như thể đang cố giữ lại một điều gì đó sẽ biến mất ngay sau đó.
Lần đầu gặp nhau.
Hương hỏi:
— Anh chụp gì vậy?
Quân không quay lại ngay.
Chỉ trả lời:
— Chụp thứ mà tôi không giữ được.
Hương nhíu mày:
— Biển à?
Quân cười nhẹ:
— Không. Là thời gian.
Câu trả lời ấy khiến Hương nhớ rất lâu.
Từ hôm đó, mỗi chiều sau ca làm, cô đều đi bộ ra biển.
Và luôn thấy Quân ở đó.
Không nói nhiều.
Chỉ chụp ảnh.
Nhưng sự hiện diện của anh giống như một thói quen của gió — âm thầm nhưng không thể thiếu.
Có một chiều mưa bất chợt.
Biển xám lại.
Sóng đánh mạnh hơn.
Người ta chạy vào trú.
Chỉ còn Hương và Quân đứng lại.
Quân đưa cho cô chiếc áo khoác mỏng.
— Mặc vào đi.
— Anh thì sao?
— Tôi quen rồi.
Hương nhìn anh.
— Sao anh lúc nào cũng đứng lại khi mọi người đi hết vậy?
Quân im lặng rất lâu.
Rồi nói:
— Vì nếu ai cũng đi, thì sẽ không ai nhớ khoảnh khắc này từng tồn tại.
Hương không hiểu hết câu nói ấy.
Nhưng cô thấy tim mình chậm lại một nhịp.
Ba tuần trôi qua rất nhanh.
Nhanh như một cơn sóng rút.
Ngày Hương trở về Sài Gòn.
Quân không đến tiễn.
Chỉ để lại một chiếc phong bì ở quầy tiếp nhận của bệnh viện.
Bên trong là một tấm ảnh.
Hương đứng nhìn biển.
Gió thổi tóc bay.
Khoảnh khắc rất bình thường.
Nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.
Phía sau tấm ảnh chỉ có một dòng chữ:
“Nếu sau này em quay lại, hãy đứng đúng chỗ này lúc 5 giờ chiều.”
Hương đã không quay lại.
Không phải vì quên.
Mà vì cuộc đời luôn có cách kéo người ta đi xa hơn dự định.
Công việc.
Gia đình.
Con cái.
Những năm tháng trôi đi như cát bị gió thổi.
Nhưng tấm ảnh thì vẫn còn.
Nằm trong ngăn kéo cũ.
Bên dưới vài giấy tờ không còn quan trọng.
Ba mươi năm sau.
Hương quay lại Vũng Tàu.
Không báo trước.
Không ai đi cùng.
Chiều hôm đó.
5 giờ.
Biển vẫn như cũ.
Chỉ có con đường ven biển rộng hơn.
Và nhiều người hơn.
Hương đứng đúng chỗ trong tấm ảnh năm xưa.
Tay hơi run.
Gió thổi mạnh.
Và rồi cô nhìn thấy một người đàn ông đang đứng cách đó không xa.
Ông cầm máy ảnh.
Tóc ngả màu.
Nhưng dáng đứng thì không thay đổi.
Hương không bước thêm.
Chỉ đứng yên.
Người đàn ông ngẩng lên.
Và thời gian như ngừng lại.
Quân.
Không ai nói ngay.
Biển vẫn vỗ.
Gió vẫn thổi.
Nhưng giữa họ, mọi âm thanh dường như biến mất.
Cuối cùng, Quân cười.
— Em đến trễ hơn tôi tưởng.
Hương bật cười.
Nước mắt rơi xuống rất nhẹ.
— Em đã đến.
Họ ngồi bên bờ kè.
Nhìn mặt trời chậm rãi chìm xuống biển.
Quân kể rằng anh vẫn chụp ảnh.
Vẫn đứng đúng chỗ cũ mỗi chiều 5 giờ.
Không phải để chờ.
Mà để giữ lại một lời hứa không cần người chứng nhận.
Hương hỏi:
— Nếu em không quay lại thì sao?
Quân nhìn sóng.
— Thì biển vẫn vậy. Và anh vẫn đứng ở đây.
Câu trả lời đơn giản đến mức làm cô nghẹn lại.
Lúc chia tay.
Quân đưa cho cô một bức ảnh mới chụp.
Vẫn là cô.
Nhưng già hơn.
Và phía sau là biển Vũng Tàu chiều muộn.
Dòng chữ viết tay:
“Ba mươi năm sau, em vẫn đứng đúng chỗ gió năm ấy.”
Đêm xuống.
Hương đứng một mình bên bờ biển.
Sóng vỗ nhẹ vào chân kè đá.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ một dòng:
“Cảm ơn em đã giữ lại một buổi chiều của tôi trong suốt ba mươi năm.”
Hương không trả lời.
Chỉ đứng rất lâu.
Nhìn biển.
Có những cuộc gặp gỡ không phải để thay đổi cuộc đời.
Mà chỉ để một người, trong suốt phần đời còn lại, mỗi khi nghe tiếng gió biển… lại nhớ rằng mình đã từng được yêu một cách rất yên lặng.

Tác Giả: Trần minh Hồng