KÝ ỨC MÙA DÃ QÙY
Đà Lạt cuối tháng mười một luôn có những cơn mưa đến rất muộn.
Mưa không lớn.
Chỉ đủ làm những con dốc bóng lên và mùi đất ẩm bay khắp các triền thông.
Năm ấy, Vân trở lại Đà Lạt sau gần mười lăm năm.
Người đàn bà ngồi cạnh cửa kính xe, lặng lẽ nhìn những bụi dã quỳ vàng rực ven đường. Hoa vẫn như ngày xưa. Chỉ có lòng người là đã khác.
Ngày còn sinh viên, Vân từng yêu một người ở thành phố này.
Tên anh là Vũ.
Họ học cùng khoa Văn ở Huế, rồi cùng lên Đà Lạt thực tập vào mùa hè năm cuối.
Hồi ấy nghèo lắm.
Hai người thường đi bộ dưới mưa, chia nhau một ổ bánh mì nóng và ly sữa đậu nành bên chợ đêm.
Vũ từng nói:
“Sau này nếu cưới nhau, anh sẽ đưa em về sống ở một nơi lúc nào cũng có mùi thông sau cơn mưa.”
Vân đã tin.
Người trẻ thường tin vào lời hứa như tin rằng mùa xuân sẽ chẳng bao giờ tàn.
Nhưng rồi họ không cưới nhau.
Ra trường, Vân về Sài Gòn dạy học.
Vũ ở lại Đà Lạt làm báo.
Một thời gian sau, anh kết hôn với Mai — con gái của một gia đình khá giả.
Tin ấy đến nhẹ như một cơn gió.
Nhưng cũng đủ khiến Vân thức trắng nhiều đêm.
Rồi năm tháng lặng lẽ trôi qua.
Vân cũng lập gia đình. Có con. Có một cuộc sống, mà người lớn vẫn thường gọi bằng hai chữ “ổn định”.
Chỉ là đôi lúc, giữa những đêm rất khuya, cô vẫn nhớ mùi mưa Đà Lạt của năm hai mươi tuổi.
Lần này trở lại, Vân đi một mình.
Cuộc hôn nhân của cô vừa khép lại sau mười hai năm.
Không phản bội.
Không có những trận cãi vã dữ dội.
Chỉ là đến một ngày, cả hai cùng nhận ra họ đã sống cạnh nhau quá lâu như hai người bạn cùng phòng tử tế.
Người ta thường nghĩ chỉ tổn thương mới khiến hôn nhân tan vỡ.
Thật ra, đôi khi chính sự bình lặng kéo dài cũng đủ làm tình yêu lặng chết.
Buổi chiều thứ hai ở Đà Lạt, Vân gặp lại Vũ.
Trong một tiệm sách cũ trên đường Nguyễn Chí Thanh.
Anh già hơn cô tưởng.
Tóc đã lấm tấm bạc.
Nhưng ánh mắt vẫn mang nỗi buồn rất cũ.
Vũ đứng lặng khá lâu rồi mới khẽ cười:
“Hai mươi năm rồi nhỉ?”
Vân gật đầu.
Ngoài trời, mưa đang rơi lên những tán thông sẫm màu.
Họ ngồi với nhau trong quán cà phê cũ gần hồ Xuân Hương.
Không ai nhắc chuyện ngày xưa trước.
Mãi đến khi ly cà phê gần nguội, Vân mới khẽ hỏi:
— “Anh sống hạnh phúc không?”
Vũ nhìn ra mặt hồ.
Rất lâu sau anh mới đáp:
“Có những cuộc hôn nhân không bất hạnh…”
“Nhưng người ở trong đó chưa chắc còn hạnh phúc.”
Vân im lặng.
Cô hiểu câu nói ấy hơn bất kỳ ai.
Mai mất ba năm trước vì ung thư.
Vũ kể điều đó bằng một giọng bình thản đến nhói lòng.
Những ngày cuối đời, Mai thường ngồi nhìn mưa ngoài cửa sổ bệnh viện rồi hỏi anh:
“Nếu ngày xưa anh cưới người khác… anh có sống vui hơn không?”
Vũ không trả lời được.
Bởi càng trưởng thành, con người càng hiểu:
Không có lựa chọn nào hoàn toàn đúng.
Mỗi cánh cửa mình bước vào cũng đồng nghĩa với việc phải khép lại một cuộc đời khác phía sau.
Đêm ấy, Vân đi bộ một mình qua những con dốc đầy hoa dã quỳ.
Mưa vừa tạnh.
Cả thành phố thơm mùi cỏ ướt và thông non.
Cô chợt nhớ năm hai mươi tuổi, Vũ từng hái cho cô một nhánh dã quỳ rồi nói:
“Loài hoa này lạ lắm.”
“Càng mọc trên đất cằn, nó càng nở dữ dội.”
Ngày ấy cô không hiểu.
Bây giờ mới biết:
Có những tình yêu không thể đi cùng nhau đến cuối đời.
Nhưng lại sống rất lâu trong ký ức.
Không ồn ào.
Không chiếm hữu.
Chỉ âm thầm tồn tại như mùi thông sau một cơn mưa cũ.
Sáng hôm sau, trước khi rời Đà Lạt, Vân nhận được tin nhắn của Vũ:
“ Nếu có kiếp sau… anh vẫn muốn gặp em vào năm hai mươi tuổi.”
Vân nhìn màn hình rất lâu.
Rồi cô khẽ tắt máy.
Ngoài cửa kính xe, những triền dã quỳ vẫn vàng rực dưới nắng mới.
Đẹp đến nao lòng.
Giống như những điều dang dở trong đời.
Dù không còn thuộc về nhau nữa…Nhưng vẫn có thể trở thành một phần rất dịu dàng trong ký ức của nhau mãi mãi.

Tác Giả: Trần Minh Hồng