KHOẢNG TỐI TRONG HÔN NHÂN
Hồi còn học ở trường Đại học Kiến trúc Sài Gòn, ai cũng biết chuyện tình của Phong và Diệu.
Phong học ngành quy hoạch đô thị.
Diệu học thiết kế nội thất.
Họ yêu nhau từ những ngày chen chúc trong quán cà phê cóc trước cổng trường, chia nhau từng ly bạc xỉu và những giấc mơ rất nghèo.
Phong từng nói:
— “Sau này anh sẽ xây cho em một căn nhà có ban công đầy nắng.”
Diệu cười:
— “Chỉ cần trong nhà có anh.”
Người trẻ thường tin rằng yêu nhau thật lòng thì đủ thắng đời.
Sau khi ra trường, họ cưới nhau.
Phong dần trở thành kiến trúc sư nổi tiếng ở Sài Gòn.
Diệu mở một studio nhỏ chuyên phục dựng nhà cổ.
Họ có một cô con gái tên Lam.
Một gia đình trí thức kiểu mẫu.
Ít nhất, người ngoài vẫn nghĩ vậy.
Biến cố bắt đầu vào một buổi trưa tháng chín.
Diệu nhận được cuộc gọi từ bệnh viện Chợ Rẫy.
Có một phụ nữ vừa mất vì tai nạn giao thông. Trong điện thoại người ấy, số gọi gần nhất là của chồng cô.
Diệu chết lặng hơn khi biết người phụ nữ ấy tên Quỳnh.
Một biên tập viên sách sống ở Đà Lạt.
Và kinh khủng nhất…
Quỳnh có một cậu con trai chín tuổi.
Sinh cùng năm.
Cùng tháng.
Cùng tuổi với bé Lam.
Đêm đó, mưa Sài Gòn đổ như trút.
Phong ngồi im trong phòng khách tối om.
Diệu không khóc.
Cô chỉ đặt trước mặt chồng một tấm ảnh cậu bé.
— “Con ai?”
Phong nhắm mắt rất lâu.
Rồi anh gật đầu.
Không chối.
Không biện minh.
Điều đó còn đau hơn cả lời nói dối.
Quỳnh và Phong gặp nhau trong một hội sách ở Đà Lạt gần mười năm trước.
Khi ấy, Diệu vừa sinh con, rơi vào trầm cảm sau sinh nặng. Cả năm trời cô gần như chỉ sống giữa thuốc men, tiếng khóc trẻ con và những đêm mất ngủ.
Phong thương vợ.
Nhưng anh cô độc.
Một kiểu cô độc mà đàn ông có học thường giấu rất kỹ.
Ban ngày anh vẫn đi làm, vẫn lịch thiệp, vẫn chăm con.
Đêm về, anh cảm giác đời mình như một căn phòng không có tiếng nói chuyện.
Rồi Quỳnh xuất hiện.
Người phụ nữ ấy đọc nhiều, nói ít, thích ngồi hàng giờ nghe mưa Đà Lạt rơi qua mái kính.
Ở cạnh Quỳnh, Phong không phải người chồng mạnh mẽ.
Anh được phép mệt mỏi.
Được phép yếu đuối.
Được phép thú nhận rằng có những lúc anh sợ cuộc hôn nhân của mình chỉ còn là trách nhiệm.
Mối quan hệ ấy bắt đầu như một chỗ trú mưa.
Rồi kéo dài thành gần mười năm.
Diệu nghe xong, chỉ hỏi một câu:
— “Anh yêu cô ấy không?”
Phong đáp rất khẽ:
— “Anh không biết.”
Diệu cười buồn.
Người trí thức thường đau theo cách khó cứu nhất.
Họ hiểu mọi nguyên nhân.
Nhưng hiểu không làm tim bớt đau.
Một tuần sau đám tang Quỳnh, Diệu âm thầm lên Đà Lạt.
Căn nhà nhỏ nằm cuối con dốc đầy hoa dã quỳ.
Cậu bé mở cửa.
Nó lễ phép mời cô vào nhà rồi chạy đi pha trà.
Trong khoảnh khắc nhìn thằng bé lom khom bên bếp nước, Diệu bỗng thấy nghẹn cổ.
Nó giống Lam quá.
Không phải khuôn mặt.
Mà là cách ngồi ôm đầu gối khi suy nghĩ.
Cách cắn môi khi hồi hộp.
Những đứa trẻ đôi khi vô tình mang hết tội lỗi người lớn trên gương mặt mình.
Trước khi về, cậu bé bất ngờ hỏi:
— “Cô có biết ba cháu không?”
Diệu đứng rất lâu ngoài hiên.
Mùi hoa sữa cuối mùa bay qua lạnh ngắt.
Rồi cô cúi xuống xoa đầu nó:
— “Biết.”
— “Ba cháu là người tốt không cô?”
Câu hỏi ấy khiến Diệu gần như bật khóc.
Bởi suốt nhiều ngày qua, cô luôn cố biến chồng mình thành một kẻ xấu để dễ hận hơn.
Nhưng đời thật không đơn giản vậy.
Có những người đàn ông phản bội không vì họ hết yêu gia đình.
Mà vì họ yếu đuối trước cảm giác được thấu hiểu ở một nơi khác.
Ba tháng sau, Diệu quyết định không ly hôn.
Nhưng cô cũng không còn sống như cũ.
Cô dọn ra căn studio riêng, bắt đầu học lại đàn piano và đi nhiều hơn.
Phong nhiều lần muốn giải thích thêm.
Diệu chỉ nhẹ nhàng nói:
— “Điều đau nhất không phải anh từng có người khác.”
— “Mà là em đã sống cạnh anh từng ấy năm… nhưng không biết trong lòng anh có một mùa mưa khác.”
Nhiều năm sau, khi con gái đã lớn, Diệu mới hiểu:
Hôn nhân không tan vỡ vào ngày người ta phản bội.
Nó bắt đầu nứt từ những ngày hai người thôi nhìn thấy nỗi cô đơn của nhau.
Và đôi khi, người ta ngoại tình không phải để tìm một người đẹp hơn.
Mà để tìm lại phiên bản của chính mình đã biến mất trong cuộc sống quá lâu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng