TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHƯA TỪNG QUÊN

Có những người đi qua đời bạn rất nhẹ.
Nhẹ đến mức, khi họ rời đi, bạn tưởng mình sẽ quên nhanh thôi.
Nhưng rồi nhiều năm sau, chỉ cần nghe lại một bản nhạc cũ, đi ngang một con đường có mùi mưa quen thuộc, hay vô tình nhìn thấy kiểu chữ giống nét chữ của người ấy… tim bạn vẫn khẽ chùng xuống như một chiếc lá cuối mùa.
Người ta gọi đó là ký ức.
Nhưng đôi khi, đó là một dạng tình yêu chưa bao giờ thật sự rời đi…
****************
Mùa đông ở Oslo đến sớm hơn mọi năm.
Tuyết phủ lên những mái nhà màu xám bạc. Những chuyến tàu điện chạy ngang quảng trường như những dòng thời gian lặng lẽ. Thành phố đẹp theo kiểu cô đơn — thứ vẻ đẹp khiến con người ta dễ nhớ lại những điều cũ kỹ.
Cô ngồi bên ô cửa kính của một quán cà phê nhỏ gần bến tàu Aker Brygge.
Cô đã bốn mươi tuổi.
Ở tuổi ấy, người ta không còn khóc nhiều vì tình yêu nữa.
Người ta học cách im lặng.
Trên bàn là một tách trà đã nguội và chiếc điện thoại sáng màn hình với dòng thông báo ngắn ngủi:
“Anh sắp sang Oslo công tác vài ngày. Nếu tiện… mình gặp nhau nhé?”
Tin nhắn từ anh ấy.
Người đàn ông mà cô đã từng nghĩ mình sẽ lấy làm chồng.
Người đàn ông mà suốt mười lăm năm qua, cô luôn nói với mọi người rằng:
“Tôi quên rồi.”
Nhưng thật ra cô chưa từng quên.

Ngày trẻ, họ yêu nhau ở một thành phố cao nguyên đầy sương.
Anh học kiến trúc.
Cô học sư phạm.
Hồi đó, họ còn nghèo. Nhưng họ đã từng hạnh phúc đến lạ.
Anh ấy thường nói:
— “Sau này anh sẽ thiết kế cho em một căn nhà có thật nhiều cửa sổ.”
Cô cười:
— “Để làm gì?”
— “Để khi buồn, em vẫn thấy ngoài kia còn có ánh sáng.”
Ngày ấy, họ tin tình yêu có thể thắng mọi thứ.
Cho đến khi cuộc đời bắt đầu dạy họ rằng:
Yêu nhau thôi đôi khi vẫn không đủ.

Ba của cô đột ngột đổ bệnh.
Cả gia đình chật vật trong những khoản viện phí. Cô nghỉ học một thời gian để đi làm thêm. Cô bắt đầu sống trong mệt mỏi và áp lực.
Anh ấy cũng lao vào công việc để kiếm tiền.
Từ những cuộc gặp mỗi ngày, họ thành mỗi tuần.
Rồi mỗi tháng.
Tình yêu không mất đi ngay lập tức.
Nó chỉ bị bào mòn bởi những điều rất nhỏ.
Một cuộc gọi lỡ.
Một lần thất hẹn.
Một câu nói vô tình trong lúc quá mệt.
Họ bắt đầu cãi nhau.
Lần cuối cùng gặp nhau, trời mưa rất lớn.
Anh đứng dưới mái hiên cũ trước ký túc xá.
— “Hay mình cưới đi.”
Cô im lặng rất lâu rồi nói:
— “Em không muốn anh cưới em vì thương hại.”
— “Anh thương em thì có gì sai?”
Cô bật khóc.

Bởi đôi khi phụ nữ đau nhất không phải vì người đàn ông hết yêu.
Mà vì nhìn thấy người ấy đang cố yêu mình trong kiệt sức.
Họ chia tay sau cơn mưa đó.
Không phản bội.
Không người thứ ba.
Chỉ là hai con người đã yêu nhau quá nhiều trong một thời điểm cuộc đời quá khắc nghiệt.

Nhiều năm sau, cô sang Na Uy.
Cô có một cuộc sống ổn định. Một công việc tốt. Một căn hộ nhỏ nhìn ra dòng sông Akerselva yên tĩnh.
Cô cũng từng quen vài người.
Có người tử tế.
Có người đủ trưởng thành.
Có người sẵn sàng cùng cô đi hết phần đời còn lại.
Nhưng không ai ở lại lâu.
Vì trong sâu thẳm, cô luôn có cảm giác mình đã để quên trái tim ở một nơi nào đó của tuổi trẻ.

Buổi chiều hôm ấy, cô gặp lại anh.
Anh già hơn nhiều so với ký ức.
Mái tóc đã điểm bạc.
Ánh mắt có thứ mỏi mệt của đàn ông từng đi qua nhiều thất bại.
Họ nhìn nhau vài giây rất lâu.
Rồi cùng cười.
Một nụ cười của những người từng rất thân… rồi trở thành người lạ.
Anh nói:
— “Em vẫn thích ngồi cạnh cửa sổ.”
Cô khẽ cười:
— “Còn anh vẫn nhớ điều đó à?”

Anh ấy nhìn ra dòng người ngoài phố:
— “Có những thứ anh tưởng mình quên rồi. Nhưng thật ra chỉ là cất đi thôi.”

Họ đi bộ rất lâu trong đêm Oslo lạnh buốt.
Nói về công việc.
Về tuổi già của cha mẹ.
Về những lần đổ vỡ.
Tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện cũ.
Cho đến khi ngang qua cây cầu nhỏ phủ đầy tuyết, anh bất ngờ hỏi:
— “Ngày đó… em có từng trách anh không?”
Cô nhìn dòng nước lặng dưới chân cầu.
— “Có.”
— “Bây giờ thì sao?”
Cô im lặng.
Một cơn gió lạnh lướt qua.
Rồi cô khẽ nói:
— “Bây giờ em chỉ thấy thương hai đứa mình ngày đó.”

Anh cúi đầu.
Rất lâu sau anh mới lên tiếng:
— “Anh chưa từng quên em.”
Cô cười buồn.
— “Em biết.”
— “Còn em?”
Cô nhìn tuyết đang rơi.
Ở tuổi hai mươi, người ta thường nghĩ tình yêu là phải thuộc về nhau.
Nhưng đến tuổi bốn mươi mới hiểu:
Có những người sinh ra để ở lại trong tim nhau, chứ không phải trong cuộc đời nhau.

Cô không trả lời.
Bởi có những câu trả lời, im lặng mới là thật nhất.

Đêm đó, trước khi chia tay, anh lấy trong túi áo ra một tờ giấy cũ đã ngả màu.
Là bản vẽ một căn nhà.
Rất nhiều cửa sổ.
Ở góc phải phía dưới vẫn còn dòng chữ viết tay năm nào:
“Cho người anh thương — để dù buồn đến đâu vẫn nhìn thấy ánh sáng.”

Cô bật khóc.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Người ta thường nghĩ:
Quên là dấu hiệu của việc đã hết yêu.
Nhưng không phải.
Có những tình yêu không còn đau nữa…
chỉ là vẫn còn đó.

Như một bài hát cũ lâu ngày không nghe.
Tưởng đã quên.
Cho đến một ngày bất chợt vang lên giữa mùa đông.
Và họ đã nhận ra:
Mình chưa từng quên.


Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment