TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

“LỜI CHÚC NĂM MỚI ĐẾN TỪ BỜ BIỂN MUỘN MÀNG”

Năm mới năm nay đến với tôi không phải trong tiếng pháo hoa hay những con phố rực rỡ ánh đèn. Nó đến giữa một buổi chiều dịu nắng ở Alicante, Tây Ban Nha. Nơi bờ biển kéo dài như một dải lụa xanh, và gió mang theo hương muối mặn thì thầm qua từng nhành cọ đang nghiêng mình trước đại dương.

Tôi gửi lời chúc năm mới muộn — không phải vì đã quên, mà vì nơi đây, thời gian dường như biết cách bước chậm lại.

Giữa tiếng sóng vỗ đều đặn vào bờ cát, tôi để tâm hồn mình thả trôi theo đường chân trời xa. Nơi biển và trời nhẹ nhàng chạm nhau như một cuộc hẹn đã chờ đợi từ rất lâu.

Ở Alicante, tôi học được rằng: Có những khởi đầu không đến đúng giờ, nhưng lại đến đúng cảm xúc. Có những lời chúc đến trễ, nhưng mang theo hơi ấm của những ngày ta kịp lắng nghe chính trái tim mình — lắng nghe những nỗi buồn đã đi qua. Những ước mơ vẫn còn ở lại, và niềm tin nhỏ bé đang khẽ nở như mầm xanh trong gió.

Năm mới — dẫu muộn trong lời chúc — vẫn dịu dàng gõ cửa tâm hồn, nhắc ta rằng:

Ta đã đi qua những ngày cũ với đủ thương và niềm tin.

Từ bờ biển Alicante lãng mạn và dịu hiền, tôi chúc bạn — và cả chính tôi — một năm mới thật an lành:

Một năm của những bình minh trong trẻo, nhiều niềm vui, sức khỏe, hạnh phúc và may mắn.

Những giấc mơ không còn sợ muộn màng,

và của một trái tim đủ mạnh mẽ để bước tiếp, đủ dịu dàng để yêu thương.

Nếu lời chúc này đến sau nhịp thời gian của thế giới:

Thì xin cho nó được ở lại lâu hơn —

như làn gió biển ấm áp buổi chiều,

khẽ chạm vào tâm hồn và gieo vào đó một nụ mầm bình yên.

Chúc mừng năm mới — từ Alicante, với tất cả sự chân thành và yêu thương. 🌊✨

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGỌN NẾN GIÁNG SINH

Giáng sinh năm nay rực rỡ hơn mọi mùa đông trước. Những con phố ánh đèn lấp lánh trải dài trên các mái nhà, rực rỡ từng những con đường.

Trong ngôi nhà rộng lớn, bà An ngồi bên chiếc bàn gỗ, lặng lẽ vuốt những tấm thiệp Giáng sinh cũ đã ngả màu thời gian.

Với bà, Giáng sinh bây giờ chỉ giống như một ngày lạnh hơn giữa mùa đông — không tiếng cười, không bước chân quay về. Bà sống ở đây chỉ một mình.

Bà khẽ thở dài. Bên ngoài, gió thổi qua hàng cây khô, mang theo chút buốt giá của năm tháng lặng lẽ trôi qua. Bà nghĩ thầm:

Có những mùa đông thật dài. Không vì lạnh, mà vì một chỗ ngồi trống…

Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên.

Bà mở cửa. Trước hiên nhà, Oscar — cậu bé hàng xóm — đứng đó với gương mặt tươi sáng và nụ cười thân thiện. Hơi thở cậu bé còn vương làn khói trắng mỏng.

Trong tay cậu bé là một gói qùa được gói gém thật đẹp.

Oscar nói nhỏ, nhưng giọng đầy chân thành:

— Bà ơi… mẹ cháu nói Giáng Sinh không nên để ai ở một mình… nên cháu đến với bà ạ.

Bàn tay già nua của bà khẽ run khi nhận món quà nhỏ. Nhưng nụ cười đã kịp nở trên khóe môi.

— Vào nhà đi, Oscar.

Bên trong, khẽ vang lên bản thánh ca cũ. Cả hai ngồi đối diện bên bàn trà và có vài hộp bánh.

Căn phòng dần ấm lên — không phải vì lò sưởi, mà vì sự hiện diện của một tâm hồn nhỏ bé.

Oscar kể chuyện ở trường, về cây thông lớn giữa sân, về tuyết rơi như trong truyện cổ tích. Ánh mắt cậu long lanh, trong trẻo.

Bà An mỉm cười, giọng trầm lắng theo dòng ký ức:

— Ngày xưa… Giáng sinh nhà bà chẳng có gì ngoài bánh mì và nến… nhưng ai cũng cười.

Khoảnh khắc lặng yên nhẹ nhàng trôi qua. Oscar chậm rãi đặt bàn tay nhỏ lên tay bà.

— Bà không cô đơn đâu. Năm nào cháu cũng sang với bà.

Trái tim già nua chợt rung lên, dịu dàng như ánh đèn hiên nhà đêm mùa đông.

Ngoài kia, đèn Noel đang rực rỡ khắp nơi. Và bên trong ngôi nhà cũng có một ngọn lửa đã được thắp lên — ngọn lửa của tình thương, của sự sẻ chia giản dị giữa người già và trẻ thơ.

Không cần quà lớn hay điều diệu kỳ…

Chỉ cần một trái tim đến đúng lúc.

Giữa mùa đông — đã đủ thành ánh sáng.

Khi ra về, Oscar quay lại, mỉm cười:

— Cháu kính chúc bà Giáng Sinh vui vẻ.

Bà đáp, giọng ấm như ánh đèn trước hiên:

— Giáng sinh vui vẻ, Oscar — cháu là món quà Giáng sinh lớn nhất của bà.

Đêm Noel khép lại trong yên bình. Và ngọn đèn nơi hiên nhà bà An không bao giờ tắt nữa — như một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng mùa đông bằng lòng nhân ái.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


SAY ĐỜI

Có bao giờ bạn say đời chưa?
Anh ấy, thì say – nhưng không phải vì men rượu. Anh say bởi vì cô– bước qua đời anh thật khẽ, như ánh nắng ban chiều lấp lánh trên mái kính trắng của Opera Oslo.

Chiều hôm ấy, thành phố lên màu vàng dịu, và mặt nước vịnh Oslo phản chiếu ánh sáng như một tấm gương khổng lồ. Anh đứng trên bậc thang lớn của Opera, nơi mọi người đi lại hối hả, nhưng anh chỉ nhìn cô – cô bước qua, mái tóc nghiêng theo chiều gió nhẹ.

Một ánh nhìn thôi, nhưng đủ làm tim anh rung lên, đủ để những năm dài bỗng trở nên sống động trong trái tim anh.
Cô cười, nụ cười nhẹ như những đợt sóng trên vịnh, và anh thấy mọi lo toan tan biến. Bàn tay cô chạm vào tay anh khi họ đi ngang, run run mà ấm áp, và cả hai im lặng.

Chỉ cần vậy thôi, tim anh đã say đời. Không lời nào, chỉ có khoảnh khắc trọn vẹn giữa ánh sáng, gió và tiếng nước vỗ vào bến thuyền gần đó.

Những ngày sau, anh và cô gặp trở lại tại Opera Oslo. Họ dạo bước trên những bậc thang, ngắm thành phố phản chiếu trong mặt nước, ánh đèn vàng dịu rọi qua kính.

Khi đêm buông, ánh vàng dịu rọi lên bậc thang, anh nắm tay cô. Anh ấy say đời – say vì cô, say để thấy cuộc đời đẹp nhất trong phút giây ngắn ngủi mà chân thật.

Một lời quen, một tiếng thở gần nhau, những khoảnh khắc bình dị nhưng đủ để trái tim anh ngập tràn hạnh phúc.

Cô không hứa gì, đời cũng không thể gì cả, mà tình cảm ấy cứ lớn dần, âm thầm trong anh.

Anh thì thầm:
“Anh say đời, say vì em, say trong không gian lộng lẫy nhưng thân mật của nơi này.
Nếu một mai anh tỉnh ra từ giấc mộng, anh vẫn mỉm cười. Dù có lạc, dù có đau.
Từng phút giây say đời tại Opera Oslo vì em vẫn tràn đầy trong tim anh. Sống một lần thôi, anh chọn say – say đời, và say vì em.”

******************
Thơ Tình
Tác Giả: Trần Minh Hồng

SAY ĐỜI
Anh say đời không phải vì men rượu.
Mà vì em – rất khẽ – bước qua nhau.
Một ánh nhìn thôi, trời nghiêng gió thổi.
Những năm dài vẫn mãi trong tim.

Anh say đời vì chiều nghiêng mái tóc.
Vì bàn tay run nhẹ chạm bàn tay.
Vì im lặng giữa hai người rất thật.
Cũng đủ làm tim thức suốt đêm dài.

Anh say đời bởi những điều rất nhỏ.
Một lời quen, một tiếng thở rất gần.
Em không hứa, đời không thể gì cả.
Mà yêu thương cứ lớn mãi trong anh.

Nếu một mai tỉnh ra từ giấc mộng.
Anh vẫn cười, dù có lạc, có đau.
Bởi từng phút đã say đời đến thế.
Sống một lần, anh chọn say vì em.

*******************
Mời các bạn lắng nghe bài hát:
SAY ĐỜI – Thơ: Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SAY ĐỜI
Có bao giờ bạn say đời chưa?
Anh ấy, thì say – nhưng không phải vì men rượu. Anh say bởi vì cô– bước qua đời anh thật khẽ, như ánh nắng ban chiều lấp lánh trên mái kính trắng của Opera Oslo.

Chiều hôm ấy, thành phố lên màu vàng dịu, và mặt nước vịnh Oslo phản chiếu ánh sáng như một tấm gương khổng lồ. Anh đứng trên bậc thang lớn của Opera, nơi mọi người đi lại hối hả, nhưng anh chỉ nhìn cô – cô bước qua, mái tóc nghiêng theo chiều gió nhẹ.

Một ánh nhìn thôi, nhưng đủ làm tim anh rung lên, đủ để những năm dài bỗng trở nên sống động trong trái tim anh.
Cô cười, nụ cười nhẹ như những đợt sóng trên vịnh, và anh thấy mọi lo toan tan biến. Bàn tay cô chạm vào tay anh khi họ đi ngang, run run mà ấm áp, và cả hai im lặng.

Chỉ cần vậy thôi, tim anh đã say đời. Không lời nào, chỉ có khoảnh khắc trọn vẹn giữa ánh sáng, gió và tiếng nước vỗ vào bến thuyền gần đó.

Những ngày sau, anh và cô gặp trở lại tại Opera Oslo. Họ dạo bước trên những bậc thang, ngắm thành phố phản chiếu trong mặt nước, ánh đèn vàng dịu rọi qua kính.

Khi đêm buông, ánh vàng dịu rọi lên bậc thang, anh nắm tay cô. Anh ấy say đời – say vì cô, say để thấy cuộc đời đẹp nhất trong phút giây ngắn ngủi mà chân thật.

Một lời quen, một tiếng thở gần nhau, những khoảnh khắc bình dị nhưng đủ để trái tim anh ngập tràn hạnh phúc.

Cô không hứa gì, đời cũng không thể gì cả, mà tình cảm ấy cứ lớn dần, âm thầm trong anh.

Anh thì thầm:
“Anh say đời, say vì em, say trong không gian lộng lẫy nhưng thân mật của nơi này.
Nếu một mai anh tỉnh ra từ giấc mộng, anh vẫn mỉm cười. Dù có lạc, dù có đau.
Từng phút giây say đời tại Opera Oslo vì em vẫn tràn đầy trong tim anh. Sống một lần thôi, anh chọn say – say đời, và say vì em.”

******************
Thơ Tình
Tác Giả: Trần Minh Hồng

SAY ĐỜI
Anh say đời không phải vì men rượu.
Mà vì em – rất khẽ – bước qua nhau.
Một ánh nhìn thôi, trời nghiêng gió thổi.
Những năm dài vẫn mãi trong tim.

Anh say đời vì chiều nghiêng mái tóc.
Vì bàn tay run nhẹ chạm bàn tay.
Vì im lặng giữa hai người rất thật.
Cũng đủ làm tim thức suốt đêm dài.

Anh say đời bởi những điều rất nhỏ.
Một lời quen, một tiếng thở rất gần.
Em không hứa, đời không thể gì cả.
Mà yêu thương cứ lớn mãi trong anh.

Nếu một mai tỉnh ra từ giấc mộng.
Anh vẫn cười, dù có lạc, có đau.
Bởi từng phút đã say đời đến thế.
Sống một lần, anh chọn say vì em.

*******************
Mời các bạn lắng nghe bài hát:
SAY ĐỜI – Thơ: Minh Hồng

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI CUỐI CÙNG NHỚ TÊN BẠN

Bạn đã từng được rất nhiều người gọi.
Gọi bằng biệt danh.
Gọi bằng chức danh.
Gọi bằng cách xưng hô thuận miệng.
Tên thật của bạn, dần dần chỉ còn trên giấy tờ.
Người ấy thì khác.
Người ấy gọi bạn bằng đúng cái tên bạn được đặt khi còn rất nhỏ — không thêm, không bớt, không làm cho hay hơn.
Mỗi lần gọi, người ấy nhìn bạn.
Không vội. Không lơ đãng.
Có lần bạn hỏi:
“Sao lúc nào anh/em cũng gọi đúng tên vậy?”
Người ấy cười:
“Vì anh/em yêu đúng người.”
Bạn không để ý câu nói đó.
Bởi lúc ấy, bạn còn trẻ, và nghĩ rằng tình yêu là cảm xúc lớn lao, là lời hứa dài lâu.
Rồi cuộc đời đi qua.
Người đến. Người đi.

Có người từng nói yêu bạn rất nhiều, nhưng họ gọi bạn bằng tên người khác trong lúc mệt mỏi.

Có người từng ở bên bạn nhiều năm, nhưng chưa bao giờ gọi trọn tên bạn một lần, không ngập ngừng.

Chỉ có người ấy.
Người đã rời đi sớm nhất.
Nhưng chưa bao giờ quên bạn.
Chưa từng quên bạn.

Sau này, trong một đám đông rất đông,
bạn nghe ai đó gọi tên mình.
Bạn quay lại.
Không phải người ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, đủ để bạn hiểu ra:
Người yêu bạn thật lòng nhất, không phải người ở bên bạn lâu nhất, mà là người đã nhìn thấy bạn rõ nhất.

Và tình yêu như thế,
dù không còn nữa,
vẫn ở lại rất lâu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

🎄CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2025 🎄

Giáng Sinh lại về, lặng lẽ như một nhịp thở chậm của thời gian.

Giữa những ngày cuối năm bận rộn, chúng ta bỗng nhận ra mình đã đi qua thêm một hành trình nữa.

Giáng Sinh không chỉ là ánh đèn rực rỡ hay những món quà được gói ghém cẩn thận.

Đôi khi, đó chỉ là khoảnh khắc chúng ta ngồi yên, lắng nghe trái tim mình, để biết rằng: Vẫn còn yêu thương, vẫn còn hy vọng, và vẫn còn những điều tử tế âm thầm tồn tại giữa đời sống này.

Chúc mọi người một mùa Giáng Sinh an lành và ấm áp.
Nơi yêu thương được sẻ chia nhiều hơn.
Nơi bình yên ghé lại trong từng khoảnh khắc.

Mong rằng ánh đèn Noel sẽ soi sáng những hy vọng mới. Mang đến sức khỏe, niềm vui và thật nhiều yêu thương cho bạn và gia đình bạn.
🎄Merry Christmas 2025! 🎄

Mời các bạn lắng nghe bài hát: CHÚC MỪNG GIÁNG SINH 2025 – Thơ: Minh Hồng,

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG OSCAR

VÀ CÁC CẦU THỦ NHÍ OSLO – GIÁNG SINH 2025⚽❄️
Các cầu thủ nhí (Sinh năm 2019) đã được in lên lịch cào Giáng Sinh 2025.
Mỗi tấm lịch cào được bán giá 200 kr, tại Oslo.

Các cháu đã tỏa sáng trên tấm lịch cào, mang niềm vui, tinh thần đồng đội và hồn nhiên.
Và có thể đem đến món quà may mắn đến với mọi người. ⚽❄️

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM GỬI NGƯỜI XƯA CHÚT BÓNG MƯA

Chiều ấy, mưa rơi rất nhẹ. Không ào ạt, không ồn ào, chỉ vừa đủ để làm ướt vai áo người đứng cuối sân, và đủ để ký ức sau này còn có cớ quay về.
Cô đứng trong hiên nhà, nhìn ra khoảng sân thưa. Cây bàng già vẫn còn đó, nhưng lá đã đổi màu qua nhiều mùa. Người thì không.
Ngày xưa, cô nhớ rất rõ, có một cái nghiêng nón rất khẽ. Không phải để che mưa cho cô, mà để che giùm một điều gì đó chưa kịp nói. Những điều chưa nói thường ở lại rất lâu, lâu hơn cả những lời đã thốt ra.
Buổi chia tay hôm ấy không có nước mắt. Chỉ có mưa. Và một khoảng im lặng dài đến mức sau này, mỗi lần gió sớm lùa qua, cô lại tưởng như có ai đó gọi tên mình từ rất xa.

Sau buổi chiều ấy, cô học cách đi qua những con phố không ngoái đầu. Nhưng mấy độ thu về, cô vẫn trở lại con phố cũ vào những buổi chiều rất muộn.

Phố không thay đổi nhiều, chỉ có những mái hiên thấp hơn trong ký ức, và những hàng cây thì cao lên cùng năm tháng.
Lá vàng rơi chậm, rơi đúng kiểu khiến người ta không kịp tránh, cũng không nỡ bước nhanh.

Cô đi ngang qua quán nước ngày xưa từng ngồi đợi. Chiếc ghế gỗ đã được thay bằng ghế nhựa. Người bán không còn nhận ra cô.
Mọi thứ trôi đi rất tự nhiên, như thể chưa từng có ai chờ đợi nơi ấy, chưa từng có một buổi chiều tim đập nhanh hơn tiếng xe qua.

Có những cuộc hẹn không bao giờ thành hình, nhưng lại ở rất lâu trong lòng người.
Cô và người xưa chưa từng hẹn gặp lại. Chỉ là cô đã luôn nghĩ, biết đâu một ngày nào đó, giữa phố đông, mình sẽ nhận ra nhau chỉ bằng một cái nhìn.

Chiều ấy, cô bước chậm. Không phải vì mệt, mà vì sợ — nếu đi nhanh quá, lỡ người xưa vừa đi ngang sau lưng thì sao.
Ý nghĩ ấy buồn cười, nhưng mùa thu vốn hay làm người ta yếu lòng.

Một chiếc lá rơi trúng vai cô. Cô khẽ phủi xuống, chợt nhớ ngày xưa có người từng đưa tay gỡ lá trên tóc cô, rất nhẹ, như sợ làm đau cả thời gian. Cánh tay ấy bây giờ chắc đã quen với những điều khác — một mái nhà khác, một người khác để quan tâm.

Cô dừng lại dưới một mái hiên. Mưa lất phất. Phố lên đèn sớm.
Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu: Nếu người xưa có xuất hiện, cô cũng sẽ chỉ đứng nhìn. Không gọi. Không hỏi. Vì có những người chỉ nên gặp lại trong im lặng — để giữ nguyên hình dáng đẹp nhất của ký ức…

Người xưa không đi ngang qua đời cô lần nữa. Nhưng người đã đi qua mùa thu ấy — rất sâu.
Một lần, người xưa trở về trong giấc mơ rất tỉnh. Không mưa, không thu. Chỉ là một buổi sáng nhạt nắng, nơi hai người đứng đối diện nhau, gần đến mức cô có thể nghe thấy hơi thở quen thuộc.
Hơi thở từng khiến cô tin rằng, chỉ cần đưa tay ra là có thể giữ được cả một đời.

Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một bước chân. Cô đưa tay ra trước, rất khẽ. Nhưng cánh tay ấy dừng lại giữa không trung.

Cô chợt hiểu: Có những cái chạm không còn thuộc về hiện tại. Chúng thuộc về một thời điểm đã khép lại rất lâu, nơi im lặng từng làm mất nhau.
Cô rút tay lại trước. Không phải vì sợ, mà vì hiểu. Hiểu rằng nếu chạm vào, ký ức sẽ vỡ. Mà ký ức vỡ thì đau hơn cả chia tay.
Khi tỉnh dậy, tim cô rất yên. Không trống rỗng, cũng không đầy. Chỉ là một khoảng lặng vừa đủ để thở.
Người xưa đã hoàn thành vai trò của mình trong đời cô: Dạy cô cách yêu một điều không thể giữ.

Có một buổi sáng khác, cô thức dậy mà không còn nhớ rõ gương mặt người xưa. Chỉ còn một cảm giác rất mỏng, như sương đọng trên cửa kính — chạm vào thì tan, nhưng chưa kịp chạm đã thấy ướt lòng.

Cô pha trà, ngồi bên cửa sổ. Ngoài kia, trời yên. Không mưa, không nắng gắt. Một thứ thời tiết vừa đủ để người ta không cần né tránh, cũng không cần níu giữ.
Ngày xưa, cô từng mong người xưa nhớ. Giờ thì không nữa. Nếu người còn nhớ, ký ức ấy cũng đã đổi hình. Nếu người quên, đó không phải lỗi của ai. Có những đoạn đời chỉ đi cùng nhau một quãng, rồi rẽ, rất tự nhiên.

Cô thì thầm:
“Em gửi người xưa một lời chúc thầm — không gửi bằng địa chỉ, không cần người nhận. Chỉ là một ý nghĩ rất khẽ: mong người bình yên.”
“Xin giữ giùm em một chút êm” — Em không còn nói câu ấy với người xưa nữa. Em nói với ký ức.
“Giữ lại những buổi chiều mưa chưa kịp ướt tóc. Giữ lại ánh mắt đã từng làm tim em mềm ra. Giữ lại chính em của ngày xưa — người đã yêu rất thật, rất sâu, và không toan tính.”

Cô bước ra ngoài, con đường quen mà không cũ. Cô đi qua nó với dáng vẻ khác: Không còn ngoái đầu, cũng không vội vàng. Trên vai cô không còn mưa, chỉ có gió nhẹ.

Người xưa, nếu còn ở đâu đó trong đời này, chắc cũng đang sống một ngày bình thường. Như cô. Và chính sự bình thường ấy là điều đẹp nhất mà hai người có thể dành cho nhau — sau tất cả.
********************

EM GỞI NGƯỜI XƯA CHÚT BÓNG MƯA
Em gửi người xưa chút bóng mưa.
Ngày xưa ai đứng cuối sân thưa.
Vai ai ướt lạnh chiều ly biệt.
Nghiêng nón che giùm một nỗi xưa.

Em vẫn tìm hoài trong gió sớm.
Một lời chưa nói đã xa xôi.
Lá vàng rớt lại màu thu cũ.
Một cánh tay đưa… hụt giữa đời.

Mấy độ thu về ngang mái phố.
Mấy mùa mưa tạnh lại mưa thêm.
Nếu người còn nhớ ngày xưa ấy.
Xin giữ giùm em một chút êm.

Còn em, vẫn bước qua thương nhớ.
Nhặt hoài câu cũ giữa thu phai.
Gửi theo mây trắng lời thầm gọi:
Người xưa… còn nhớ một ai không?

Tác Giả : Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỜI CÁC BẠN LẮNG NGHE BÀI HÁT:

“THU MƠ” – Thơ Minh Hồng

Có những mùa thu không vàng rực, không xao xác lá bay, mà chỉ ghé đến đời bạn bằng một làn gió thật nhẹ.

Làn gió mang theo chút se lạnh buổi sớm, chút mỏng manh của chiều đang tắt nắng, và chút dịu dàng đủ để khiến bạn chậm lại một nhịp.

“Thu Mơ” được sinh ra từ chính khoảnh khắc ấy—từ những câu thơ của Minh Hồng mềm như sương khói.

Nơi thu không phô sắc mà hiện lên bằng cảm giác: Một nỗi nhớ lặng thầm, một niềm thương không dám gọi tên, một khoảng mơ hồ mà trái tim bạn từng ít nhất một lần chạm tới.

Khi giai điệu vang lên, thu trở thành một giấc mơ khẽ khàng. Giấc mơ của những ai đã từng đi qua mùa gió se lạnh, mà lòng còn vương chút bâng khuâng.

Xin mời các bạn lắng nghe:

Một mùa thu dịu như mây, một bài hát dành cho những trái tim biết mơ thật khẽ.

THU MƠ – Qua lời thơ của Minh Hồng.