TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH YÊU GIỮA HAI THẾ GIỚI

Cô đến từ một thành phố ồn ào, nơi tiếng xe, tiếng còi, và ánh đèn chưa bao giờ ngủ yên.
Mỗi ngày, cô chạy theo nhịp sống hối hả, điện thoại liên tục rung, email chất chồng, nhưng trong lòng vẫn thèm một điều gì đó thật… thật sự chậm rãi.


Anh lớn lên ở vùng quê yên tĩnh, nơi sương mù buổi sáng phủ trên những đồng cỏ, nơi tiếng chim hót đánh thức bình minh, nơi con người biết chờ đợi và lắng nghe.
Anh từng nghĩ rằng thế giới của cô sẽ khiến anh mất phương hướng, nhưng cũng chính nhờ thế giới ấy, anh học được nhịp sống khác—nhanh, quyết liệt, đôi khi gấp gáp, nhưng sống thật.


Họ gặp nhau lần đầu trong một quán cà phê nửa trưa. Ánh sáng nhạt, mùi cà phê khói quyện với hương bánh mì nướng, vài tiếng nhạc jazz thoảng qua. Cô ngồi lặng lẽ, nhìn ly cà phê nghi ngút khói, và anh ngồi đối diện, nhìn cô bằng ánh mắt vừa tò mò vừa thận trọng.


“Anh không hiểu nổi guồng sống của em,” cô nói, giọng bình thản nhưng có chút mệt mỏi.
Anh nhếch môi, không trả lời ngay. Chỉ nhìn cô, rồi lặng lẽ rót thêm cà phê vào ly mình.
“Và em sẽ chẳng hiểu nổi cách sống của anh,” anh đáp khi cuối cùng cô nhìn anh chằm chằm. “Nhưng chúng ta vẫn muốn đứng cạnh nhau. Đúng không?”
Cô cười khẽ, nụ cười không hoa mỹ, không mềm mại, nhưng đủ để anh thấy trong đó một quyết định: Cô sẽ thử, dù chưa biết kết quả.

Họ học cách thích nghi với nhau. Cô chịu được sự chậm rãi, nhịp điệu tĩnh lặng của anh, trong khi anh chịu được nhịp sống hối hả, quyết liệt của cô.

Mỗi lần hẹn hò, cô đến muộn vài phút, và anh không than phiền; mỗi lần anh lặng im quá lâu, cô không vội vàng gặng hỏi.

Họ học cách kiểm soát cảm xúc, tôn trọng khác biệt, và không cố ép nhau theo khuôn mẫu.

Nhưng thử thách không chỉ đến từ sự khác biệt. Có những ngày, cô thấy mệt mỏi. Những cuộc họp kéo dài, những email dồn dập, những tin nhắn từ đồng nghiệp và bạn bè… khiến cô căng thẳng.

Anh lặng lẽ xuất hiện, đặt tay lên vai cô, chỉ để nhắc cô rằng ai đó vẫn ở đây, sẵn sàng chịu trách nhiệm cùng cô.
Một buổi chiều, gió thu thổi qua khung cửa sổ quán cà phê, lá vàng bay vào mặt cô.
Anh cầm tay cô, nhìn sâu vào mắt cô:
“Em biết không… có thể anh sẽ không bao giờ hiểu được nhịp sống của em hoàn toàn.
Nhưng anh chọn ở lại. Không phải vì anh hiểu, mà vì anh muốn chịu trách nhiệm cùng em, dù mọi thứ còn lộn xộn.”
Cô mỉm cười, đôi mắt long lanh, không ngọt ngào mà mạnh mẽ:
“Vậy thì… anh sẽ không bỏ em, dù có khó khăn đến đâu?”
Anh nắm tay cô, chắc, ấm:
“Không bao giờ. Bão tố, áp lực, bất đồng… tất cả sẽ đến, nhưng chúng ta sẽ đi cùng nhau.”

Thời gian trôi qua, những khác biệt nhỏ tích tụ. Cô thấy anh chậm chạp hơn, anh thấy cô quá vội vã.
Họ cãi nhau, đôi khi nặng lời, đôi khi im lặng hàng giờ để hạ nhiệt. Nhưng khi cơn giận qua đi, họ đều nhận ra một điều: tình yêu thật sự không phải không có mâu thuẫn, mà là biết chịu trách nhiệm và đứng lại bên nhau sau mâu thuẫn.


Một ngày, cô nói trong im lặng:
“Anh có biết không… đôi khi em tưởng chúng ta sẽ không thể tiếp tục.
Thế giới của em và anh… quá khác nhau.”
Anh nhìn cô, giọng trầm:
“Anh biết. Nhưng khác biệt không phải lý do để bỏ nhau.
Ngược lại, chính khác biệt làm chúng ta mạnh hơn, thực tế hơn, và… ngầu hơn.”
Cô bật cười, lần này nụ cười tràn đầy quyết tâm:
“Đúng. Em thích cách anh nói vậy.”

Họ bước ra phố đông đúc, tay trong tay, không cần hoa mỹ, không cần lời hứa ngọt ngào.
Chỉ cần hiện diện, chịu trách nhiệm, và lựa chọn nhau mỗi ngày.
Ánh sáng chiều phản chiếu lên vũng nước loang lổ, tiếng xe cộ vọng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, cô và anh hiểu rằng:
Tình yêu không phải lúc nào cũng dễ chịu, không phải lúc nào cũng đồng điệu.

Nhưng nếu biết chấp nhận khác biệt, chịu trách nhiệm và đi cùng nhau…
nó sẽ sâu sắc hơn bất cứ giấc mơ nào.

Tác giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI Ở LẠI ĐẾN CUỐI CÙNG

Sau Tết Nguyên Đán năm đó, Lan quyết định không rời đi.

Dù cô đã nghĩ đến điều đó… rất nhiều lần.

Mười năm hôn nhân.

Không ồn ào.

Không đổ vỡ.

Chỉ là… mòn dần.

Chồng cô—Khải—không phải người xấu.

Anh làm việc chăm chỉ.

Có trách nhiệm.

Không phản bội.

Chỉ là… không còn thấy cô nữa.

Những cuộc trò chuyện dần ngắn lại:

“Ăn gì chưa?”

“Ừ.”

“Ngủ sớm đi.”

“Ừ.”

Ban đầu, Lan cố gắng.

Cô hỏi nhiều hơn.

Chủ động hơn.

“Anh có mệt không?”

“Không.”

“Cuối tuần mình đi đâu nhé?”

“Để xem.”

Rồi dần dần—

cô nói ít lại.

Không phải vì hết muốn nói.

Mà vì… không còn ai lắng nghe.

Một buổi tối sau Tết, Lan ngồi một mình trong bếp.

Nồi canh còn nóng.

Nhưng người chưa về.

Cô nhìn điện thoại.

Không có tin nhắn.

Cô chợt nhận ra—

mình không còn chờ ai nữa.

Nhưng cô vẫn ở lại.

Vì con.

Vì gia đình.

Vì… “ai cũng vậy thôi.”

Thời gian trôi qua.

Lan bắt đầu thay đổi.

Cô không mua những chiếc váy mình thích nữa.

Vì “mặc cũng không ai để ý”.

Cô không kể những chuyện trong ngày.

Vì “nói ra cũng vậy thôi”.

Cô không còn soi gương lâu.

Vì “đẹp để làm gì”.

Một ngày, bạn cũ gặp lại cô.

“Lan… bạn khác quá.”

“Khác sao?”

“Không giống bạn ngày xưa.”

Lan cười.

“Người ta ai cũng phải khác chứ.”

Nhưng trên đường về—

cô tự hỏi:

Mình khác… hay mình đã biến mất?

Một buổi tối khác, Khải về muộn.

“Anh ăn chưa?” Lan hỏi.

“Rồi.”

Cô gật đầu.

Không hỏi thêm.

Anh đi ngang qua cô.

Không nhìn.

Lan chợt nói:

“Anh này.”

“Ừ?”

“Anh có thấy… em khác trước không?”

Khải dừng lại.

Suy nghĩ một chút.

“Chắc… do em già hơn.”

Anh nói xong rồi đi vào phòng.

Không có ác ý.

Chỉ là… thật lòng.

Đêm đó, Lan không ngủ được.

Cô ra phòng khách.

Ngồi một mình.

Cô nhớ lại chính mình của nhiều năm trước.

Cô gái hay cười.

Hay nói.

Hay mơ mộng.

Cô gái tin rằng—

chỉ cần yêu đủ nhiều

thì mọi thứ sẽ ổn.

Lan chợt nhận ra—

cô đã không còn là người đó nữa.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm.

Không phải để nấu ăn.

Không phải để dọn dẹp.

Cô đứng trước gương.

Rất lâu.

Nhìn vào người phụ nữ trong gương.

Vẫn là khuôn mặt ấy.

Nhưng ánh mắt…

trống.

Chiều hôm đó, cô đi ra ngoài.

Một mình.

Không báo trước.

Không giải thích.

Cô vào một quán cà phê nhỏ.

Ngồi cạnh cửa sổ.

Lần đầu tiên sau rất lâu—

cô không vội về nhà.

Cô lấy giấy ra.

Viết một dòng:

Mình đã bỏ quên mình từ lúc nào vậy?

Cô nhìn câu hỏi rất lâu.

Rồi viết tiếp:

Và… mình có muốn tìm lại không?

Buổi tối, Khải nhắn:

“Em đi đâu rồi?”

Lan nhìn tin nhắn.

Một câu hỏi rất bình thường.

Nhưng lại đến… rất muộn.

Cô trả lời:

“Em đang ở ngoài.”

“Làm gì?”

Lan nhìn ra cửa sổ.

“Đang tìm lại một người.”

“Người nào?”

Cô mỉm cười.

“Em.”

“Tìm lại chính mình.”

Đêm đó, cô về nhà.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Nhưng có một điều… đã khác.

Lan không còn ngồi đợi.

Không còn im lặng theo thói quen.

Cô nói:

“Anh này, em muốn nói chuyện.”

Khải ngạc nhiên.

“Chuyện gì?”

Lan nhìn thẳng vào anh.

“Về em.”

Câu chuyện hôm đó… không dễ dàng.

Không ai khóc.

Không ai bỏ đi.

Chỉ là… lần đầu tiên sau nhiều năm—

họ thật sự nói chuyện.

Lan không rời đi ngay.

Nhưng cô cũng không ở lại như trước nữa.

Cô bắt đầu thay đổi.

Đi học một lớp cô thích.

Gặp lại bạn bè.

Mua lại những chiếc váy mình từng muốn.

Không phải để ai nhìn.

Mà để… nhìn lại chính mình.

Một ngày nọ, Khải nói:

“Dạo này em khác.”

Lan mỉm cười.

“Ừ.”

“Anh thấy… em xa anh hơn.”

Cô nhìn anh.

“Không.”

“Vậy là gì?”

Cô trả lời rất nhẹ:

“Em đang… gần lại với chính mình hơn.”

Bạn biết đấy!

Có những người

ở lại rất lâu,

đến mức quên mất

mình là ai.

Và rồi một ngày

không phải họ rời đi,

mà là họ quay về với chính mình.

trước khi quá muộn.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SAU TẾT GẶP LẠI MỘT NGƯỜI ĐÃ CŨ

Quán cà phê mở lại vào ngày mồng Mười.
Không còn lì xì, không còn câu chúc.
Chỉ còn những con người quay lại với thói quen cũ—gọi một ly quen, ngồi vào chỗ quen, và giả vờ như cuộc sống chưa từng bị gián đoạn bởi Tết Nguyên Đán.

Cô chọn ngồi góc trong cùng.
Nơi trước đây… cô và anh từng ngồi.
Không phải vì nhớ.
Chỉ là… không nghĩ nhiều.

Cửa mở.
Một cơn gió lạnh theo vào.
Và anh bước vào.
Không có dấu hiệu báo trước nào cả. Không một linh cảm. Không một giấc mơ đêm qua.
Chỉ là—đột nhiên—người từng thuộc về quá khứ, đứng đó, trong hiện tại.
Anh nhìn quanh.
Rồi ánh mắt dừng lại ở cô.
Cả hai cùng sững lại.
Như thể thời gian bị ai đó kéo ngược lại vài năm… rồi lại buông tay ra quá nhanh.

Anh bước tới.
“Lâu rồi không gặp.”
Một câu nói quá bình thường… đến mức đau.
Cô gật đầu.
“Ừ. Lâu rồi.”
Họ ngồi đối diện nhau.
Khoảng cách chỉ một chiếc bàn—nhưng lại là ba năm không thể gọi tên.

“Em vẫn ở đây à?” anh hỏi.
“Ừ. Còn anh?”
“Anh… đi một vòng. Rồi quay lại.”
Cô khẽ cười.
“Người ta hay quay lại sau Tết nhỉ.”
Anh nhìn cô.
“Hay là… người ta chỉ dám quay lại khi có một cái cớ.”

Cà phê được mang ra.
Vẫn là ly đen không đường của anh.
Vẫn là latte ít sữa của cô.
Quán vẫn nhớ.
Chỉ có họ… là đã quên cách ngồi cạnh nhau.

“Em có hạnh phúc không?” anh hỏi, rất khẽ.
Cô không trả lời ngay.
Cô nhìn ra ngoài cửa kính. Những cành cây trơ lá. Bầu trời xám nhạt.
“Có những ngày… em nghĩ là có.”
“Còn những ngày khác?”
“Em bận. Nên không nghĩ.”

Anh gật đầu.
Như hiểu. Hoặc giả vờ hiểu.
“Anh xin lỗi.”
Câu nói đến muộn ba năm.
Nhưng vẫn làm tim cô khẽ lệch một nhịp.
“Vì điều gì?”
“Vì đã rời đi… mà không nói rõ.”
Cô nhìn anh.
Lâu hơn một chút.
“Không sao đâu. Lúc đó… em cũng không hỏi.”

Im lặng.
Nhưng không còn nặng nề.
Chỉ là hai người đã từng rất thân… giờ học cách trở nên xa lạ một cách lịch sự.

“Em có nghĩ…” anh ngập ngừng
“…nếu ngày đó khác đi—”
“Không,” cô ngắt lời, rất nhẹ.
Cô mỉm cười.
“Đừng hỏi những câu mà mình đã biết là không thể trả lời.”

Ngoài kia, nắng bắt đầu len qua mây.
Sau nhiều ngày âm u của mùa Tết.

Họ đứng dậy cùng lúc.
Không ai giữ ai lại.
Không ai hỏi thêm.
Chỉ là…
khi đi ngang qua nhau, tay anh khẽ chạm vào tay cô.
Một cái chạm rất nhẹ.
Nhưng đủ để biết—
có những thứ
không còn nữa
nhưng cũng chưa từng biến mất hoàn toàn.

Anh đi trước.
Không quay đầu lại.
Cô đứng thêm một chút.
Rồi cũng bước ra.
Hai người rẽ về hai hướng khác nhau.
Như cách họ đã từng.

Sau Tết
người ta gặp lại nhau,
không phải để bắt đầu lại,
mà để biết
một đoạn đường đã thật sự
kết thúc.
Và trái tim
cuối cùng cũng học được
cách bước tiếp, mà không cần ngoảnh lại.

Tác giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

VICTORIA TRAN HUYNH – NGƯỜI GIEO NIỀM TIN GIỮA LÒNG OSLO

Oslo – thủ đô Nauy, nơi mùa đông kéo dài và bầu trời thường phủ sương mù.
Victoria Tran Huynh – chuyên gia tâm lý học, gốc Việt – đã và đang thắp sáng cuộc đời của nhiều người bằng sự lắng nghe, lòng kiên nhẫn và sự thấu hiểu hiếm có.
Ở tuổi ngoài 30, cô là một trong những chuyên gia hiếm hoi trong lĩnh vực tâm lý cộng đồng và tổng quát (samfunns- og allmennpsykologi) tại Na Uy có nguồn gốc thiểu số.


Và đồng thời là tiếng nói mạnh mẽ đấu tranh cho sự đa dạng văn hóa trong ngành nghề.
Victoria tốt nghiệp đại học chuyên ngành tâm lý học, trẻ nhất trường. Lúc ấy cô vừa tròn 24 tuổi.
Và sau khi tốt nghiệp đại học, cô học thêm 5 năm nữa để được cấp phép hành nghề chuyên sâu tại Na Uy với tư cách là một “Psykologspesialist” “chuyên gia tâm lý học.” Một danh hiệu đòi hỏi nhiều năm đào tạo và thực hành chuyên nghiệp.


Cô đã gây tiếng vang trong một bài viết trên tạp chí tâm lý học chuyên ngành. Victoria đã chia sẻ thẳng thắn về trải nghiệm là người thiểu số trong nghề. Bài viết không chỉ phản ánh sự chân thực trong hành trình nghề nghiệp mà còn mở ra một cuộc đối thoại cần thiết về phân biệt chủng tộc trong ngành tâm lý học.
Bên cạnh đó, Victoria còn cùng đồng nghiệp thực hiện chuyên luận về phương pháp tiếp cận tâm lý học cộng đồng trong môi trường giáo dục và xã hội. Được công bố trên Psykologi i Oslo kommune.
Bài nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của tâm lý học, không chỉ trong phòng trị liệu mà còn trong việc xây dựng các mối quan hệ lành mạnh trong cộng đồng.


Tuy hoạt động trong ngành vốn thầm lặng, Victoria Tran Huynh được nhiều đồng nghiệp và bệnh nhân, đánh giá cao bởi sự lắng nghe sâu sắc. Sự tinh tế trong tiếp cận trị liệu, và lòng nhân ái.
Những ai từng được cô hỗ trợ đều ghi nhớ cảm giác “được nhìn thấy, được công nhận và được chữa lành.” Không phải bằng phép màu, mà bằng sự hiện diện đầy trân trọng.


Chân dung một chuyên gia – và một người gìn giữ lòng nhân hậu.
Victoria không chỉ đại diện cho thành công của người Việt tại nước ngoài. Mà còn là biểu tượng cho những giá trị nhân bản trong ngành tâm lý học hiện đại: Sự bao dung, tính đa văn hóa và lòng can đảm để nói ra điều đúng.
Trong bối cảnh thế giới ngày càng chú trọng đến sức khỏe tinh thần, sự hiện diện và đóng góp của những chuyên gia như Victoria là điều đáng quý.


Cô không chỉ giúp chữa lành, mà còn góp phần xây dựng một hệ sinh thái nghề nghiệp công bằng và đầy hy vọng cho thế hệ tiếp theo – nơi mọi giọng nói, mọi sắc tộc đều có cơ hội cất lên.
Bài viết – dựa trên dữ liệu công khai và tài liệu chuyên ngành.

Tiến sĩ, bác sĩ tâm lý: Victoria Tran Huynh

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3/2026

Có một điều rất lạ trong cuộc đời:

Người phụ nữ thường không nghĩ mình mạnh mẽ.

Họ chỉ nghĩ mình đang làm điều cần phải làm.

Họ dậy sớm hơn mọi người một chút.

Lo bữa ăn, lo công việc, lo cho gia đình, lo cho những người mình thương.

Có những ngày rất mệt.

Nhưng họ vẫn mỉm cười.

Không phải vì cuộc sống luôn dễ dàng.

Mà vì trong trái tim họ luôn có một nguồn dịu dàng bền bỉ.

Người ta thường nói phụ nữ là phái yếu.

Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, bạn sẽ thấy:

Chính họ là người

giữ cho nhiều mái nhà không đổ vỡ,

giữ cho nhiều đứa trẻ lớn lên trong yêu thương,

giữ cho cuộc đời vẫn còn chỗ cho sự bao dung.

Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh.

Có những người đi qua nghèo khó.

Có những người đi qua những cuộc chia ly lặng lẽ.

Họ không kể nhiều về nỗi đau của mình.

Họ chỉ tiếp tục sống.

Tiếp tục yêu thương.

Tiếp tục hy vọng.

Và có lẽ đó chính là triết lý giản dị nhất của người phụ nữ:

Không cần phải chiến thắng cả thế giới.

Cần giữ được trái tim còn ấm.

Nhân Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8/3/2026

MH xin chúc tất cả qúy cô, dì, mợ, các chị em và tất cả phụ nữ:

Luôn bình an.

Luôn được yêu thương.

Và luôn giữ được ánh sáng dịu dàng trong trái tim mình.

Chúc mọi người luôn mạnh mẽ như ánh mặt trời.

Dịu dàng như cơn gió xuân, và luôn tìm thấy niềm vui trong chính hành trình mà bạn đang đi.

Bởi thế giới này

đẹp hơn rất nhiều

nhờ sự hiện diện của những người phụ nữ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHƠI CÂY KIỂNG CŨNG NHƯ SỐNG MỘT ĐỜI NGƯỜI

Người mới chơi cây kiểng thường hỏi:

“Làm sao cho cây mau đẹp?”

Câu hỏi ấy rất thật.

Bởi khi mới bắt đầu, ai cũng nhìn đời bằng đôi mắt thích kết quả nhanh:

Cây phải xanh sớm, dáng phải đẹp sớm, hoa phải nở sớm.

Nhưng người chơi kiểng lâu năm lại ít khi hỏi như vậy.

Họ hỏi những điều trầm hơn:

“Cây này chịu được bao nhiêu nắng?”

“Bộ rễ của nó ăn sâu tới đâu?”

“Chậu này thoát nước có tốt không?”

Bởi sau một thời gian đủ dài, người ta nhận ra:

Điều làm nên sức sống của một cái cây

không nằm ở vẻ đẹp trên cành,

mà nằm ở sức chịu đựng trong rễ.

Đời người cũng vậy.

Khi còn trẻ, người ta thường hỏi:

Làm sao để thành công nhanh hơn, làm sao để hơn người khác?

Nhưng sống đủ lâu rồi, câu hỏi ấy dần thay đổi.

Người ta bắt đầu tự hỏi:

Mình có thể đi qua bao nhiêu giông gió,

mà vẫn còn giữ được lòng mình nguyên vẹn?

Trong đời người chơi kiểng, hầu như ai cũng từng có một giai đoạn: Uốn cây quá tay.

Thấy cành còn mềm, nghĩ rằng uốn thêm một chút nữa sẽ đẹp hơn.

Thế rồi, có những lúc, cành gãy ra lúc nào không hay.

Đời người cũng vậy.

Có những lúc ta tưởng mình đang cố gắng hoàn thiện bản thân. Nhưng thật ra chỉ đang ép mình sống theo một dáng không thuộc về mình.

Chúng ta cố trở thành điều mà người khác mong đợi. Chúng ta cố uốn mình để làm hài lòng người khác.

Cho đến một ngày, trong lòng bỗng vang lên một tiếng “rắc” rất nhỏ, một vết gãy mà chỉ mình ta nghe thấy.

Lúc đó mới hiểu:

Không phải dáng nào đẹp cũng là dáng của mình.

Một cây kiểng muốn bền, trước hết phải có bộ rễ khỏe.

Người mới chơi kiểng thường chăm phần ngọn:

Lá xanh, hoa đẹp, dáng thế uốn lượn.

Người chơi kiểng lâu năm lại hay cúi xuống nhìn đất,

nhìn chậu, nhìn đường nước thoát.

Bởi họ biết:

Nếu rễ bị úng, cây có đẹp mấy rồi cũng sẽ tàn.

Con người cũng vậy.

Khi trẻ, ta thường lo xây dựng những thứ người khác nhìn thấy:

Danh tiếng, thành tựu, địa vị.

Nhưng đi qua nhiều năm tháng,

người ta mới hiểu rằng,

thứ giữ mình đứng vững trong đời

lại là những điều rất âm thầm:

Một thân thể còn khỏe,

một tâm hồn còn bình yên,

và một nơi để trở về,

khi mọi ồn ào ngoài kia đã tắt.

Có những cây cả năm không ra hoa.

Người mới chơi kiểng nhìn vào sẽ nghĩ:

Cây này chắc không tốt.

Nhưng người hiểu cây thì biết:

Không phải lúc nào cây cũng cần nở.

Có những mùa:

Cây chỉ đang lặng lẽ nuôi lại rễ,

nuôi lại thân,

chuẩn bị cho một mùa nở khác.

Đời người cũng vậy.

Có những giai đoạn ta tưởng mình đang đứng yên.

Không tiến nhanh hơn ai, không rực rỡ như ai.

Nhưng thật ra:

Đó có thể là một mùa hồi phục.

Một khoảng lặng cần thiết,

sau những năm tháng đã bị cuộc đời uốn cong quá nhiều.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BÊN HIÊN THU VÀNG

Cô là một người đàn bà hiện đại mà tinh tế, bước chậm qua phố đông người.
Dòng người cuộn chảy như nước, nhưng dáng cô vẫn ung dung, không vội.

Áo lụa khẽ bay theo nhịp gió thu, sắc màu trầm lắng như chính tâm hồn cô.
Đôi mắt sâu và tĩnh, tựa mặt hồ không gợn sóng. Nơi những được và mất, đã lắng xuống.

Cô đã từng đi qua đủ cả. Có những ngày tưởng như nắm được cả thế gian trong tay, cũng có những đêm một mình đối diện khoảng trống mênh ́mang. Nhưng rồi cô hiểu: Tất cả đều vô thường, như trăng khuyết soi nước — hiện đó mà không thể giữ.

Một buổi chiều thu, nắng nhạt như tơ. Cô đứng bên hiên nhà cũ, nơi gió thường ghé lại trước khi rời đi. Lá vàng rơi chậm, xoay một vòng rất khẽ rồi nằm yên trên nền gạch. Không gian yên đến mức có thể nghe được tiếng thời gian đang thở.
Trong khoảnh khắc ấy, một tình cảm xưa bỗng trở về. Không ồn ào, không nhói đau. Chỉ là một cái chạm rất nhẹ của ký ức — như mùi hương cũ thoảng qua rồi tan. Người ấy, những ngày ấy, từng là một phần sâu đậm trong đời cô. Nhưng giờ đây, khi nhớ lại, lòng chỉ còn sự biết ơn lặng lẽ.
Cô khép hờ đôi mắt, thầm đọc trong lòng một bài thơ, như đọc cho chính mình nghe:
Trần thế vô thường mây khứ lai.
Tình cảm phù vân chẳng níu ai.
Dạ nguyệt soi lòng, hồn tự tại.
Nhân gian trôi qua, bước nhẹ hoài.

Gió lay nhẹ chậu cúc bên hiên, vài cánh hoa rơi nghiêng trên tay áo. Cô mỉm cười. Không phải nụ cười của hạnh phúc rực rỡ, cũng chẳng là nụ cười của buồn đau — mà là nụ cười của người đã hiểu: Có những điều không cần nắm giữ vẫn đẹp trọn vẹn trong lòng.

Tiếng chuông chùa xa xa ngân lên, mỏng như sương, tan vào chiều thu đang xuống.
Cô mở cửa, bước vào trong, khép lại hiên nhà bằng một cử chỉ rất nhẹ.

Ngoài kia, lá vẫn rơi, mùa vẫn đổi, đời vẫn trôi theo cách của nó.
Còn cô —
đi tiếp giữa nhân gian,
không chống lại,
không níu kéo,
chỉ giữ cho mình một tâm hồn đủ rộng để an nhiên mà sống.

Bên hiên thu vàng,
một người đàn bà đã học được cách ở lại với chính mình — tự tại, rất đỗi người.

Tác Giả : Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY TRƯỢT TUYẾT VÀ CACAO NÓNG

Oscar & William

Buổi sáng Holmenkollen, Oslo mở ra bằng một khoảng trắng mênh mang. Tuyết phủ kín sườn đồi như một trang giấy chưa từng được viết, lặng im và nhẫn nại, chờ đợi những dấu vết đầu tiên của con người.

Hai anh em, Oscar 6 tuổi và William gần 3 tuổi đứng đó. Hai dáng nhỏ giữa mùa đông rộng lớn, như hai nét chấm câu vừa được đặt xuống đầu một câu chuyện dài.

Oscar trượt trước. Bước đi của cháu cẩn trọng, thân người hơi nghiêng, ánh mắt tập trung như thể đang học cách lắng nghe nhịp thở của tuyết.

William theo sau, chậm hơn, hồn nhiên hơn, tiếng cười vỡ ra trong gió lạnh.

Hai vệt trượt hiện lên song song, không hoàn toàn giống nhau, nhưng cùng hướng về phía trước, tựa như hai cuộc đời bắt đầu khác nhịp, song vẫn chung một mùa.

Rồi William ngã. Một cú ngã mềm, tuyết bắn lên như bụi thời gian.

Cháu nằm yên một lát, nhìn bầu trời xám nhạt, nơi những bông tuyết rơi xuống không vội vàng. Không quan tâm ai đứng hay ai ngã, William cười. Tiếng cười trong veo ấy làm cho cú ngã trở thành một phần tự nhiên của cuộc chơi, giống như sai lầm vốn là một phần của lớn lên.

Oscar quay lại. Không nói nhiều, chỉ đưa tay ra. Bàn tay nhỏ ấy nắm lấy bàn tay nhỏ kia của đứa em trai chưa đầy 3 tuổi. —một cử chỉ giản dị, nhưng chứa đựng điều mà đời người luôn cần: Sự hiện diện đúng lúc.

William đứng dậy. Trượt tiếp. Tuyết không xóa đi vệt ngã vừa rồi; nó giữ lại, như một lời nhắc khẽ rằng con đường nào cũng có chỗ chênh vênh.

Chiều muộn, gió lạnh dày hơn. Hai cháu trở vô quán nhỏ, nơi ánh sáng vàng và hơi ấm đang đợi sẵn.

Cacao nóng được rót ra, màu nâu sẫm, sóng sánh. Hơi nước bốc lên, mang theo mùi sô-cô-la ngọt ngào, làm dịu đi cái lạnh còn sót lại trên đầu ngón tay.

Oscar uống chậm, như thể đang suy nghĩ; William uống nhanh, để lại một vòng ria nâu trên môi—một dấu vết vui vẻ của tuổi thơ.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi, và nhiều người vẫn đang trượt tuyết, bền bỉ và lặng lẽ.

Bên trong, hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, kể lại những đoạn trượt nhanh, những cú ngã buồn cười, những khoảnh khắc tưởng như rất nhỏ. Nhưng chính những khoảnh khắc ấy, khi được sưởi ấm bằng cacao và tiếng cười, lại trở thành ký ức dài lâu.

Có lẽ, ngày trượt tuyết không dạy các cháu cách đi thật nhanh.

Nó dạy cách ngã mà không sợ hãi, cách đứng dậy nhờ một bàn tay bên cạnh, và cách kết thúc một ngày lạnh bằng sự ấm áp giản đơn.

Và rồi, khi tuyết tan, những vệt trượt biến mất, chỉ còn lại trong lòng hai đứa trẻ—và trong ký ức của mùa đông—một trang giấy đã được viết nên bằng tình thương và niềm vui.

Và khi ngày trượt tuyết khép lại, người ta mới nhận ra: Điều quan trọng không nằm ở quãng dốc đã đi qua, mà ở cách ta đi cùng nhau trên quãng dốc ấy.

Oscar và William có thể trượt khác nhịp, ngã ở những chỗ khác nhau, nhưng mùa đông vẫn dành cho hai cháu cùng một bầu trời và cùng một lối về.

Đời người cũng vậy. Không ai đi thay được ai, nhưng ta có thể ở bên nhau đúng lúc—đưa ra một bàn tay khi người kia chênh vênh, chia sẻ một hơi ấm khi ngày trở lạnh.

Thành công rồi sẽ trôi qua như vệt trượt trên tuyết, nhưng sự tử tế thì ở lại, âm thầm, bền bỉ, như ký ức về cacao nóng trong một buổi chiều đông.

Nếu có một điều mùa đông muốn dạy, thì có lẽ đó là:

hãy cứ đi, cứ ngã, cứ đứng dậy—miễn là trên hành trình ấy, ta chưa từng để ai phải lạnh một mình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐỜI NGƯỜI KHÔNG CẦN RỰC RỠ

Có những ngày, tôi ngồi nhìn dòng người hối hả trên phố, bỗng thấy đời mình như một chiếc lá nhỏ lặng lẽ trôi trên dòng sông mùa thu.

Người ta chạy theo ánh sáng rực rỡ của danh vọng, tiền bạc, hay những lời khen ngợi, nhưng liệu những thứ ấy có kéo dài hơn một khoảnh khắc?
Hay rồi cũng chỉ là bóng nắng thoảng qua, để lại trong tim một khoảng trống mênh mông?

Đời người, thực ra, không cần rực rỡ. Không cần mỗi ngày đều là lễ hội ánh sáng. Không cần mọi bước chân đều in dấu ấn rầm rộ.
Có những niềm vui lặng lẽ mới thực sự quý giá: Tiếng cười của trẻ con bên khung cửa sổ, mùi trà thơm khi sáng mai tỉnh giấc, hay nụ cười hiền từ của một người bạn đi qua cùng ta một đoạn đường đời.
Những khoảnh khắc giản đơn ấy, âm thầm, nhưng đủ để trái tim không cô đơn.

Rực rỡ bên ngoài là phù phiếm, nhưng ánh sáng bên trong thì không bao giờ tắt.
Ánh sáng ấy nằm ở sự chân thành, ở lòng tốt, ở những nỗ lực thầm lặng mà không ai chứng kiến.
Nó nằm trong cách ta sống trọn vẹn từng ngày, trong cách ta trân trọng và nâng niu những gì bình dị.

Đời người không cần rực rỡ. Chỉ cần sống chậm, sống thật, và biết rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là một cơn gió nhẹ qua mái tóc, một tách trà ấm, hay một nụ cười dâng tặng từ trái tim. Chính những điều nhỏ bé ấy tạo nên ánh sáng, tỏa ra từ tâm hồn, ấm áp và bền lâu hơn mọi ánh hào quang nhất thời.