TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MÙA HOA TẾT TẠI VIỆT NAM

Tết đến, dường như cả đất trời Việt Nam cũng khoác lên mình một sắc màu khác. Trên những con phố, những gánh hoa rực rỡ nở như vỡ òa, Từ cánh đồng đào hồng ở miền Bắc, những chùm mai vàng rực rỡ ở miền Nam, cho đến những bông cúc vàng, cúc trắng tinh khôi xếp đầy trong chợ quê.

Hương hoa thoang thoảng, nhẹ như nụ cười ngày cuối năm, nhắc nhở lòng người về những gì đã qua và những gì sắp tới.
Đi qua những hàng hoa, bạn thấy Tết không chỉ là ngày lễ, mà là mùa của ký ức.

Những chiếc lá đào khẽ rung trong gió, những cánh mai vàng như nắng thu gom từ trời, đều nhắc chúng ta về tuổi thơ. Về những ngày cả gia đình quây quần trong tiếng cười, về mâm bánh tét, bánh chưng xanh, hương tết ngọt ngào trong gian bếp nhỏ.

Hoa Tết không chỉ đẹp để ngắm; chúng gieo vào lòng người một niềm tin dịu dàng rằng mùa mới sẽ mang đến những khởi đầu an yên.

Người ta bảo hoa đào, hoa mai chỉ nở đúng dịp Tết. Nhưng với tôi, mùa hoa ấy nở trong lòng, ngay cả khi năm cũ đã qua đi, khi phố xá trở lại nhịp thường ngày.

Mùa hoa Tết là mùa của hy vọng, của lòng biết ơn, và của những ước muốn thầm lặng, như những nụ hoa e ấp trong nắng xuân, chờ một ngày bung nở trọn vẹn.

Và tôi, lững thững bước qua những con đường phố Oslo phủ đầy tuyết trắng xóa, lại tưởng tượng mình đang đi giữa phố hoa Tết Việt Nam.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM GỬI NGƯỜI XƯA CHÚT BÓNG MƯA

Em gửi người xưa chút bóng mưa.
Ngày xưa ai đứng cuối sân thưa.
Vai ai ướt lạnh chiều ly biệt.
Nghiêng nón che giùm một nỗi xưa.

Em vẫn tìm hoài trong gió sớm.
Một lời chưa nói đã xa xôi.
Lá vàng rớt lại màu thu cũ.
Một cánh tay đưa… hụt giữa đời.

Mấy độ thu về ngang mái phố.
Mấy mùa mưa tạnh lại mưa thêm.
Nếu người còn nhớ ngày xưa ấy.
Xin giữ giùm em một chút êm.

Còn em, vẫn bước qua thương nhớ.
Nhặt hoài câu cũ giữa thu phai.
Gửi theo mây trắng lời thầm gọi:
Người xưa… còn nhớ một ai không?

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LOẠI ĐÀN ÔNG MÀ PHỤ NỮ TỐT NÊN TRÁNH

Có những người đàn ông bước vào đời một người phụ nữ không phải để yêu, mà để được ngưỡng mộ.

Họ có nụ cười, ánh mắt, lời nói vừa đủ ngọt ngào để khiến trái tim rung động, nhưng sâu trong họ là một khoảng trống mà chính họ cũng không biết.

Khoảng trống ấy được lấp đầy bằng dục vọng, bằng ảo giác quyền lực, bằng niềm tin rằng ai cũng cần mình.

Họ xuất hiện như một cơn gió, khiến người khác tưởng rằng tình yêu đến thật gần.

Nhưng cơn gió ấy không mang hơi ấm. Nó chỉ làm lá cây rung, làm tim người khác lạc nhịp, rồi đi tiếp mà không bao giờ đợi người ta kịp nắm.

Một phụ nữ tốt, từ bản chất, nhạy cảm và chân thành. Cô yêu bằng tim, cho đi bằng lòng.

Khi cô gặp một người đàn ông như thế, cô sẽ cảm nhận sự hấp dẫn ban đầu—nụ cười, ánh mắt, lời nói.

Nhưng nếu nhìn kỹ, cô sẽ thấy những chi tiết lẻ tẻ: ánh mắt liếc ngang khi cô không nhìn, sự quan tâm hời hợt, lời hứa chưa bao giờ trọn.

Những chi tiết nhỏ ấy sẽ cộng dồn thành một bức màn mờ, che đi chân thực, nhưng đủ để cô thấy nỗi bất an len vào.

Người đàn ông như vậy không chỉ là kẻ ích kỷ. Họ dạy cho người phụ nữ bài học đau: dạy rằng yêu cũng có thể là nhầm lẫn, dạy rằng trái tim mình không phải lúc nào cũng được tôn trọng.

Họ khiến cô hy sinh, khiến cô nghi ngờ bản thân, khiến cô tự hỏi: liệu mình không đủ, hay liệu tình yêu của mình quá nhỏ bé so với cái tôi của họ.

Anh ta không phản bội rõ ràng, không đánh mất hẳn. Anh ta ở đó, mỉm cười, nói lời ngọt ngào.

Nhưng đồng thời, anh ta tạo ra khoảng trống—nơi mà tình cảm không được đáp lại, nơi mà lời hứa không trọn, nơi mà niềm tin bị thử thách từng ngày.

Khoảng trống ấy không có âm thanh, nhưng tiếng thở của cô nghe rõ ràng hơn bất cứ lời nói nào. Cô thấy tim mình trống rỗng mà không biết bắt đầu từ đâu.

Phụ nữ tốt nên tránh xa loại đàn ông này, không phải vì họ xấu, mà vì họ sẽ làm mất đi thứ quý giá nhất: sự nguyên vẹn của trái tim.

Ở bên họ, bạn học cách sống trong nỗi cô đơn ngay khi được “cưng chiều”, học cách im lặng khi đáng ra phải cười, học cách nhìn vào khoảng trống thay vì nhìn vào người bạn yêu.

Người đàn ông xứng đáng không cần chứng minh quá nhiều. Họ không dùng lời nói để mua niềm tin, không dùng ánh mắt đưa tình để thao túng cảm xúc.

Họ yêu bằng hành động, bằng sự kiên nhẫn, bằng lòng tôn trọng.

Họ không để bạn nghi ngờ giá trị của mình. Họ đứng vững, không phải vì muốn chứng tỏ, mà vì muốn đồng hành.
Học cách nhận diện loại đàn ông cần tránh là một hành trình.

Nó không xuất hiện trong vài ngày hay vài tuần, mà trong từng chi tiết: cách anh ta nhìn bạn khi cười, cách anh ta nói về người khác, cách anh ta chọn im lặng khi lẽ ra phải nói.

Phụ nữ thông minh sẽ lắng nghe những chi tiết ấy. Trái tim bạn không phải bức tranh thử nghiệm; nó là kho tàng cần bảo vệ.

Ở lại với người đàn ông không xứng đáng là sự tự trói mình. Nó là cảm giác mệt mỏi, thất vọng.
Nhưng vẫn không rời đi, bởi họ sợ cô đơn, sợ hối hận, sợ đối diện với chính mình.

Trong khi ra đi là quyền lựa chọn, là cách giữ lại bản thân. Những người phụ nữ chọn ra đi mới là những người yêu chính mình.

Tình yêu không phải là thử thách, cũng không phải là cuộc đua giữa trái tim và dục vọng. Tình yêu là đồng hành, là tôn trọng, là chân thành.

Một người đàn ông tốt khiến bạn thấy bình yên. Một người đàn ông xứng đáng khiến bạn tin rằng, yêu không phải để đánh mất chính mình.
Vì vậy, phụ nữ tốt, hãy lắng nghe ánh mắt của mình, lắng nghe khoảng trống bạn cảm nhận, và dám ra đi khi trái tim không còn được trọn vẹn.

Giữ mình, yêu mình, để một ngày nào đó gặp được tình yêu không ảo giác, không lừa dối, không thử thách, mà chỉ là chân thành và tôn trọng.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MÙA ĐÔNG Ở OSLO

Mùa đông ở Oslo không ồn ào.
Nó đến chậm, phủ tuyết lên mọi âm thanh, khiến thành phố như nói khẽ lại.

Những con đường quen bỗng rộng hơn vì vắng, ánh đèn vàng treo lơ lửng trong màn sương lạnh, và bước chân người đi bộ nghe rõ tiếng mình hơn tiếng đời.

Buổi chiều tan rất sớm. Khi kim đồng hồ còn chưa kịp quen với bóng tối, bầu trời đã sẫm màu, như thể ngày và đêm không còn ranh giới rõ ràng. Người ta học cách sống chung với bóng tối, không chống cự, không than phiền — chỉ lặng lẽ thắp đèn, pha một tách trà nóng, và ngồi lại.

Tuyết rơi làm thời gian chậm đi.
Mọi thứ dường như được phép tạm dừng. Những nỗi buồn không bị xua đuổi, nhưng cũng không bị khuấy lên. Chúng nằm yên trong lòng, lạnh nhưng trong, giống như mặt hồ đóng băng.

Ở Oslo, mùa đông dạy người ta một điều rất nhẹ:
không phải lúc nào cũng cần rực rỡ. Có những tháng ngày chỉ cần đủ ấm để tồn tại, đủ yên để không vỡ ra bên trong.

Có những buổi tối, tôi đứng bên cửa sổ, nhìn tuyết rơi dưới ánh đèn đường. Không nghĩ gì nhiều. Chỉ cảm nhận rõ hơi thở mình còn đều, tim mình còn ấm, và biết rằng — giữa cái lạnh rất dài của Bắc Âu — vẫn có một nơi nhỏ trong lòng chưa từng đóng băng.

Mùa đông ở Oslo không an ủi.
Nhưng nó cho phép ta thành thật.
Và đôi khi, thế là đủ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỐNG NHẸ ĐỂ LÒNG KHÔNG NẶNG

Có những ngày bạn thấy cuộc đời nặng như một chiếc túi đeo đầy đá mà không ai buộc mình phải mang.

Chỉ có ta… tự nhặt từng viên, bỏ vào.

Một lời nói ai đó làm ta chạnh lòng — ta giữ.

Một sai lầm nhỏ không đáng — ta nhớ.

Một mong muốn chưa thành — ta ôm.

Một nỗi buồn thoáng qua — ta níu.

Rồi đến một lúc, ta không bước nổi nữa.

Thế là ta trách đời khổ,

trách người khó,

nhưng lại quên rằng gánh nặng nằm trong chính bàn tay mình.

Sống nhẹ không phải là sống hời hợt.

Sống nhẹ là biết đặt xuống những gì không thuộc về ta, và biết giữ lại những gì thật sự có ý nghĩa.

Ta không nhất thiết phải thắng trong mọi lần tranh cãi.

Không phải ai cũng cần hiểu ta.

Không phải việc gì cũng phải nói cho rõ trắng đen.

Có những chuyện để gió mang đi sẽ đẹp hơn.

Có những nỗi giận để đêm ngủ qua sẽ trôi mất.

Có những tổn thương để im lặng chữa lành sẽ lành nhanh hơn.

Có những sự buông bỏ không phải là thua cuộc,

mà là một hình thức trưởng thành.

Giống như cây khi mùa đến phải rụng lá:

không phải vì lá xấu,

mà vì cây cần lớn thêm một chút.

Sống nhẹ là biết mỉm cười với điều mình không thể giữ,

không thể thay đổi,

không thể sắp xếp theo ý mình.

Bởi đời vốn dĩ không sinh ra để vừa vặn với ta.

Ta mới là người phải học cách vừa vặn với đời.

Và kỳ lạ thay,

khi ta bắt đầu buông bớt,

ta lại thấy đời đẹp hơn.

Một buổi chiều bình thường hóa ra cũng ấm.

Một ly trà nguội hóa ra cũng thơm.

Một người lạ mỉm cười hóa ra cũng đủ làm ta thấy dễ chịu.

Không phải cuộc sống thay đổi,

mà chính cái nhìn của ta đã nhẹ lại.

Vậy thôi.

Học cách sống nhẹ.

Cho lòng bớt nặng.

Cho bước chân đời không mỏi.

Và cho trái tim ta — cuối cùng — được dịu dàng với chính nó.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Mời các bạn cùng lắng nghe ca khúc:

“ĐÂU PHẢI BỞI MÙA THU”

Thơ: Trần Minh Hồng
Music: DAISUNO

“ĐÂU PHẢI BỞI MÙA THU”
là một bản tình ca nhẹ nhàng như thế — không trách thời gian, không đổ lỗi cho mưa nắng, chỉ lặng lẽ kể về một yêu thương còn đó, nhưng đã lỡ đánh rơi nhau vì im lặng.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGUYỆT THỦY TRƯỜNG KHỔ

Nguyệt thượng tịch hàn, — thủy yên trôi.
Phong khẽ đưa mộng, — bóng cũ vơi.
Nhân hành thủy tuyến, — hồn lặng lặng.
Tâm giao nhật nguyệt, — mộng còn vơi.

Băng thủy ngân chiếu, — tịch vô thanh.
Ký ức lan tỏa, — lệ lạnh ngần.
Nhân lập tịch nhiên, — nghe trăng vọng.
Đông lai chạm thềm — bóng cô đơn.

Phong nguyệt giao hòa, — thủy mộng khơi.
Tâm nhân hoài cổ, — trần gian vơi.
Danh tự vô thanh, — hồn thầm lặng.
Nguyệt thủy trôi qua — lệ thắm đời.

Phong thượng phiêu bút, — mây phủ mờ.
Cổ thôn tịch mịch, — nhạn bay lơ.
Nhân hành hoãn bộ, — hồn không điểm.
Tâm như nhật nguyệt — rót giữa thơ.

Băng tịch chiếu thềm, — gió lạnh thấu.
Ký ức quạnh hiu, — vọng xa xăm.
Nhân lập tịch nhiên, — nghe mộng vọng.
Đông lai chạm ngõ — bóng cô tăm.

Nguyệt thủy tương giao, — trăng soi bóng.
Phong khẽ đưa hồn, — mộng chẳng trống.
Nhân hành hoài niệm, — lòng như ngọc.
Danh tự vô thanh — thấm lệ nồng.

Phong nguyệt dạ chiếu, — thủy mộng trôi.
Hồn nhân lặng lẽ, — lệ trăng rơi.
Ký ức thầm lặng, — trời cao rộng.
Đông lai chạm ngõ — bóng đơn côi.

Nguyệt hạ phong yên, — thủy ngân ngân.
Nhân hành tịch mịch, — hồn chẳng phan.
Danh tự vô thanh, — trần gian lặng.
Nguyệt thủy trường khổ — thầm dạ lan.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HOÀI THU HỒN

Hương thu thoảng nhẹ phủ thềm cũ.
Lá rơi tịch mịch, bóng mơ mù.
Trần thế vô thường, phù vân lặng.
Nhân hành tịch nhiên, tự tại dư.

Dạ nguyệt chiếu hồn, băng thâm lặng.
Ký ảnh trầm lưu, vọng đã tan.
Đông phong thổi qua ngõ nghiêng bóng.
Giọt sương lạnh chạm hồn khẽ than.

Nhìn đời thản nhiên, thấu tri âm.
Mộng hư thực, nước lặng không chìm.
Lòng không giằng xé, không phân biệt.
Tịch mịch ngự trong, hồn tự tim.

Hoài niệm trầm sâu theo nhịp gió.
Yêu thương thoảng nhẹ, như lá rơi.
Cảnh vật dần lặng, lòng cũng tĩnh.
Đông lai tịch mịch, bước vô hồi.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ANH BUÔNG TAY CÔ VÌ ANH NGHÈO

ANH VÀ CÔ:

Anh

Anh Nghèo.

Không phải cái nghèo của đói khát, mà là cái nghèo khiến người ta không dám mơ xa.

Anh đếm từng đồng lẻ, quen nhìn bảng giá trước khi nhìn vào ước mơ.

Và anh yêu cô — yêu đến mức biết rõ mình không đủ khả năng giữ cô lại.

Cô không cần anh giàu.

Cô chỉ cần một người chịu ở bên, cùng cô đi qua những ngày mỏi mệt.

Nhưng mỗi lần nói về tương lai, cô thấy ánh mắt anh chùng xuống.

Cô không hiểu, vì sao yêu mà anh lại lùi xa đến vậy.

Anh

Anh sợ.

Sợ những đêm cô nằm quay lưng khóc vì tiền bạc.

Sợ những câu “giá như” sẽ dần thay thế hai chữ “thương nhau”.

Anh chọn rời đi, vì nghĩ rằng như thế là cách duy nhất để cô không phải chịu thiệt.

Ngày anh nói chia tay, cô không níu.

Không phải vì hết yêu, mà vì cô thấy anh đã quyết.

Cô chỉ thắc mắc một điều:

Nếu anh yêu cô nhiều đến vậy, sao anh không cho cô quyền được cùng anh chịu khổ?

Anh

Anh nghĩ yêu là gánh thay phần nặng cho người mình thương.

Anh không biết rằng, có những người chỉ cần được ở lại — dù nghèo — vẫn hạnh phúc.

Anh buông tay, tưởng mình cao thượng, nhưng thật ra… anh cũng ích kỷ.

Sau này, cô lấy chồng.

Không phải vì quên anh, mà vì cô cần một nơi để dừng lại.

Đôi lúc, giữa căn bếp đủ đầy, cô vẫn nhớ một chàng trai từng yêu mình bằng cả sự bất lực.

Anh

Anh vẫn một mình.

Không phải vì không thể yêu ai khác, mà vì anh sợ làm tổn thương thêm một người nữa.

Anh hiểu ra:

Có những mối tình không chết vì phản bội,

mà chết vì hai người thương nhau theo hai cách khác nhau.

Nếu có thể quay lại, cô chỉ muốn nói:

“Anh à, nghèo không đáng sợ.

Chỉ có việc không cho nhau cơ hội cùng đi qua mới đáng sợ.”

Anh

Nhưng mọi lời nói bây giờ đều muộn.

Anh và cô — mỗi người một đời.

Chỉ còn chung một kỷ niệm:

Đã từng rất yêu, nhưng không đủ dũng cảm để cùng nhau nghèo.

**************

Nhiều năm sau, anh và cô gặp lại nhau trong một buổi chiều rất nhạt.

Không mưa.

Không nắng.

Chỉ có gió thổi nhẹ, đủ làm người ta thấy lòng mình cũ đi.

Cô đứng trước anh, gương mặt bình thản, ánh mắt đã quen với yên ổn.

Anh nhìn cô, nhận ra mình không còn quyền gọi tên những gì từng thân thuộc.

Họ hỏi nhau những câu rất an toàn:

Công việc ổn không?

Cuộc sống thế nào?

Có hạnh phúc không?

Cô gật đầu.

Anh mỉm cười.

Cả hai đều không nói thật.

Trước khi rời đi, cô chợt hỏi — rất khẽ:

“Nếu ngày đó… anh không nghèo, anh có ở lại không?”

Anh im lặng rất lâu.

Rồi anh nói:

“Có lẽ… anh vẫn sẽ buông tay.”

Cô nhìn anh, không buồn, không giận.

Chỉ khẽ cười.

Nụ cười của một người đã hiểu ra rằng:

Không phải cái nghèo đã chia họ ra,

mà là nỗi sợ trong lòng một người yêu quá nhiều,

và sự cam chịu của một người yêu quá lặng.

Họ quay lưng.

Không ai níu ai.

Chỉ có một điều chưa bao giờ được nói ra:

Nếu ngày ấy, cả hai cùng dũng cảm hơn một chút,

thì có lẽ bây giờ, nỗi day dứt đã không đủ chỗ để ở lại lâu đến vậy.

Gió vẫn thổi.

Chiều vẫn trôi.

Và câu hỏi “giá như.”

không cần câu trả lời.

Vẫn theo họ suốt phần đời còn lại.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỜI CÁC BẠN LẮNG NGHE BÀI HÁT:
PHẬT TRONG TÂM
Thơ: Trần Minh Hồng
Music: Daisuno

PHẬT TRONG TÂM
là ca khúc thiền ca nhẹ nhàng, sâu lắng:
Phật không ở đâu xa mà hiện hữu trong chính tâm an và tỉnh thức của mỗi người.
Qua hình ảnh Đức Phật, hoa sen, mây bay, hạt bụi… Bài hát nhắc chúng ta buông bỏ hận thù, giữ lòng từ bi, để giữa vô thường đời vẫn thảnh thơi, sáng trong và vẫn sang trọng.