TIỂU SỬ TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

TIỂU SỬ TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

Tác giả Minh Hồng họ tên đầy đủ là Trần Thị Minh Hồng. Nguyên quán Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam. Là người con thứ nhì trong một gia đình gồm có 6 người con, 5 gái và 1 trai.

Trần Minh Hồng học Khoa Thú-Y tại trường Cao Đẳng Nông Lâm Súc tại thành phố Bảo Lộc. Trong khoảng thời gian đó Minh Hồng rất may mắn có được cô dượng ruột là bà Trần Thị Đông và ông Lê Thanh Hà (Trưởng Phòng giáo Dục và Đào Tạo thành phố Bảo Lộc tỉnh Lâm Đồng) /Phó Giám Đốc Trường Đảng Bảo Lộc- Lâm Đồng.) Đã đào tạo thêm văn chương cho Minh Hồng trong vòng 4 năm. Minh Hồng tiếp tục học lên bác sĩ thú -y tại Hà Nội. Sau đó Trần Minh Hồng làm việc tại Xí Nghiệp Gà Thành phố Nha Trang.

Năm 1988 Minh Hồng định cư tại Oslo, Na Uy. Cô có 4 người em ruột đang sống tại Hoa Kỳ.
Cô và gia đình riêng của mình đang sống tại Oslo, Na Uy.
Minh Hồng có 2 người con, người con trai tên Đại Trần Huỳnh là nhà khoa học phòng thí nghiệm y sinh, tại Oslo.
Người con gái  tên Victoria Tran Huynh là một tiến sĩ  tâm lý trẻ gốc việt tại Oslo, Na Uy.

Sang Na Uy Minh Hồng làm việc trong Postkontor.

Minh Hồng đã từng làm việc trong ban Bầu Cử:
*Hội Đồng Tỉnh năm 2015 tại Oslo, Na Uy.
*Bầu Cử Quốc Hội ( bầu thủ tướng Na Uy) năm 2017 tại Oslo, Na Uy.
*Bầu Cử Hội Đồng Tỉnh năm 2019 tại Oslo, Na Uy.
*Bầu Cử Quốc Hội ( bầu thủ tướng Na Uy) năm 2021 tại Oslo, Na Uy.

Cô bắt đầu viết văn vào năm 2014. Viết truyện ngắn là sở thích của Minh Hồng, vì truyện ngắn là thể loại văn xuôi nó có xu hướng ngắn gọn, xúc tích và hàm nghĩa cao.

Tập truyện ngắn đầu tay: “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG” của tác giả  Minh Hồng được xuất bản tại Na Uy năm 2014 đã được độc giả đón nhận nhiệt tình.
Được giới trí thức, các nhà kinh doanh và bạn bè thân hữu gần xa ủng hộ nhiệt tình cho ngày ra mắt tập truyện ngắn đầu tay “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG” của tác gỉa Minh Hồng vào ngày 04/10/2014 tại hội trường (GRORUDSAMFUNNSHUS OSLO NA-UY) đã được thành công tốt đẹp.

Với sự hiện diện của các nhà thơ, nhà văn nỗi tiếng như: Nhà văn Lệ Tân Sitek, nhà văn Nguyễn Văn Thà, nhà thơ Cẩm Vân và nhiều nhà văn, nhà thơ khác …
Ngoài ra còn có sự hiện diện đặc biệt của chuyên gia tâm lý Nguyễn Ngọc Huấn trong buổi phỏng vấn tác giả  Minh Hồng. Chuyên gia tâm lý nhận xét như sau: Tập truyện ngắn “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG ” là một tác phẩm có kết cấu văn học rất phong phú và đa dạng, rất logic, làm cho người đọc cảm thấy hấp dẫn từ trang này đến trang khác. Tác giả  đã bộc lộ tinh thần khai thác về cuộc sống qua các cốt chuyện, tác giả đã đưa ra những thảm cảnh đặc sắc, những suy nghĩ và nhận định về cuộc sống rất hay và rất hay. Lời văn đặc sắc đã được sự khâm phục của tôi, và đây là một tác phẩm có giá trị nhân văn đóng góp vào vườn văn hóa nghệ thuật Việt Nam tại Vương Quốc Na-Uy.” Lời phát biểu của tiến sĩ tâm lý Nguyễn Ngọc Huấn.

Điều đáng mừng là có sự hiện diện của giới trí thức trẻ gốc Việt hướng về nguồn cội, đó là các nhà báo, nhà tâm lý, các bác sĩ, luật sư, các nhà kinh tế v.v…
Với sự thành công đột phá của tập truyện ngắn “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG” tác giả Trần Minh Hồng đã nhanh chóng xuất bản thêm tập truyện ngắn “NGỌN GÍÓ YÊU THƯƠNG” ở tháng 02/2015.
Khi tập truyện ngắn “NGỌN GÍÓ YÊU THƯƠNG” vừa xuất bản đã được bán hết và đã tái xuất bản lần thứ 2 vào tháng 04/2015.
Tác giả  Trần Minh Hồng tiếp tục xuất bản tập truyện ngắn thứ 3
”VƯỢT QUA NỖI ĐAU” vào mùa hè 2015, và cuối năm 2015 tập truyện ngắn “VƯỢT QUA NỖI ĐAU” cũng đã tái xuất bản đợt 2.

Đến tháng 05/2017, Trần Minh Hồng đã xuất bản thêm tập truyện ngắn “TÌNH &TIỀN” tại Nhà Xuất Bản Thế Giới ở Hà Nội.
Năm 2020, tác giả Trần Minh Hồng đã xuất bản cuốn “HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ” tại Nhà Xuất Bản Thế Giới ở Hà Nội.
Năm 2021, tập truyện ngắn HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ đã được dịch giả Nguyễn Ngọc Châu dịch sang tiếng Anh và cuốn sách “SUNSET ON THE OLD BRIDGE” của tác giả Trần Minh Hồng đã được xuất bản tại  Nhà Xuất Bản Thế Giới ở Hà Nội.

Những tập truyện ngắn của Minh Hồng đã có mặt tại thư viện (Deichmanske bibliotek) trên toàn nước Na Uy (Norway.)

Tiêu chí của tác giả Minh Hồng là trách nhiệm của người cầm bút dù có viết gì thì viết,  nhưng cuối cùng cũng nên dẫn dắt ra ánh sáng và lòng thương yêu. Vì tính chất của văn chương là lan tỏa ánh sáng và giáo dục lòng thương yêu cho những thế hệ sau này, đời đời kiếp kiếp.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỞ CỬA TRÁI TIM

Một bức tường giữa hai nhà hàng xóm có một cánh cửa để đi qua lại với nhau. Nhưng cánh cửa này đã không được mở ra kể từ khi có sự cố. Đơn giản là nó đã trở thành sự tẻ lạnh giữa hai gia đình. Và cánh cửa này đã bị đóng chặt kể từ đó…

Một hôm, cô bé gái 14 tuổi rủ bạn học về nhà ông bà ngoại để chơi cầu lông. Hai cô gái đang chơi cầu lông ở sân vườn của nhà bà ngoại. Đang mãi chơi thì quả cầu lông bay qua tường cao rơi xuống sân nhà hàng xóm. Đây là quả bóng cuối cùng, hai cô bạn sẽ chơi gì nếu không có nó? Cả hai ngồi xuống với vẻ mặt buồn bã.

Cô gái nói với bạn học:

-Mình có nên qua nhà hàng xóm để nhặt bóng lên không? Đã từ lâu ông bà ngoại không giao thiệp với hàng xóm. Bây giờ đi qua xin bóng không biết họ sẽ nghĩ gì về mình? Thật ra, mình cũng ít đến nhà ngoại, cũng không gặp hàng xóm láng giềng, mình chỉ nghe bà ngoại kể rằng giữa hai gia đình có cãi nhau khá ác liệt. Từ đó bà ngoại không cho mình chơi với lũ trẻ hàng xóm, sợ lại cãi nhau thêm lần nữa.

Bạn học:

-Bây giờ chúng ta phải tìm ra một biện pháp đối phó tốt? Có thể những người hàng xóm này kiêu ngạo và vô lý. Có lẽ họ thường bắt nạt mọi người! Nếu không, tại sao họ cãi nhau với hàng xóm dữ dội như vậy?

Hai cô gái nhất thời không nghĩ ra được gì nên chỉ có thể ngồi thất thần và thỉnh thoảng nhìn lên trời xanh mây trắng.

Trong thời gian này, thỉnh thoảng cô gái vẫn nhìn chằm chằm vào bức tường cao thẳng đứng, cánh cửa rêu phong và rỉ sét từ lúc nào.

Bất chợt cô gái nảy ra một ý nghĩ: “ Tôi muốn đến đó, tôi muốn mở cánh cửa này, và nhìn thấy một khung cảnh khác của nhà hàng xóm!”

Cô gái kiên quyết đứng dậy và đi về phía cánh cửa rỉ sét phủ đầy rêu.

Cót két, cót két, cánh cửa sắt được mở ra, một tia nắng ấm từ cửa chiếu vào người cô bé, thật ấm áp.

Một cậu bé trạc tuổi cô gái bước ra khỏi cửa.

Cô gái ân cần hỏi:

“Lúc nãy chúng tôi vô tình đánh cầu lông vào sân nhà bạn, bạn có thể nhặt lại cho chúng tôi được không?”

Cậu bé mỉm cười và nhặt qủa cầu lông đưa cho cô gái.

Cậu bé nói:

“Chắc là bạn đánh cầu lông hay lắm, quả cầu lông được nâng cao và cú đập mạnh mẽ mới có thể rơi vào sân nhà tôi được chứ?”

Cô gái cười thẹn thùng và cảm ơn người hàng xóm.

Cô gái nói với bạn học:

“Có vẻ như những người hàng xóm không tệ như tôi nghĩ!”

Kể từ đó, cánh cửa rêu phong và rỉ sét này, không, chính là cánh cửa vàng son và ấm áp này, sẽ không bao giờ đóng lại …

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY SINH NHẬT TRONG CHIẾN TRANH

Họ ngồi ở nhà trong phòng khách vào một ngày của tháng hai 2022. Trời bắt đầu tối sớm hơn thường lệ. Và trời lạnh hơn vào ban ngày.

Người cha đã đóng tất cả các cửa sổ, người mẹ ngồi trên ghế nhưng không đốt lò sưởi. Họ có hai đứa con, cậu con trai 6 tuổi và cô bé gái 2 tuổi đang ngồi co ro trên sofa trong phòng khách.

Con trai hỏi mẹ:

-Mẹ ơi! Trời lạnh lắm, sao mẹ không đốt lò sưởi?

Mẹ cố gắng giải thích rằng trời chưa đủ lạnh. Nhưng con trai không hiểu gì cả, con chưa bao giờ thấy lạnh như bây giờ.

Có điều gì đó không ổn, nhưng không ai có thể thực sự cho cậu bé biết điều gì.

Ngoài trời tuyết đang rơi. Trên mặt đất bên ngoài là một lớp tuyết mỏng, phủ lên mặt đất mòn. Có lẽ mặt đất đã thấm mệt mỏi, vì nó đã chịu sự giẫm đạp. Tuy nhiên, vẫn có thể nhìn thấy những cọng cỏ xanh nhỏ xíu đang vươn mình trong đám tuyết trắng.

Đột nhiên cha và mẹ đứng lên. Mẹ ẳm con gái và ném quần áo vào con trai. Mẹ nói:

-Con phải mặc quần áo ấm vào, nhanh lên.

Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn ở bên ngoài. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Người mẹ mang theo thức ăn và bế con gái. Người cha cõng đứa con trai và mang theo những gì có thể.

Cha hét lên:

-Chúng ta phải chạy ra ngoài ngay bây giờ!

-Nhưng cha ơi! Hôm nay là ngày sinh nhật của con mà. Cậu bé nói trong nước mắt.

Cha quay từ từ nhìn mẹ. Một giọt nước mắt nhỏ chảy dài trên má của người mẹ.

Trong đôi mắt của người cha rất thương con trai của mình. Cha đặt con trai xuống và ngồi xổm nhìn con. Cha nắm lấy tay con trai thật chặt và nói:

-Tất nhiên, tất nhiên rồi, cha xin lỗi. Chúc mừng sinh nhật con trai.

Mẹ bước đến và xoa nhẹ vào đầu con trai:

-Chúc mừng sinh nhật con trai. Người mẹ nói trong khi đứa con gái đang ngủ trên tay mẹ.

Họ chạy ra ngoài. Mẹ ẳm con gái, cha cõng con trai trên lưng, họ mang theo một ít thức ăn và vài thứ cần thiết.

Cha ơi! Tại sao chúng ta chạy? Có chuyện gì vậy cha? Cậu bé hỏi, nhưng không nhận được một câu trả lời nào từ cha.

Cậu bé có cảm giác tồi tệ rằng một điều gì đó đáng sợ đã xảy ra, và nó sẽ trở nên tồi tệ hơn. Cậu bé khóc và khóc.

Em gái nhìn thấy anh trai đang khóc, cô bé cũng oà khóc theo anh của mình.

Điều gì thực sự đã xảy ra? Họ chạy qua một khu rừng. Qua mọi cỏ cây, qua những con suối. Lúc này họ đã xa thành phố, nhưng họ vẫn nghe thấy tiếng nổ yếu ớt từ thành phố.

-Thôi nào, sắp đến rồi. Con có thể đi bộ được rồi nhé. Người cha nói và đặt con trai xuống, rồi quay sang ẳm đứa con gái cho vợ của mình.

Người mẹ nắm tay con trai và nói:

-Cố gắng lên con nhé.

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng trên bãi lầy. Đôi bàn chân lạnh buốt, nó lạnh hơn bao giờ hết.

Cậu bé sợ hãi, lạnh, ướt và mệt mỏi. Người mẹ đã thấm mệt. Mẹ ngồi xuống một tảng đá và phải cho con gái uống sữa.

Người mẹ rất đẹp. Cô ấy có mái tóc dài, xõa qua bờ vai hơi rộng. Cô ấy hầu như luôn mỉm cười. Nhưng bây giờ cô ấy rất buồn.

Người cha là một người đàn ông cao to, khỏe mạnh và đẹp trai.

Trên thực tế, anh ấy chưa bao giờ đến quán bar. Anh ấy thực sự là một người đàn ông tốt. Anh ấy mặc một bộ đồng phục màu xanh ô liu trông rất đẹp và mạnh mẽ. Anh lấy ra một ít thức ăn và nước uống cho con trai.

Sau đó họ tiếp tục đi một quãng đường dài, họ đã đến nơi. Đó là nơi một bức tường đá. Có một đống lửa lớn ở đó và nhiều người đang ngồi xung quanh. Họ ngồi đợi xe đến để đưa họ chạy trốn khỏi đất nước.

Tối hôm đó, người cha lấy ra một túi nhựa có đựng một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ.

-Tặng sinh nhật con trai. Người cha nói.

Cậu bé:

-Ồ! Đẹp lắm cha ơi, con cảm ơn cha.

Người mẹ định mở lời thì đột nhiên mọi người bắt đầu hát bài hát chúc mừng sinh nhật. Tất cả những người có mặt ở đó, trẻ em và người lớn.

Vào thời điểm buổi tối đến, cậu bé đã làm quen được nhiều bạn.

Có những trẻ em, con trai và con gái cùng lứa tuổi với cậu bé.

Không ai trong các bé biết điều gì đang thực sự xảy ra.

Cho đến khi họ được đưa lên xe, những người cha, những người anh trai lớn không được theo cùng. Họ phải ở lại đất nước Ukraine để chiến đấu. Tiếng khóc đưa tiễn của người đi và người ở lại, nghe xót xa qúa. Tiếng khóc của trẻ thơ và tiếng gọi cha ơi! Như xé nát cả ruột gan.

Khi bình minh đến, họ đã ở bên kia biên giới. Họ phải chạy trốn khỏi đất mẹ bị bom đạn.

Hiện tại họ đã an toàn. Nhưng họ rất lo lắng cho người thân còn ở lại.

Lo lắng cho người chồng, người con đang chiến đấu. Và họ cũng không biết khi nào sẽ trở lại quê hương.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA ANH NÓI!

Anh là gió, cơn gió nhẹ nhàng.

Anh là mây, mây trôi chậm rãi.

Anh là nước, dòng nước lặng lẽ.

Anh là núi, là núi vô biên…

Nếu em bằng lòng, anh sẵn sàng làm cơn gió nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn em!

Nếu em bằng lòng, anh sẽ là đám mây trôi chậm rãi, sẽ là chỗ dựa cho em!

Nếu em muốn, anh sẽ là dòng nước lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ em!

Nếu em muốn, anh sẽ yêu em vô bờ bến giống như sông liền núi!

Thế rồi giấc mơ đẹp đã bị phá hủy.

*Ngày ra trường chia tay nhau.

Ở giữa sân ga, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi. có một hàng cây ngân hạnh. Thật kỳ lạ, nó luôn nở hoa cùng một ngày, vào mỗi năm vẫn đúng ngày đó và khi nó rụng gần hết hoa. Một loại sợi dây được treo trên một trong những cành cây, hay đúng hơn, một biểu tượng của sợi dây, một thứ gì đó không đáng kể và đôi khi được chú ý khi gió thổi.

Cô đã hẹn gặp anh ở chính nơi đây. Nơi mà trước kia mỗi khi sinh viên chia tay nhau về quê trong dịp nghĩ hè hoặc vào dịp tết. Nơi đây họ đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng những cánh hoa ngân hạnh đang tiếp tục bay theo gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.

Kể từ khi bắt đầu mùa hè, chúng sẽ khô héo và rụng đi, cho thấy một sự rụng sớm và vô nghĩa. Vì vậy hầu hết thời gian cây mang đến một hình ảnh buồn.

Bóng râm hiếm khi dừng lại dưới những cành cây trơ trụi không còn lá, thường là những sinh vật mất phương hướng và buồn bã …

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Cả hai đã thú nhận tình yêu của mình với đối phương. Đó là tình yêu đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.

Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, có lẽ vì sự khiêm tốn, nhưng họ đã ôm nhau trong một khoảng thời gian dường như quá ngắn đối với họ. Như những người thân yêu nhất ôm ấp. Với một sự dịu dàng không thể diễn tả.

Một bà cụ đang ngồi đằng xa dường như không để ý đến. Một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vô lý và vô dụng đã thành hạt, đã chảy dài trên má họ, chỉ đọng lại nơi cây ngân hạnh. Họ đã chia tay nhau. Họ đã rời đi với cùng một tốc độ, gần như bình thường, giống như những người yêu nhau chia tay nhau ở tất cả các sảnh khởi hành của các sân ga trên khắp thế giới.

Một cái liếc mắt cuối cùng, một cái nhìn luyến tiếc. Rồi quay lưng bước đi, không còn được nhìn lại nhau lần nữa…

Và bây giờ … Cô ấy đã cùng chồng và các con của cô ấy ở một nơi rất xa … Cô ấy đã chạy trốn khỏi đại dương – một lục địa.

Một sợi dây treo trên cành cây, một biểu tượng của thời xa xưa đó, mà gió thổi khi trời lạnh, một mảnh vụn nhỏ vẫn còn tỏa ra hương thơm của hoa ngân hạnh.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3/2022

Ngày 8/3 dịu dàng giống như khuôn mặt của những người phụ nữ. Khiến mùa xuân biến thành một vũ điệu đẹp.

Ngày lễ tượng trưng cho vẻ đẹp của người phụ nữ. Nó đã trở nên phổ biến cách đây rất lâu và mất đi giọng điệu chính trị ban đầu. Đó là ngày của những bông hoa và nụ cười mà những người đàn ông dành tặng cho những người thân, những người mẹ, người chị và người con gái của họ.

Đã qua rồi cái thời phụ nữ đóng vai trò thứ yếu trong đời sống kinh tế và xã hội.

Ngày nay, những người phụ nữ hiện đại, đạt được nhiều thành công trong mọi lĩnh vực của đời sống xã hội.

Hơn nữa, bạn không ai sánh kịp trong cuộc sống hàng ngày. Trong việc nuôi dạy trẻ em, chăm sóc người già. Nhờ có phụ nữ, các giá trị vĩnh cửu của cuộc sống vẫn không thay đổi – tình yêu, gia đình, lòng trung thành.

Thành quả của các bà mẹ trong việc định hình và tiếp tục cuộc sống, trong việc nuôi dạy những người thừa kế khỏe mạnh, khôn ngoan và nhân từ của những truyền thống tốt đẹp nhất của quốc gia là vô giá.

Với sự thức tỉnh mùa xuân của cuộc sống. Và những giá trị nhân văn vĩnh cửu – như mái ấm gia đình, tiếng cười trẻ thơ, lòng nhân ái, sự nhân hậu – đã được người phụ nữ nắm giữ từ xa xưa. Mọi thứ mà người phụ nữ chạm vào đều có dấu vết đặc biệt của tình yêu. Sự hào phóng của trái tim, sự kiên nhẫn vô tận, sự hỗ trợ vô giá, sự thấu hiểu, sự tha thứ và tình yêu thương vô bờ bến.

Những người phụ nữ đã làm việc chăm chỉ, năng lượng, sự ấm áp. Có khả năng làm cho thế giới tươi sáng hơn, tử tế hơn, tươi đẹp hơn và truyền cảm hứng cho những người đàn ông hành động!

Xin kính chúc đến qúy bà, qúy cô, mợ, dì và các chị em phụ nữ; Sức khỏe dồi dào, luôn tươi trẻ, xinh đẹp, vui vẻ và hạnh phúc.

 Happy Women’s Day.




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI UKRAINE ĐANG KHÓC

Người Ukraine đang khóc trong tuyệt vọng!!!

Tiếng khóc của người dân Ukraine đã làm trái tim tôi đau nhói.

Nhiều trẻ em phải sơ tán khỏi bệnh viện ở miền đông Ukraine do trận pháo kích đêm qua.

Một phụ nữ khóc nghẹn ngào và nói rằng con trai của cô ấy chỉ mới 6 tháng tuổi đã nhập viện vì nhiễm covid, và được điều trị bằng đường tĩnh mạch, nhưng họ đã phải sơ tán khỏi bệnh viện đêm qua.

Một người mẹ khác đang mang thai nặng, dự kiến ​​sẽ sinh mổ trong vài ngày tới. Cô ấy rất lo lắng và đã khóc thật nhiều.

Một cô gái bị bại não phải ngồi trên xe lăn. Cô gái rất đau đớn khi vừa trải qua rằng cha của mình đã chết vì tên lữa của Nga. Cô gái khóc lóc và nói rằng cô sẽ di tản như thế nào đây?

Một người đàn ông chia tay vợ và con gái của mình trong lúc sơ tán. Cô bé khóc sướt mướt và muốn cha theo cùng. Nhưng người cha qùy trước mặt con gái và nói rằng; cha xin lỗi, cha phải ở lại chiến đấu để giữ gìn đất nước. Tiếng khóc của con gái đã làm người cha rơi lệ.

Những người trẻ tuổi đang học hành chăm chỉ để thực hiện cho ước mơ hoải bảo của mình. Nhưng tương lai của họ sẽ ra sao? Nếu kẻ xâm lược đang đứng trước cửa nhà của họ? Giờ đây, những ước mơ về tương lai của họ trở thành vô vọng.

Những người Ukraine đang sống ở nước ngoài cũng đã khóc. Họ nói rằng họ rất sợ không còn đất nước để trở về.

Rõ ràng, chiến tranh là tội ác và Putin là kẻ xâm lược phải bị trừng phạt.

Bạn biết đấy! có lẽ cảm xúc của chúng ta bây giờ là như nhau? Thương cho người dân Ukraine, thương nhất là trẻ em và phụ nữ. Cầu xin phép màu hãy xảy ra. Ngày mai thức dậy; tiếng súng sẽ ngừng nổ, tên lửa sẽ ngừng rơi. Để người dân Ukraine được quay trở về quê hương của họ, được sống trong hoà bình, niềm vui và hạnh phúc.

Nam Mô A Di Đà Phật.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

VẺ ĐẸP KHÁC NHAU

Vẻ đẹp không liên quan gì đến tuổi tác; tuổi trẻ là vẻ đẹp trong sáng và sống động, trưởng thành là vẻ đẹp phong phú và sâu lắng. Giống như suối cạn và hồ nước xanh.

Mỗi người có một vẻ đẹp và sức quyến rũ riêng; vẻ đẹp không liên quan gì tướng mạo, nếu có dung mạo độc nhất cao, đương nhiên sẽ vừa lòng người.

Nhưng cho dù dung mạo bình thường, nếu đôi môi nở nụ cười đầy đặn, cũng sẽ như gió xuân. Vì vậy, sắc đẹp là một loại phong thái, một loại khí chất, một loại phong cách. Chỉ cần bạn tin rằng bạn đẹp, bạn có thể đẹp. Mỗi phụ nữ có thể là một loại vẻ đẹp khác nhau.

Mỗi người phụ nữ là một bài hát hay, một bài hát đáng nhớ.

Bất kể loại bài hát nào, cho dù cô ấy là bài hát nào, đều đáng để đánh giá cao.

Người phụ nữ, cho dù cô ấy có giá trị nổi bật hay có xu hướng bình thường. Nhưng tất cả họ đều có vị trí riêng của mình, giống như những ngôi sao trên bầu trời, bởi vì mỗi ngôi sao lấp lánh … đều đẹp.

Mong mọi phụ nữ giữ bầu trời đầy sao của riêng mình, hát bài hát của riêng mình và hài lòng với chính mình.
(Hình tiến sĩ tâm lý: Victoria Tran Huynh.)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HAPPY VALENTINE’S DAY

Cuộc sống có thể thật tuyệt vời, và còn tuyệt vời hơn nữa khi bạn có một ngày lễ Valentine bên cạnh những người mà bạn yêu thương.

Hãy yêu thương và cảm nhận bằng cả trái tim luôn ấm áp, quan tâm và chăm sóc.

Chúc bạn ngày lễ tình nhân ngập tràn yêu thương, lãng mạn và những bất ngờ thú vị.

Tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc của cuộc sống và luôn hạnh phúc vô bờ bến.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022

Bầu trời năm mới đang nở hoa điềm lành. Hãy phủi đi lớp bụi của năm cũ, để đón nhận năm mới trong niềm vui hân hoan. Năm mới đem đến những hy vọng mới, niềm vui mới.

Năm mới, xin gởi đến mọi gia đình lời kính chúc sức khỏe, bình an, hạnh phúc, tràn ngập niềm vui. Vạn sự như ý, phát tài phát lộc, an khang và thịnh vượng.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHỈ CÒN MỘT TÁCH CÀ PHÊ

Lần đầu tiên anh gặp cô ấy nơi quán cà phê quen thuộc. Cô có nụ cười duyên dáng và đôi mắt hiền hòa. Họ đã có thói quen ăn sáng cùng nhau, tại cái bàn bên cạnh cửa sổ mỗi ngày.
Họ gọi cùng một món ăn giống nhau, họ yêu thích nghi thức pha cà phê bốc khói.
Họ nói chuyện vui vẻ với nhau, tình yêu đã gắn kết họ trong một thời gian dài.

Một buổi sáng, cô gái bị bệnh do nhiễm covid -19. Và cô ấy đã ra đi mãi mãi.
Thời gian trôi qua, chàng trai không bao giờ dám ăn sáng ở quán cà phê đó nữa. Ở chiếc bàn đó, ở nơi rất đặc trưng của họ. Không còn cô ấy, nó không có ý nghĩa nữa.
Với nỗi buồn tê tái, chàng trai đã quen với bữa sáng trong sự im lặng buồn tẻ tại nhà của mình.
Làm thế nào để bắt đầu một cuộc sống mà không gặp cô ấy mỗi ngày? Làm thế nào để có thể nguôi đi nỗi buồn? Vài giọt nước mắt còn đọng lại trong đôi mắt của anh ấy. Anh biết rằng những ngày lý tưởng không còn nữa, vì cô ấy đã mang chúng đi thật xa.

Một ngày cuối tuần buồn quá, chàng trai đi dạo quanh thành phố. Đột nhiên, đôi chân của anh ấy dừng lại trước quán cà phê quen thuộc và anh nhìn vào bên trong.
Ngay lúc đó người chủ quán đã nhìn thấy anh, chủ quán bước ra ngoài và chào anh. Lời chào của chủ quán làm anh ấy giật mình.
Người chủ quán nói:
“Đã lâu rồi tôi rất mong sự trở lại của cậu và cô bạn gái của cậu. Tôi rất ngưỡng mộ sự thân thiện của hai bạn.”Đôi mắt thoáng buồn, chàng trai trả lời:
“ Dạ, cô ấy đã qua đời vì nhiễm covid.”
Người chủ quán nghẹn ngào, đứng yên như một pho tượng. Trong chốc lát, đôi mắt của bà ấy đã giàn giụa nước mắt. Chủ quán chia buồn cùng chàng trai. Sau đó bà nắm lấy bàn tay của chàng trai và nói:

“Cậu vào đây, tôi sẽ pha cho cậu một ly cà phê nóng bốc khói như ngày nào.”
Chàng trai miễn cưỡng bước vào quán.

Chủ quán nói:
“Cậu hãy ngồi vào đây, chiếc ghế và cái bàn quen thuộc của cậu mà tôi đã không để cho ai chiếm giữ.”
Chàng trai lắc đầu và nói:
“Không, cháu không thể ngồi vào chiếc bàn này mà không có sự hiện diện của cô ấy.”

Chủ quán:
“Ai nói với cậu rằng cô ấy không hiện diện ở đây? Điều tôi muốn nói với cậu là khi thực tế không thể đảo ngược, sau khi cảm nhận được nỗi đau, sẽ là lúc cậu giảm bớt đi nỗi nhớ.”
Chàng trai bối rối:
“Thưa cô, thực sự cháu không hiểu lắm?”

Chủ quán tiếp tục:“

Cậu hãy đến đây để tìm lại ký ức, về những buổi sáng kỳ diệu đó, hãy thử xem, cậu chẳng mất gì cả. Vẫn tốt hơn việc uống cà phê và dùng bữa sáng ở nhà một mình, có phải vậy không?”

Chàng trai đã nghe theo lời khuyên và sáng hôm sau anh ấy đến quán cà phê. Chiếc bàn trống rỗng như mong đợi… Một nút thắt đã được tạo ra trong tâm hồn anh, cùng một chiếc bàn, cùng một góc nhìn, cùng một ly cà phê bốc khói và hương thơm gần như say mê ấy. Chàng trai nghĩ về việc đứng dậy và rời đi, nhưng đột nhiên những ký ức vô hạn ùa về trong anh.
Những cuộc nói chuyện dài, nụ cười của cô bạn gái, cái nắm tay của cô ấy, những cuộc thảo luận, rất nhiều tiếng cười. Anh nhận ra rằng, đúng như người chủ quán đã nói. Cô bạn gái của mình cũng đang ở đó, như thể cô ấy chưa bao giờ rời đi.

Theo thời gian, chàng trai lại tiếp tục thói quen cà phê bữa sáng hàng ngày ở đó. Và anh ấy không cảm thấy rằng mình ngồi một mình ở đây. Anh đều cảm thấy có cô bạn gái bên cạnh. Cứ như vậy vào buổi sáng, nó vẫn là của họ, như trước, như mọi khi.

Ai nói rằng những người thân yêu đã mất, không ở cùng chúng ta? Tại sao lại nghĩ rằng nếu chúng ta không nhìn thấy họ thì họ không hiện diện ở đó?
Bạn biết đấy! Ai yêu thương chúng ta, sẽ không bỏ rơi chúng ta khi người ấy ra đi. Họ lắng nghe tiếng gọi của chúng ta, xoa dịu nỗi đau của chúng ta, chia sẻ những kỷ niệm của chúng ta và tại sao không? Chàng trai vẫn có mặt cho cuộc hẹn mỗi buổi sáng sớm, nơi cái bàn bên cạnh cửa sổ trong quán cà phê quen thuộc đó, trước khi đến văn phòng làm việc. Chỉ khác một điều là “chỉ còn một tách cà phê.”