MẸ YÊU!
Buổi sáng hoa vàng ngập lối đi
Con hớn hở về quê thăm mẹ
Cau trắng mẹ phơi ở trước thềm
Ngỡ ngàng mẹ thấy dáng quen quen
Dừng chân mẹ vội lần ra ngõ
Cạnh bức tường rêu dụi mắt nhìn
Sau phút hàn huyên mẹ ôm con
Nhớ thương mẹ chẳng nói nên lời
Trên đôi gò má nhăn nheo ấy
Giọt lệ vui mừng khẽ khẽ rơi…

Author: Minh Hong
TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
KẺ ĐỐN MẠT
Như tất cả chúng ta ai cũng biết qua câu chuyện đau lòng của cô gái sinh viên vật lý trị liệu bị cưỡng hiếp tại Ấn Độ. Chúng ta không sao tránh khỏi nỗi xót xa khi đọc lại những lời trăn trối của cô gái, sự ra đi của cô là nỗi tiếc thương vô vàng của biết bao nhiêu triệu người trên toàn thế giới. Những câu chuyện tương tự như thế này cũng thường xảy ra ở mọi lúc mọi nơi trên toàn cầu…
Vậy thì tại sao lại có kẻ muốn xâm hại tình dục? Và các hành vi xâm hại tình dục như thế nào? Tôi nghĩ: Khi con người không có sự rèn luyện đạo đức về lối sống, nhân cách của họ bị thoái hóa đi thì bản năng con người sẽ trổi dậy, và khi nhu cầu tình dục của họ nổi dậy, lúc ấy họ bắt đầu đi tìm đối tượng, nếu đối tượng dể tiếp cận thì họ sẽ tiến đến để làm quen hay dụ dổ như: Rủ đi chơi, tặng qùa…
Nếu đối tượng tiếp nhận điều ấy rồi thì kẻ xâm hại lại lên kế hoặch thực hiện hành vi xâm hại tình dục với đối tượng.
Khi tiến hành xâm hại xong nếu không được phát hiện thì nhu cầu ấy lại nổi dậy, và cứ như thế kẻ xâm hại lại cưỡng bức tình dục biết bao nhiên phụ nữ và trẻ em vô tội. Những kẻ có hành động dã man như thế là những kẻ đốn mạc, đê hèn…
Trong thực tế có nhiều vấn đề mà người xâm hại không dám tiếc lộ với ai, hoặc gia đình người bị xâm hại không dám nói ra vì lý do sợ tai tiếng, ảnh hưởng đến con mình.
Cũng có những trường hợp nạn nhân và gia đình của nạn nhân sợ vì bị đe dọa, đó cũng là cơ hội cho những kẻ đốn mạt có cơ hội xâm hại tình dục tiếp tục.
Ngoài ra những kẻ xâm hại tình dục cũng là người lạ mặt và thường xuất hiện những nơi vắng vẻ. Vì thế các bậc phụ huynh nên hướng dẫn cho con em của mình có ý thức hơn về lòng cảnh giác đối với những kẻ đốn mạt này.
Tại một ngôi làng nọ, từ con đường quốc lộ chính rẻ vào con đường làng thật nên thơ, thích nhất là mùa thu gío mát rượi, những ánh nắng vàng yếu ớt đọng lại trên những hàng tre, khóm trúc, trên mỗi vườn cây, đám mía trông rất quê hương, rất nên thơ…Trên những cánh đồng mùi thơm lúa chín thanh nhẹ ngan ngát dịu dàng của cảnh đồng quê. Mỗi lần có ai đi ngang qua đây cũng muốn hít một hơi thật sâu để cảm nhận được mùi hương thơm đặc trưng này.
Con đường thơ mộng ấy cũng đã in dấu các bước chân hiền hòa, ngây thơ của những đứa trẻ đáng yêu hằng ngày đi ngang qua đây từ trường học đi về nhà. Những tiếng cười giòn, trong trẻo của chúng làm cho con đường của một làng quê càng hiền hòa và thơ mộng hơn.
Mảnh đất quê hiền hòa thơ mộng ấy bỗng dưng trở thành một màn đen u ám…Ở đây con đường quen thuộc ngày nào đã vắng dần tiếng cười trẻ thơ, thay vào đó là những tiếng “cọc cạch” của những chiếc xe đạp, và những âm thanh “rền rền” ồn ào của các xe gắn máy mà các phụ huynh đưa đón con em của họ đi học. Những bước chân nô đùa của các trẻ em cũng không còn lai vãng ở đây nữa khi mà một câu chuyện đau lòng đã xảy ra tại nơi đây.
Một ngày như thường lệ, cô bé My 11 tuổi đi học về sớm vì hôm ấy ở lớp có giờ kiểm tra, bé My làm xong bài trước nhất, sau khi đọc kỷ bài làm và nộp cho cô giáo xong bé My đi về nhà trước một mình.trên đường đi bé gặp một thanh niên quen trong làng, Phúc là một thanh niên 26 tuổi sống trong làng này, gia đình của Phúc cũng bình thường như bao nhiêu gia đình khác, không có gì đáng ngờ cả. Nhưng những ngày gần đây Phúc thường ra quán internet lên mạng xem những hình ảnh khiêu dâm, trên đường về hắn đang ứ đọng sự ham muốn trong người. Ngay lúc đó hắn thấy bé My đang đi một mình trên con đường làng này, hắn liền nảy sinh ý nghỉ dâm ô nên hắn dừng xe lại và hỏi bé:
-Cháu đi học về sớm vậy? My vô tư trả lời:
-Dạ hôm nay ở lớp cháu có bài kiểm tra, cháu nộp bài xong nên cháu về trước. Phúc mưu mẹo nói:
-Lên xe chú chở về nhà cho.
-Dạ. Bé My vô tư lên xe ngồi ở phía sau.
Phúc ấn tay ga vọt đi một lúc rồi quẹo vô ngỏ hẻm. Bé My thấy lạ hỏi:
-Sao chú đi đường này?
-À! Chú vào chặt mấy cây mía cho cháu mang về nhà ăn.
Bé My vui mừng vì ngỡ rằng chú Phúc tốt với bé.
Rẻ vào đám mía Phúc dựng xe và kéo tay bé My vào bên trong:
-Đi vào với chú.
Vừa nói hắn vừa kéo bé vào đám mía, hắn liền đẩy bé xuống đất rồi cởi đồ của bé ra. Bé hoảng hốt la lên:
-Chú làm gì vậy? Có ai cứu con, cứu con…
Nhưng ở đó không có ai qua lại để nghe được tiếng kêu cứu của bé.
Ngay lúc đó hắn bịt miệng bé lại và giở trò “đốn mạt”…Thỏa mãn xong cơn tình dục hắn loanh quanh mặc quần vào, khi quay lại thì hắn thấy gương mặt của bé My tái nhợt, hai chân bê bết máu. Hoảng sợ qúa hắn lôi bé My bỏ xuống một cái giếng cạn gần đó, rồi lấy lá mía phủ lên miệng giếng. Sự ham muốn tình dục của kẻ đốn mạt này mạnh đến mức hắn không kịp nghỉ về hậu qủa của hành vi đó cho đến khi nhu cầu của hắn được thỏa mãn.
Thực hiện hành vi dã man xong hắn lên xe phóng về nhà, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Trời chiều tối mà không thấy bé My về nhà, ba má của My đi tìm con, hỏi các bạn của My thì các bạn cho biết My đã về lúc trưa. Ba má của bé My lúc bấy giờ mới hoảng hốt và báo cho mọi người trong xóm biết, mọi người chia nhau ra đi tìm nhưng không thấy bé đâu cả. Biết có chuyện chẳng lành, ba của bé đi báo với nhà chức trách, lúc này nhà chức trách bắt tay vào việc. Họ chia nhau ra đi tìm và đã thấy xác của bé My nằm ở dưới giếng cạn. Nhà chức trách đã bắt được kẻ đốn mạt ấy ngay trong đêm hôm đó.
Tuy kẻ đốn mạt đã đền tội trước pháp luật, nhưng sự mất mác của bé gái 11 tuổi là nỗi đau vô cùng lớn lao của ba má, ông bà, họ hàng, bạn bè của bé, và cũng là nỗi thương tiếc vô biên về cô bé My của tất cả những người dân cư ở nơi này.

TÁC GIẢ MINH HỒNG
CHÀO MỪNG NGÀY 8 THÁNG 3
***************************************
ĐIỀU BẠN NÊN LÀM NGÀY HÔM NAY.
*Nếu bạn là một người đàn ông.
Xin bạn lưu ý về ý nghĩa ngày 8 tháng 3. Phụ nữ không mong đợi một món qùa đắt tiền của ngày hôm nay. Họ chờ đợi bạn thực hiện điều mà người phụ nữ phải còn đấu tranh cho sự sống hằng ngày về quyền lợi của họ. Đó là sự bất công đối xử mà người phụ nữ phải chịu đựng…Họ hy vọng ở bạn sẽ tiến bộ cụ thể, để họ được đón nhận quyền lợi của mình.
*Nếu bạn là một người phụ nữ.
Đối với phụ nữ ngày 8 tháng 3 là thời điểm hoàn hảo để bạn chia sẽ với các cô gái xung quanh bạn, rằng chúng ta có quyền bình đẳng như nam giới. Hãy dành thời gian giải thích với con cháu gái nhỏ của mình, nên hy vọng tốt nhất từ cuộc sống và quyền lợi của họ trong tương lai, rằng sự lựa của họ được tự do là có thật.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
BIỂN VÀ TÔI
Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố biển Nha Trang. Tuổi thơ của tôi lúc ấy nào biết gì nhiều. Chỉ biết vui đùa pha lẫn chút nghịch ngợm của cô bé học trò thuở ấy.
Chiều chiều tôi và chúng bạn thường chạy ù ra bãi biễn để nô đùa dưới bãi cát trắng mịn màng. Bọn con trai thì thả diều, còn bọn con gái chúng tôi thì xây lâu đài trên cát của riêng mình. Cũng có đôi khi những lâu đài trên cát của chúng tôi vừa mới xây xong thì bị sóng biển cuốn đi.
Trên bầu trời xanh thẳm, xa xa có đàn chim bay ngang qua. Thỉnh thoảng có những đám mây hồng huyền ảo, như những tấm vải lụa thướt tha, trông rất đẹp. Biển không ngừng những đợt sóng to nhỏ. Lúc thì nhẹ nhàng như lời thì thầm tâm sự của những cặp tình nhân đang yêu nhau. Cũng có lúc sóng ùa vào từng đợt như những đứa trẻ đang hào hứng nô đùa.
Và bãi biển ấy, đã trở nên quen thuộc vui đùa của chúng tôi.
Biễn đã trở thành người bạn tri kỷ của tôi từ lúc nào không biết được.
Dần dần lớn lên học ở cấp 3, bạn bè cũng có phần thay đổi. Có đứa đã đi xa, có đứa không còn thân nữa, cũng có đứa đã có thêm bạn học mới.
Nhưng biển vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Vẫn nguyên vẹn thủy chung với những ai muốn gọi biển là tri kỷ, và trong đó có tôi.
Qua rồi những ngày tháng tuổi thơ, khi lớn lên rồi mới thật sự thấm thía quảng thời gian tuyệt vời đó. Mỗi người chỉ trải qua duy nhất một lần trong đời thôi. Có lẽ trong cả cuộc đời thì tuổi thơ của mỗi người vẫn là những chuổi ngày bình yên nhất. Vì ngày đó ta ngây ngô nhất, ta hồn nhiên nhất, với tâm hồn non nớt của một đứa trẻ chưa phải vướng bận những suy nghĩ, những lo lắng, những mệt mỏi của cuộc sống.
Và cũng thật lạ, có đôi khi tôi mệt mỏi, muốn chạy trốn những áp lực, tôi lại tìm đến biển. Nơi bãi biển ngày nào giờ chỉ mình tôi ngồi đây để tâm sự cùng biển.
Có lẽ biển đã hiểu tôi, biển muốn chia sẽ cùng tôi, nên biển thổi vào mặt tôi một luồn gió mạnh, làm cho tôi tỉnh táo hơn, mạnh mẽ hơn.
Và cũng chính nơi bờ biển này, đã tiễn chúng tôi qua bên kia bờ đại dương xa xôi… Để rồi tôi được biết thế nào là hai chữ “Quê Hương.”
Vâng! tôi nhớ Quê Hương nhiều lắm. Nhớ những ngày gần nhất, ngày ấy tôi thả bộ dọc theo con đường Trần Phú, trong tiếng sóng, tiếng gió thổi về trên những tản dừa. Và những ánh đèn lấp lánh của những tàu thuyền đánh cá ở ngoài khơi, tôi cảm thấy lòng lâng lâng vui sướng.
Đêm phố biển náo nhiệt với người và xe hối hả trên đường, nhưng vẫn thấy sự yên bình, hiền hòa trong những bước chân thong thả của những cặp tình nhân đang khoát tay nhau đi tản bộ.
Và cũng gìơ đây, nơi phương trời xa thẳm, một mình tôi đứng đây nhìn về bên kia bờ đại dương, để nhớ về biển của quê hương tôi.
Bất chợt tôi nói nhỏ: “Tôi sẽ về thăm biển vào một ngày đẹp trời”

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
TIẾNG KHÓC TỪ TRÁI TIM
Một buổi chiều thứ sáu, bác sĩ Khan lái xe về nhà để chở vợ con đi ăn uống, và xem ca nhạc của các ca sĩ từ Hoa Kỳ qua, có hai MC nỗi tiếng Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên mà gia đình của anh rất yêu mến. Đó là niềm vui của vợ chồng anh sau những ngày làm việc mệt mõi.
Đang lái xe trên đường anh cảm thấy chống mặt, đầu óc quay cuồng, anh dừng xe lại ngay lập tức. Trong một vài phút, anh đã rơi vào cơn đột qụy nghiêm trọng.
Vài tháng sau, bác sĩ Khan đã qua khỏi tình trạng nguy hiểm, nhưng anh ấy cảm thấy sợ hãi của cơn đột qụy đó, và kết qủa của cơn đột qụy là anh đã hoàn toàn tê liệt cả hai tay và hai chân.
Bác sĩ Khan không thể nói được, anh chỉ có thể di chuyển cái đầu của mình. Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, nhưng giờ đây phương tiện duy nhất để bác sĩ Khan giao tiếp với bên ngoài là con mắt phải của mình.
Anh đã từng là một vị bác sĩ phẩu thuật thành công của nhiều ca mổ, là cha của hai đứa con trai ngoan ngoãn, là chồng của một phụ nữ hiền lành, xinh đẹp và thành đạt. Là một người bạn tốt của hàng chục người đàn ông và phụ nữ tốt khác. Anh đã nhận thức được tất cả mọi thứ, là một bác sĩ giỏi, anh đã làm việc thành công một cách hoàn hảo.
Nhưng chỉ một ngày thôi, bất hạnh lại đến, để rồi anh lại thấy kinh hoàng khi nhìn thấy gương mặt biến dạng của mình trên chiếc gương soi.
Một gương mặt biến dạng bởi tê liệt, miệng xoắn, mắt trái bị lệt, anh trở nên xấu xí như một con quái vật. Anh nghĩ như thế.
Cảm xúc đau đớn nhất của anh, khi một con ruồi đậu vào vầng trán của anh, anh đã dùng đầu lắc qua lắc lại, nhưng con ruồi qủy quái ấy vẫn lì lợm đậu yên ở giữa vầng trán của anh. Phản xạ tự nhiên anh giơ hai cánh tay của mình lên để xua đuổi con ruồi quái ác này đã làm phiền anh. Nhưng hai bàn tay tê liệt của anh không thể nào nhất lên nỗi để xua đuổi một con ruồi nhỏ bé…Đắng cay của tình huống này, những giọt nước mắt của một vị bác sĩ lương tâm đã chảy ra từ khóe mắt của anh…Anh đã khóc với giọt nước mắt cho chính mình, và những giọt nướt mắt cho những hàng ngàn bệnh nhân đột qụy giống như anh. Đó là cảm xúc đau đớn nhất của đời anh.
Một vị bác sĩ ngoài 40 tuối, anh đã từng cứu sống biết bao nhiêu người, những ngày ấy anh đã sống vui vẻ nhiều với cuộc sống của mình, anh cảm thấy hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Nhưng giờ đây cuộc sống của anh quay trở lại như một đứa trẻ, anh lại phải mang tả hằng ngày ở lứa tuổi 45, và có người chăm sóc cho anh như chăm sóc cho một đứa trẻ sơ sinh…
Tâm trí của anh đi lang thang như một con bướm, bay qua, bay lại, trong không gian và thời gian, cho những giấc mơ đẹp khi anh đang ngắm nhìn vào gương mặt xinh đẹp đáng yêu của người vợ đang say sưa ngủ. Anh nhận thức rất rỏ, giá mà vợ của mình có một người đàn ông mới, đó là ước mơ của anh. Nhưng không, người vợ vẫn vui vẻ cam chịu cuộc sống đau thương với anh, khiến anh bậc khóc, tiếng khóc từ trái tim.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
TRỌN TÌNH
Một ông cụ ngoài 70 tuổi, dáng cao gầy, nhưng trông ông cụ vẫn còn khỏe mạnh. Ông cụ thức dậy lúc rạng sáng, ông đang đi xe đạp trên một con đường trong dáng bộ rất vội vã. Bất chợt có một gã đi xe gắn máy va chạm vào người của ông, làm cho ông ngã lăn ra đường. Những người đi đường gọi xe cứu thương và đưa ông cụ vào bệnh viện. Ông cụ đã bị thương nhẹ ở cánh tay.
Bác sĩ đã khám và băng bó vết thương cho ông cụ. Sau đó người y tá đẩy ông cụ vào phòng nằm nghĩ ngơi và chờ đợi chụp x -quang để xem rõ vết thương của ông cụ như thế nào? Nhưng ông cụ đã nhanh chóng từ chối. Cô y tá thấy lạ nên hỏi ông cụ lý do tại sao?
Ông cụ trả lời:
-Vì vợ tôi đang đợi tôi ở nhà dưỡng lão. Bà ấy đợi tôi đến để ăn sáng với tôi, và sẽ cùng tôi đi dạo vào buổi tối. Đó là lý do tại sao tôi không muốn chụp x-quang, vì tôi sợ bị trể giờ.
Cô y tá nói:
-Thưa ông, ông có thể gọi điện thoại cho bà cụ rằng ông sẽ đến trể cũng được mà.
Ông cụ buồn bã đáp:
-Vợ tôi đã bị mất trí nhớ, bà ấy còn không nhận ra tôi là ai.
Cô y tá cúi xuống nhìn ông cụ và dịu dàng nói:
-Nếu bà cụ không biết ông là ai thì ông không phải bận tâm nhiều đâu ạ! Ông hãy để cho chúng tôi chụp x-quang và theo dõi vết thương của ông.
Vẫn gương mặt buồn bã và lo lắng ông cụ đáp:
-Dù bà ấy không nhận ra tôi là ai, nhưng tôi biết bà ta chính là người vợ hiền của tôi mấy mươi năm qua…
Nói xong ông cụ vội vã bước ra khỏi bệnh viện. Để lại sự ngỡ ngàng và bao nhiêu cảm xúc trong lòng mọi người.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
MÙA PHƯỢNG VỸ NĂM ẤY
Một thứ cảm giác bồi hồi khó gọi tên…
Một thứ cảm giác mà bao nhiêu năm qua vẫn còn lưu luyến…
Những hàng cây phượng nở đỏ rực xung quanh trường của mùa hè năm ấy tôi vẫn còn nhớ…Tôi ngồi trên cỏ và ngước nhìn lên các nhành cây. Một cơn gió mạnh rung chuyển thân cây làm rơi rụng nhiều cánh hoa phượng đỏ nằm trên cỏ. Có tiếng ve sầu réo rắc báo hiệu ngày chia tay đã đến. Trong khoảnh khắc tôi nghe tiếng xào xạc của gió, đôi mắt tôi mờ nhạt, tôi nhắm mắt lại để vài hàng nước mắt lăn dài trên đôi má. Tôi biết rồi đây tôi sẽ xa tất cả bạn bè, thầy cô và một người mà đã dành cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Tôi luôn đợi chờ tiếng bước chân quen thuộc của anh, nhưng tôi không bao giờ gật đầu với tình yêu của anh . Tôi không muốn làm cho anh đau khổ, vì tôi biết mình sẽ ra đi…Sau những giây phút lắng động, tôi nhìn lên bầu trời xanh, một chiếc máy bay đang lao thẳng về phía trước, để lại hai sọc trắng giống như bông hoa gòn đã được giải thể đang nằm trong nước.
Ngày ra trường chia tay năm ấy là ngày mà tôi mất đi tất cả bạn bè…Mỗi người một nơi…Không biết mọi người sẽ ra sao? Chúng tôi chia tay nhau ở cái thời điểm mà chưa có điện thoại, chưa có internett. Khiến tôi cảm thấy nỗi nhớ nhung day dứt khó tả.. Tôi yêu những kỷ niệm của thời sinh viên…Kỷ niệm của một thời ở ký túc xá….Tất cả tình cảm ấm áp của thầy cô, bạn bè, vẫn còn sâu đậm trong trái tim tôi, và tôi đang nghẹn ngào với dòng cảm xúc này khi đang chia sẽ.

TÁC GIẢ MINH HỒNG
TÌNH THẦY TRÒ
Mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh là rất tinh tế, ngọt ngào và đặc biệt.
Người thầy giáo là người giúp đỡ một nụ hoa thành một bông hoa. Trong qúa trình này, người thầy giáo phải trận trọng và để cho các nụ hoa hình thành bông hoa theo tốc độ riêng của mình. Các giáo viên như người làm vườn, người cung cấp đất thích hợp cho cây, để phát triển nở ra hoa thơm và trái ngọt. Ngoài công việc cung cấp kiến thức cho học sinh, người thầy giáo còn phải biết cách chăm sóc tâm hồn cho học sinh, để trẻ được phát triển mạnh mẽ về tư duy và đạo đức.
Đừng bao giờ dùng bạo lực đối với học sinh. Có bao giờ bạn nghĩ rằng học sinh sẽ cảm nhận điều mà bạn không được phép hành xử như họ mong muốn? Tất nhiên, kỷ luật trong nhà trường là vấn đề cần thiết. Nhưng người giáo viên không thể la hét, hay đánh đập học sinh của mình khi chúng làm sai điều gì đó. Đừng hành động đến mức để bạn phải mất đi tính chất độc đáo của người giáo viên. Người giáo viên là một kỷ sư tâm hồn, là một tấm gương soi sáng tâm hồn cho trẻ con được phát triển trở thành những người có tài, có đức, giúp ích cho xã hội sau này. Cách cư xử nhẹ nhàng và tích cực của người thầy giáo là rất quan trọng. Sự tinh tế ấy sẽ giúp học sinh phát triển một cách tốt đẹp. Người thầy giáo có sự khoan dung sẽ dẫn đến sự hài hòa cho chính bản thân mình. Mọi thứ và mọi người xung quanh bạn có xu hướng đồng bộ hóa một cách nhanh chóng. Điều này làm cho mối quan hệ của tình thầy trò được tôn trọng. Và bạn là người dành chiến thắng trong sự tôn trọng và tình yêu thương của học sinh.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG
NGOẠI TÌNH
Đối với một số người, trong hôn nhân của họ không có gì sai, nhưng họ vẫn có thể phản bội vợ hoặc chồng của mình để đi làm tình với người khác. Nhất là đàn ông.
Chúng ta thường có xu hướng xem ngoại tình như một dấu hiệu cho thấy thời gian đã kết thúc một mối quan hệ. Tuy nhiên người đàn ông ngoại tình, không phải vì họ không còn yêu vợ của mình nữa. Mà có thể bị cám dỗ của người phụ nữ khác, đã khiến họ phải lừa dối người vợ của mình. Ngoại tình được coi là sự phản bội tồi tệ nhất, khi người đàn ông lừa dối vợ của mình để đi san sẽ riêng tư với một phụ nữ khác. Điều mà đáng lẽ ra chỉ được dành riêng cho một người duy nhất đó là người vợ. Trong hôn nhân, được coi là một lời hứa rằng vợ chồng không được phản bội nhau. Nhưng ở một khía cạnh kín, người đàn ông thậm chí lại khá hạnh phúc trong lúc họ phản bội vợ. Mà họ quên rằng sự không chung thủy là điều đáng sỉ nhục. Họ đã để cho con cái mất lòng tin vĩnh viễn, để lại cho người vợ sự đau khổ khi bị người bạn đời lừa dối.
Nếu người đàn ông ngoại tình muốn ăn năn thì phải mở lòng trung thực, và chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Phải đấu tranh cho mối quan hệ gia đình được hàn gắn trở lại.
Đối với phụ nữ, sự tha thứ là rất khó, rất lớn, mà họ không muốn sử dụng. Trong hôn nhân đã bị ô nhiễm thì khó mà tha thứ. Nhất là sự tha thứ trong mối hận thù.
Người đàn ông nào đã xem nhẹ hạnh phúc gia đình, thì phải chịu trách nhiệm hành động mà anh ta đã làm. Anh ta sẽ mất đi tất cả… Một hạnh phúc lớn nhất là: “Hạnh phúc gia đình.” Điều mà người đàn ông đã mất đi nhiều năm để xây dựng. Nếu người phụ nữ mới của anh ta rời bỏ anh ta sau đó, hẳn nhiên ai cũng biết rằng đó là sự trả gía.

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG
TRÁI TIM MÙ QUÁNG
Vào một buổi chiều thu rất thu, một chàng trai tên Khắc Việt nói với cô gái Kim Thanh với tất cả tình yêu thương nồng nàn nhất. Anh nắm tay cô, nhìn vào đôi mắt của cô và nói:
-Em là tất cả những gì trong cuộc sống của anh.
Cô trả lời bằng nụ cười, và nhắm mắt lại để cho nụ hôn của anh trôi dạt trong cô…
Cuộc sống của họ bắt đầu có màu sắc, đã có nghĩa dành cho nhau, và họ chia sẽ bao nỗi buồn vui cho nhau. Continue reading