TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TÌNH BẠN

Trong cuộc sống, tình bạn là những giá trị đáng qúy nhất, mà chúng ta phải nên trân trọng để giữ gìn sự bền vững.
Tình bạn, tình đồng nghiệp, là một trong những thứ tình cảm mà chúng ta cảm thấy thoải mái nhất. Vì những mối quan hệ đó là một thứ tình cảm rất tốt đẹp, chúng ta có thể tận hưởng cùng nhau những lúc vui, và cũng có thể san sẽ cho nhau những nỗi buồn và giúp đỡ cho nhau khi cần thiết.

Nhưng trong thực tế không phải tình bạn nào cũng tốt đẹp cả, có đôi khi chúng ta lại hiểu lầm nhau, lợi dụng nhau, hoặc cái tôi của mình qúa lớn để đánh mất đi tình bạn.
Vậy thì chúng ta phải làm thế nào để tình bạn được bền chặt?
Theo tôi, chúng ta phải nhìn lại chính mình và phân tích hành vi của mình đối với người bạn. Chúng ta cần thiết để nắm giữ tình bạn vững bền, hãy kiên nhẫn một chút với người bạn của mình nếu họ có lầm lỗi, hãy phân tích những điều đã xảy ra, và người bạn kia nên nói lời “xin lỗi” nếu nhận thấy mình có lỗi.

Hãy trung thực vì đó là nền tảng cho tình bạn, chúng ta không nên tạo ra sự oán hận hoặc chỉ trích sau lưng người bạn của mình, mà điều tốt nhất là phải đối mặt nhau để giải quyết vấn đề.
Trong tình bạn chúng ta cũng cần quan tâm đến nhau, để tình bạn không dần dần biến mất.
Mặt tích cực trong vấn đề tình bạn cũng rất quan trọng, khi ta có một người bạn đang gặp một nghịch cảnh làm cho họ phải đau khổ, dẫn đến tiêu cực. Nhưng khi có một người bạn tốt đến để giúp đỡ, đem đến sự lạc quan cho họ thì họ sẽ trở nên lạc quan hơn.
Tha thứ cũng là một đức tính về đạo đức của mỗi con người, đôi khi ta cũng nên tha thứ cho người bạn của mình, nếu sự nhằm lẫn ấy chỉ vô tình.

Và ta cũng cần biết lắng nghe, hầu như mọi người thường không muốn lắng nghe người khác, đó cũng là lý do tại sao tình bạn rạn nức. Phải biết chấp nhận sự khác biệt của người khác, vì một người bạn của mình không cùng chung ý nghĩ của mình.
“Tình bạn” là một thuật ngữ khá mơ hồ mà tôi thích nhất.
images-17.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ĐỪNG QUÊN LỐI VỀ

Một buổi tối khi Quang về nhà, vợ của Quang dọn cho anh bữa cơm tối, anh nắm tay vợ và nói:
-Anh muốn nói chuyện với em.
Oanh ngồi lặng lẽ, bất chợt Quang nhìn thấy nỗi đau trong mắt vợ. Quang không biết làm thế nào để mở lời, cố gắng lắm anh mới nói thành lời:
-Anh muốn ly hôn.
Oanh không tỏ vẻ khó chịu với lời nói của chồng mà nhỏ nhẹ hỏi:
-Tại sao?
Đêm đó họ không nói chuyện với nhau, Oanh ngồi khóc. Quang hiểu vợ muốn biết lý do của sự ly hôn, nhưng Quang không thể trả lời…Vì Quang đã đánh mất trái tim của mình cho một người phụ nữ khác, Quang không còn yêu vợ nữa, có chăng chỉ là sự thương hại…
Với cảm giác tội lỗi của mình nên Quang đã thỏa thuận để lại ngôi nhà, chiếc xe hơi mới mua và 50% số tiền trong ngân hàng cho vợ.
Oanh đọc những thỏa thuận của chồng mà trái tim cô vỡ thành trăm mãnh. Cô đã trải qua 20 năm cuộc đời mình với chồng, nhưng giờ đây đã trở thành người xa lạ. Quang thấy thương hại vợ với tất cả những gì đã hy sinh, và tình cảm đã dành cho mình, nhưng anh đã đánh mất tất cả… Vì Quang đã yêu một người phụ nữ khác.
Đột nhiên Oanh bắt đầu la hét và than khóc để trút cơn tức giận, vì thế ý định ly hôn càng rỏ ràng đối với Quang hơn.
Ngày hôm sau Quang trở về nhà, anh không ăn cơm tối và đi ngủ sớm, vì Quang đã qúa mệt mõi với những giây phút đắm đuối bên người yêu của anh ta. Một buổi sáng, Oanh trình bày cho Quang điều kiện ly hôn, cô không muốn bất cứ điều gì từ Quang nhưng cô muốn Quang có thể đợi thêm một tháng nữa.
Quang hỏi:
– Lý do tại sao?
Oanh trả lời rất đơn giản:
-Là vì con trai của chúng ta sắp chuẩn bị cho kỳ thi, nên chúng ta không nên phá vở cuộc hôn nhân trong lúc này, sẽ ảnh đến thi cử của con trai.
Quang đồng ý, vì đó là lý do chính đáng, nhưng Oanh lại có một yêu cầu khác rằng: -Chúng ta sẽ tiếp tục ở cùng phòng như trước, và hãy thân mật để con trai không nghi ngờ.
Quang gật đầu, nhưng anh cảm thấy xấu hổ vì nghĩ rằng họ đang đối mặt với cuộc ly hôn.
Ngày đầu tiên của một tháng thỏa thuận ly hôn.
Quang nắm tay vợ bước ra khỏi cửa, con trai của họ đang đi ở phía sau vổ tay và nói:
-Bố mẹ tay trong tay, con thật là vui.
Lời nói của con trai làm tổn thương Quang rất nhiều. Quang bước ra xe với cái nắm tay cùng vợ. Oanh nhắm mắt lại và nói khẽ bên tai Quang:
-Xin anh vui lòng đừng nói với con trai sự ly hôn của chúng ta. Quang gật đầu.
Khi con trai nổ máy xe đi học. Oanh bước ra khỏi xe của Quang đến đón xe buýt đi làm, còn Quang lái xe một mình đến nơi làm việc.
Ngày thứ hai.
Cả hai vợ chồng đều cảm thấy thoải mái hơn, Oanh dựa vào ngực Quang, và Quang cũng có thể cảm nhận được những gì sau làn áo lụa mỏng của cô…Quang nhận ra rằng anh đã không nhìn thấy nó một cách cẩn thận hơn. Quang cũng nhận ra rằng anh không còn trẻ nữa; đã có vài nếp nhăn và tóc bạc. Sự cố đã đến với hôn nhân của họ. Trong một khoảnh khắc Quang suy nghĩ và tự hỏi: “Mình đã làm ra những gì?”
Ngày thứ ba:
Quang bế vợ lên, anh cảm thấy rằng sự riêng tư đang trở lại…Đây là một phụ nữ đã cho anh 20 năm của cuộc đời mình, từ khi cô còn rất trẻ…
Trong những ngày sau đó…Những riêng tư tình cảm giữa vợ chồng tiếp tục phát triển…Quang không kể cho người tình của anh biết điều đó.
Một buổi sáng, khi Quang và Oanh còn đang ở trong phòng, Oanh đưa cho Quang bộ quần áo vừa mới được ủi xong. Ngay lúc ấy con trai bước vào phòng và nói:
-Bố là người đàn ông tuyệt vời, con muốn nhìn thấy bố nắm tay mẹ mỗi ngày khi bước ra khỏi cửa.
Đối với con trai muốn nhìn thấy cha mẹ ngày qua ngày nắm tay nhau khi bước ra khỏi cửa, đã trở thành thiết yếu của cuộc sống của mình.
Oanh ôm con, Quang quay mặt sang nơi khác. Anh cảm thấy sợ hãi cho sự suy nghĩ đổi ý của mình về việc ly hôn…
Ngày hôm ấy Quang tiếp tục nắm tay vợ khi ra khỏi cửa, bất chợt anh có cảm giác như ngày đầu mới cưới. Oanh vuốt nhẹ trên cánh tay của Quang một cách tự nhiên và nhẹ nhàng…Quang ôm vợ thật chặt như đêm tân hôn của họ, anh ôm vợ mà không muốn buông tay, và cảm thấy một nỗi buồn man mác.
Ngày cuối cùng của một tháng, Quang cũng ôm vợ mà không muốn buông ra. Con trai đã đi đến trường, Oanh ra đón xe buýt đi làm và Quang lái xe đến văn phòng.
Buổi chiều Quang nghĩ làm việc sớm để đi đến nhà người tình, người yêu của anh ra mở cửa. Anh nhìn cô và nói:
-Xin lỗi em, anh không thể bỏ vợ, anh không thể đánh mất cuộc sống của gia đình. Anh không thể đánh mất những gì qúy gía mà vợ anh đã dành cho anh 20 năm qua, anh đã đánh giá cao về người vợ của anh, anh thật sự xin lỗi em, anh không thể nào ly hôn được.
Người tình của Quang bắt đầu than khóc, cô tát vào mặt Quang, sau đó cô ta đẩy Quang ra khỏi cửa.
Quang đi xuống cầu thang, lái xe vào cửa hàng bán hoa, anh mua một bó hoa hồng đỏ để tặng vợ.
Cô bán hoa hỏi anh: “Ông muốn có một tấm thiệp để ghi không?”
Quang cười và nói:
-Vâng! Cô cho tôi một tấm.
Cô bán hoa đưa cho anh một tấm thiệp nhỏ có hình bông hồng đỏ rất xinh, và Quang ghi vào tấm thiệp “Anh sẽ nắm tay em mỗi buổi sáng cho đến khi cái chết đến.”
Về đến nhà Quang chạy lên lầu vào phòng và tặng bó hoa hồng đỏ cho vợ, Oanh vui mừng và xúc động, cô mỉm cười và rơi vài giọt lệ, cô ôm anh hôn và thì thầm bên tai chồng:
-Anh là người đàn ông tuyệt vời, là người chồng biết yêu thương vợ.
Vừa lúc ấy con trai vừa về đến nhà và bước lên lầu đứng trước mặt bố mẹ, con trai vui mừng mỉm cười và nói:
-Hôm nay con làm bài thi rất tốt.
Quang cảm thấy một niềm hạnh phúc thật sự. Quang đã đánh giá cao những gì anh đã có từ hạnh phúc của mình là con trai và vợ.
Quang đã cảm nhận rằng trong cuộc sống, những gì quan trọng không phải là nhà, xe, hoặc tiền trong ngân hàng, hay những cuộc bay bướm ở bên ngoài. Những thứ đó chỉ là vẻ để tạo ra một môi trường mà nhiều khi người ta nghĩ rằng sẽ đưa mình đến hạnh phúc. Nhưng trong thực tế không phải như vậy.
Hãy cố gắng giữ gìn cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của mình, hãy luôn luôn nhớ những ngày đầu tiên của ngày mới cưới thì chúng ta sẽ thấy tình yêu rất đẹp.

imgres.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

CÁNH HOA MONG MANH

Linda nhìn cha nói:
-Con không sao mà cha.
Cha lo lắng:
-Nhưng con phải đi đến bác sĩ khám.
-Dạ không, con không thích đến bác sĩ. Linda nói với cha.
-Con sốt cao lắm rồi, cha phải chở con đến bác sĩ bây giờ.
-Con chỉ sốt một chút, rồi sẽ khỏi  thôi mà cha.
-Con không nên nói như thế, thôi chúng ta đi thôi kẻo muộn.
Ngay lập tức họ đã ngồi vào xe đến bệnh viện. Hai cha con ngồi ở phòng đợi, một cô y tá bước ra và gọi:
-Linda Nguyễn.
-Xin chào, tôi là Linda Nguyễn.
Cha cũng gật đầu chào cô y tá.
-Linda hãy theo tôi.
Linda đi theo cô y tá bước vào phòng của bác sĩ.
-Cô hãy ngồi ở đây, bác sĩ sẽ đến nhanh chóng. Nói xong cô y tá mỉm cười với Linda rồi quay lưng bước đi. Đúng như lời cô y tá nói, mấy phút sau có bác sĩ bước vào phòng. Họ bắt tay nhau, cả hai cùng ngồi xuống ghế. Vị bác sĩ nhìn vào máy tính đọc một lúc rồi quay sang hỏi Linda:
-Cô đã bị sốt thường xuyên có phải vậy không?
Linda gật đầu:
-Vâng! Đúng vậy.
-Cô có triệu chứng bất thường nào không?
-Dạ! Cháu thường bị ra máu và đau bụng.
-Được rồi, tôi sẽ kiểm tra xem thế nào.
Sau đó Linda nằm trên một chiếc giường trắng, vị bác sĩ khám cho Linda xong. Ông nói:
-Cô hãy sang phòng bên cạnh để thử máu.
Linda bước qua phòng bên cạnh, cô y tá lấy một ống nghiệm máu của Linda.
-Cảm ơn, bạn hãy vui lòng ra ngoài phòng đợi, bác sĩ sẽ gọi sau. Cô y tá nói với Linda.
Linda chào cô y tá rồi bước ra phòng đợi và ngồi bên cạnh cha.
Một lúc sau bác sĩ bước ra và gọi cha vào nói chuyện riêng. Khoảng 15 phút sau cha bước ra phòng đợi. Biểu hiện của người cha cho thấy những gì bác sĩ nói có lẽ không phải là tích cực. Vì vậy Linda có cảm giác lo lắng nhìn cha, cha từ từ bước lại gần Linda.
Không đợi lâu được nữa Linda lên tiếng hỏi:
-Cha! bác sĩ nói gì vậy? Đã có điều gì xảy ra với con phải không cha?
Những giọt nước mắt từ từ chảy xuống má của Linda, cô đau nhói, sự thất vọng hiện rỏ trên gương mặt của cô. Linda ôm chầm vào cha vừa khóc vừa hỏi:
-Con đã bị gì rồi phải không cha? Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

MẸ
Năm con trai được 1 tuổi, cha mất sớm mẹ một mình với những gánh rau nuôi đứa con trai lớn lên . Khi con trai lên 5 tuổi bắt đầu đi học, mẹ bán hết gánh rau để mua cho con sách bút mới, ba lô đẹp, quần áo mới cho ngày khai giảng.
Đến khi con trai học lên cấp 2, cấp 3, mẹ vẫn tiếp tục với những gánh rau đi bán tới lui hằng ngày để nuôi con. Tuổi thơ của con giống như những cây rau xanh của mẹ, vô tư lớn lên, vô tư vui đùa với nắng, mưa, mà không hề biết mình khôn lớn, xanh tốt là nhờ bàn tay chăm sóc, lam lũ, một nắng hai sương của mẹ mới có.
Thế rồi lúc con trai thi đậu vào đại học, mẹ vui mừng khôn siết, mẹ mua biết bao nhiêu là thứ ngon về nấu cho hai mẹ con ăn mà hiếm lắm mẹ mới ăn ngon như vậy, thường thì mẹ chỉ để dành những món ngon cho con thôi. Những ngày tháng sinh viên dù con có đi làm thêm nhưng mẹ luôn dành dụm tiền cho con mỗi khi con về thăm mẹ.
Con đi học xa, mẹ ở nhà một mình vẫn gánh rau đi bán để dành tiền gởi thêm cho con. Những ngày mẹ đau yếu, một mình mẹ gắng vượt qua, mẹ không hề cho con hay biết.
Ngày con trai ra trường làm việc tại một công ty có tiếng ở Sài Gòn, ở xa con mẹ nhớ con nhiều nên mẹ bán nhà ở quê gom tiền cho con mua căn hộ chung cư tại Sài Gòn để hai mẹ con được sống gần bên nhau.
Rồi đến một ngày con trai cưới vợ, mẹ vui mừng cho hết số tiền còn lại cho vợ chồng con. Có thêm con dâu mẹ rất vui mừng, lúc này mẹ còn sức khỏe nấu cơm cho con trai và con dâu đi làm về ăn.
Vài năm sau. Mẹ già yếu, mẹ thường bị nhức đầu, chóng mặt, rồi bị thấp khớp nữa… Không còn sức khỏe để nấu cơm cho vợ chồng con ăn như trước. Con dâu nấu ăn không vừa miệng mẹ, mẹ ăn không được nhiều. Con trai thấy vậy nói với vợ:
-Em cố gắng nấu ăn ngon vừa khẩu vị của mẹ nhé.
Con dâu giận chồng không nói chuyện bỏ vào phòng, mẹ nói với con trai:
-Không sao đâu con, mẹ già rồi ăn gì cũng được, con đừng la rầy vợ con tội nghiệp nó.
Rồi công việc bận rộn, con dâu họp hành, tiệc tùng ít ăn cơm ở nhà, con trai cũng thế vừa mới được thăng chức, rất bận rộn, họp hành và gặp đối tác thường xuyên nên cũng ít ăn cơm ở nhà. Những lần như vậy mẹ ở nhà tự tay nấu mì gói ăn cho qua bữa.
Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau hành hạ mẹ từng đêm, con trai thấy thương mẹ, chở mẹ đến bác sĩ khám. Nhưng rồi vài tuần sau mẹ lại đau trở lại, con trai nhờ vợ chở mẹ đi khám vì lý do có cuộc đấu thầu quan trọng, nên con dâu phải chở mẹ đi khám bệnh. Mẹ cũng đở đau được một thời gian ngắn.
Vài tháng sau mẹ lại vật vã trong cơn đau trở lại, con trai thấy tim mình như quặn thắt, mà mình thì không có thời gian lo cho mẹ. Con dâu cũng vậy, bao nhiêu năm phấn đấu để trở thành cái chức “trưởng phòng” không dể dàng chút nào, nếu cứ bỏ thời gian ra ở nhà lo cho mẹ thì sợ có ngày sẽ có người khác ngồi vào chiếc ghế đó của mình.
Hai vợ chồng bàn luận với nhau: “Hay là mình gửi mẹ vào viện dưỡng lão, ở đó sẽ có người thường xuyên chăm lo cho mẹ chu đáo hơn.”
Một buổi sáng cả nhà đang ngồi ăn sáng, con trai nói với mẹ rằng: -Mẹ ạ! Vợ chồng con dạo này bận rộn lắm không lo cho mẹ được, mà mẹ ở nhà có một mình nếu có chuyện gì xảy ra thì không có ai ở nhà giúp mẹ kịp. Vợ chồng con tính gửi mẹ vào viện dưỡng lão, ở đó sẽ có người thường xuyên lo cho mẹ tốt hơn, cuối tuần vợ chồng con sẽ vô thăm mẹ, mẹ nhé.
Đôi mắt mẹ đượm nét buồn hiu, mẹ đã quen sống gần con, nay xa con chắc lòng mẹ sẽ bất an. Ánh mắt buồn buồn của mẹ nhìn con như muốn nói: “Đừng, con ơi! Mẹ không muốn vào viện dưỡng lão đâu.” Nhưng nhìn ánh mắt của vợ chồng con sao mẹ không thể thốt nên lời được. Con trai vui vẻ tưởng mẹ đồng ý, bảo vợ đi sắp xếp quần áo cho mẹ, rồi hai vợ chồng chở mẹ gửi vào viện dưỡng lão.
Một ngôi nhà rộng lớn sang trọng dành cho những cụ gìa tập trung lại ở nơi đây. Phần đông các cụ đều ngồi trên xe lăn, có cụ đang ngồi lẩm bẩm một mình, có cụ thì đang cúi đầu nhai chậm chạp miếng bánh mì, có cụ đang ngồi thẩn thờ nhìn mông lung đâu đó…Mẹ nhìn thấy cảnh tượng những người già cô đơn như thế, bỗng dưng mẹ thấy buồn và lo lo …
Ngày thứ nhất trong viện dưỡng lão. Mẹ thấy buồn buồn … Mẹ không muốn ăn, mẹ khó ngủ.
Ngày thứ hai. Ṃẹ nhớ con trai ,con dâu, mẹ cố ăn được một ít, ngủ được một ít.
Ngày thứ ba. Sao mẹ thấy nhớ nhà qúa, cô đơn qúa, mẹ khóc.
Sáng ngày chủ nhật con trai vào thăm mẹ, mẹ vui mừng khôn xiết, nhưng rồi cũng đến lúc con trai phải về nhà, mẹ lo sợ giây phút chia tay. Con trai xoa xoa cái lưng của mẹ và nói:
-Mẹ nằm xuống nghĩ ngơi nhé, con phải về để ngày mai đi làm sớm.
Nói xong con trai vẩy tay chào mẹ , rồi bước ra khỏi cửa. Mẹ nhìn con không chớp mắt, một cảm giác buồn xa xăm…Có phải chăng mẹ sợ hai chữ “xa cách.”
“Xa cách” Âm vang hai tiếng nghe buồn não ruột mà lòng người chẳng muốn bao giờ, mẹ sợ phải xa con, sợ xa con mãi mãi…Nhưng dù sao mẹ cũng đã từng vui và tự hào về con trai thành đạt, có chức có quyền, có nhiều thứ mà trong đời mẹ chưa hề nghĩ đến.
Tuần lễ thứ hai.
Không thấy con vào thăm, mẹ buồn ăn không được ngủ không ngon. Không biết con có chuyện gì không? Mẹ lo lắng…
Người của mẹ thấy lạnh lạnh, mẹ cũng thấy đau ở đầu gối, nữa đêm mẹ ngồi dậy lấy chai dầu nóng xoa xoa ở hai đầu gối, rồi mẹ đắp mền lại cố nhắm mắt cho giấc ngủ lại đến…
Tuần lễ thứ ba.
Mẹ đợi cho đến khi tấm lịch ở viện dưỡng lão có màu đỏ (ngày chủ nhật) mẹ mừng và nghĩ thầm: “Chắc hôm nay con trai sẽ vào thăm mẹ.”
Chờ mãi đến chiều tối, có con dâu vào thăm. Mẹ vui mừng hỏi con dâu:
-Sao chồng con không vô thăm mẹ?
Con dâu trả lời: -Dạ! Chồng con đi học ở Singapore 3 tháng mới về mẹ ạ.
Mẹ ngồi im lặng…Trời tối con dâu cũng phải về nhà nghĩ ngơi để ngày mai còn phải đi làm sớm nữa.
Con dâu nói: -Thưa mẹ con về, mẹ nằm xuống nghĩ cho khỏe mẹ nhé. Mẹ gật đầu, con dâu bước ra khỏi cửa.
Rồi một tháng…
Hai tháng..
Ba tháng…
Không có ai đến thăm mẹ, mẹ buồn, mẹ ngã bệnh, mẹ ốm hơn nhiều, mẹ cảm thấy cô đơn, thấy đau nhức cả người, mẹ yếu thật rồi, đôi mắt thần sắc của mẹ đờ đẫn u buồn…Mẹ ăn ít, có người chăm sóc cho mẹ, xoa dầu nóng cho mẹ, nhưng sao mẹ vẫn nhớ con…
Một buổi sáng.
Người ta phát hiện:
Mẹ ngủ thật ngon…Thật lâu…Lâu đến mức mẹ không thức dậy được nữa…Không ngồi dậy được nữa…
Mẹ đã qua đời…Mẹ đã, đã chết thật rồi…
Con trai đã trở về nước ngày hôm qua, tính cuối tuần này sẽ vào viện dưỡng lão thăm mẹ. Sáng hôm nay con trai nghe tin từ viện dưỡng lão báo rằng: “Mẹ đã qua đời.”
Con trai bỏ hết công việc chạy xe vào viện dưỡng lão thì…
Mẹ đã nằm im lặng…Mẹ không buồn…Mẹ không khóc…Mẹ không còn đau nhức khớp xương nữa…Mẹ không còn thói quen xoa dầu nóng ở hai chân nữa…Mẹ cũng không còn trông chờ con đến thăm mẹ nữa…Bới lẽ mẹ đã vĩnh viễn xa lìa cỏi đời này rồi…Đó là mẹ của con.
Con trai khóc oà, khóc sướt mướt như hồi còn nhỏ vậy…Con trai đưa hai tay đấm đấm vào đầu, rồi lao tới chiếc giường mẹ đang nằm, con trai kéo nhẹ tấm ra xuống nhìn lại gương mặt thân thương của mẹ. Con trai vừa khóc vừa gục đầu vào cánh tay bất động của mẹ:
-Mẹ ơi! Con không cần chức vụ, không cần địa vị, không cần giàu sang, con chỉ cần có mẹ thôi.
Nhưng tất cả đã qúa trể rồi…Bàn tay của mẹ không nhất lên được nữa để vuốt đầu con như lúc con còn nhỏ…
Đã muộn mất rồi …Con trai cảm thấy bơ vơ, đau khổ, tê tái, dày vò, ăn năn:
-Mẹ ơi! Con bất hiếu qúa, mẹ già rồi đâu còn sống bao lâu nữa, sao con không để mẹ sống gần con để con được chăm sóc cho mẹ. Mẹ ơi! Đó là lỗi của con, con còn nợ mẹ chữ “hiếu” xin mẹ tha lỗi cho con.

11111116_469219326573995_3945004288543647512_n.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

RA ĐI

Cuối cùng rồi Ly cũng ra đi, để lại cho Minh nỗi buồn. Và Ly mãi mang theo nỗi buồn ấy cho đến khi nào cũng không biết được…
Minh là một họa sĩ chân thành..Ly là một cô gái trong trắng…
Năm ấy Ly đang học lớp kinh tế năm thứ 2 tại trường Đại Học Kinh Tế Đà Lạt. Chị Nguyệt là chị gái của Minh, chị ấy cũng học lớp kinh tế năm thứ 4. Nhà chị Nguyệt ở gần chợ Đà Lạt. Ly quê ở Vũng Tàu, tất cả học sinh  đều ở nội trú. Ly và chị Nguyệt thân với nhau như hai chị em ruột. Thỉnh thoảng chị Nguyệt rủ Ly về nhà thăm má và hai em gái của chị.
Một buổi chiều cuối tuần, chị Nguyệt và Ly về nhà chị để mang thức ăn vào trường. Ly đang ngồi ở phòng khách đọc tiểu thuyết “Khúc lang cang gãy.” Và chị Nguyệt đang dọn dẹp dưới nhà bếp. Má và hai em của chị ở ngoài cửa hàng chưa về. Ly đang say sưa đọc tiểu thuyết thì bỗng dưng nghe tiếng ho, giọng ho của người đàn ông, khiến Ly giật mình, tim Ly như muốn rớt ra ngoài, vì ngỡ nhà có ma.
Ly ngẫng đầu nhìn lên lầu và thấy một chàng trai đã đứng ở cầu thang tự lúc nào. Dáng anh cao, hơi gầy, có đeo mắt kính, anh đẹp trai giống như tài tử Hàn Quốc. Vừa sợ, vừa bối rối, Ly vội gọi: Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

NHU CẦU TÌNH CẢM CỦA PHỤ NỮ LÀ GÌ`?

Hầu hết đàn ông và phụ nữ đều có nhu cầu tình cảm cơ bản. Đối với những người đàn ông, điều quan trọng là để yêu, để đánh giá cao, chấp nhận và tin tưởng anh ta.
Đối với phụ nữ, cần tình yêu, để chăm sóc, để tôn trọng và để hiểu rõ…
Có lẽ nhiều người đàn ông họ chưa từng tự đặt ra câu hỏi cho chính mình rằng: ” Làm thế nào để hiểu rõ vợ? Và làm thế nào là sự cần thiết để trân trọng vợ của mình?”
Biết trân trọng vợ tức là người đàn ông biết đánh giá cao những gì họ đang có. Điều đó có nghĩa là họ biết tôn trọng chính bản thân họ. Để trân trọng người phụ nữ của mình, thì qúy ông hãy hiểu rằng sự khác biệt trong lối suy nghĩ giữa đàn ông và phụ nữ. Nếu đàn ông luôn có thiên hướng tìm tới giải quyết các vấn đề đến cách vận hành trong công việc. Thì người phụ nữ lại thích bày tỏ cảm nghĩ của mình về vấn đề con người. Vì vậy khi người phụ nữ muốn mở lời tâm sự về một vấn đề gì đó. Mong rằng qúy ông hãy biết lắng nghe, đừng vội phán xét là phụ nữ lắm lời, hoặc đưa ra lời khuyên theo cách giải quyết riêng của mình. Đừng để phụ nữ nghĩ về người đàn ông của mình là một người ích kỷ. Vì tình yêu là cảm giác, nhưng đồng thời cũng là hành vi. Đối với phụ nữ nhu cầu chính là cần thiết cho sự hiểu biết. Khi qúy ông không muốn dành thời gian để chú ý, để hiểu được cảm xúc và nhu cầu của cô ấy. Sẽ rất dể dàng cho cô ấy phải chịu đựng sự nhầm lẫn và phản ứng qúa mức. Đừng để cho cô ấy nghĩ rằng cô chia sẽ cảm xúc với một người đàn ông thụ động, thờ ơ… Khiến cho người phụ nữ phải thất vọng. Nếu qúy ông biết lắng nghe và quan tâm đến cảm xúc của người phụ nữ của mình. Và nói với cô ấy rằng: “Anh hiểu cảm giác của em.” Câu nói đó của qúy ông như một món qùa tặng cho người phụ nữ của mình trong những ngày đầu xuân.
images-4.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

YÊU ĐƠN PHƯƠNG

Nỗi cô đơn của một cô gái. Cô thích ngồi một mình nhìn ra biển xanh thẳm. Cô muốn chia sẽ những ước mơ và suy nghĩ với những cơn sóng. Biển đang yên tĩnh như muốn lắng nghe cô tâm sự, và vuốt ve đôi chân trần của cô khi cô nhẹ nhàng chạm với bọt biển. Cô muốn tìm giây phút bình yên ở tâm hồn. Vì tuổi trẻ của cô đã qúa mệt mỏi, cô cảm thấy trong mọi khoảnh khắc của mình là vô nghĩa và nhàm chán. Khi mà cô đã yêu một chàng trai nhưng không được anh ta đáp lại.
Cô đã hứa với bạn bè của cô rằng cô sẽ dừng lại. Vì cô đã nhìn thấy sự sợ hãi và lo lắng mà các bạn cảm thấy vết sẹo của cô đã tăng kích thước lên mỗi ngày.
Bạn bè muốn cô phải dừng lại. Nhưng trong thực tế, cô không thể. Cô không có đủ sức mạnh để làm được điều đó. Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TIỀN CÓ MANG LẠI HẠNH PHÚC KHÔNG?

Một số người cho rằng tiền bạc sẽ cho ta hạnh phúc. Một số người nói rằng tiền không mua được hạnh phúc. Cũng có nhiều người nói rằng đồng tiền dẫn dắt con người đến với cái ác. Có một số câu nói như sau:
*Tiền có thể mua được ngôi nhà nhưng không mua được tổ ấm.
*Tiền có thể mua được chiếc giường nhưng không mua được giấc ngủ.
*Tiền có thể mua được đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
*Tiền có thể mua được sách nhưng không mua được kiến thức.
*Tiền có thể mua được thuốc nhưng không mua được sức khỏe.
*Tiền có thể mua được vợ nhưng không thể mua được tình yêu.
*Tiền có thể mua được bảo hiểm nhưng không mua được sự sống.
Vâng! Tiền có thể mua được nhiều thứ có gía trị về vật chất. Tuy nhiên người có nhiều tiền chưa được gọi là hạnh phúc. Bởi vì hạnh phúc không phụ thuộc vào độ dày của chiếc ví của mỗi người. Mà hạnh phúc là một trạng thái nội tâm.
Nhà tâm lý trẻ Victoria Trẩn Huỳnh cho rằng… Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC MINH HỒNG

THAY ĐỔI CÁCH NHÌN

Tại quán café quen thuộc bên cạnh công ty của Hương đang làm việc. Hương ngồi một mình nơi một cái bàn bên cạnh khung cửa sổ, có chậu hoa phong lữ đang nở hoa, những cánh hoa màu đỏ sặc sỡ trông rất đẹp, và lan tỏa một mùi hương thơm tinh tế từ những cánh hoa và chiếc lá. Tiếng nhạc trong quán café nhẹ nhàng gieo vào lòng người nỗi nhớ chênh vênh, mang hình luyến tiếc từ một cuộc tình mong manh. Hương vừa thưởng thức những chiếc bánh ngọt với ly cà phê sữa vào giờ nghĩ trưa. Hương thoáng mơ màng, cảm thấy da diết điều gì đó mông lung…Bỗng dưng Hương nghe một giọng nói: Continue reading

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ĐÊM GIÁNG SINH BUỒN

Đối với giáng sinh là lễ kỷ niệm mà người ta tận dụng cơ hội để vui chơi và chia sẽ niềm vui với nhau. Trong buổi tiệc giáng sinh là cả một niềm vui…
Một người đàn ông đang sống cô đơn trong một ngôi biệt thự sang trọng tại Paris. Cảm giác của anh càng đau đớn hơn khi giáng sinh đến. Vợ của anh đã bị sát hại trong vụ khủng bố ngày 13/11 /2015 tại nhà hát Bataclan ở Paris.
Buổi chiều của ngày giáng sinh, ngoài vườn những cành cây đã khô rụng lá và phủ đầy một màu trắng của tuyết, với cái lạnh gía của tháng 12 thật khó chịu.
Anh thang lang đưa mắt nhìn lên một cành cây và phủi tuyết từ trên cây xuống, anh gắn dây điện lấp lánh vào những cành cây. Đây là cây giáng sinh mà vợ của anh rất yêu thích, đó là một buổi chiều muộn và yên lặng.
Anh trở vào nhà và nấu vài món ăn cho đêm Noel. Trong đôi mắt của anh rất u sầu. Anh nhớ lại mùa giáng sinh năm ngoái, vợ anh đã vào bếp làm cho anh những món ăn ngon mà anh rất ưa thích. Với tiếng nói cười vui vẻ của người  vợ đáng yêu của anh mãi mãi không còn nữa. Giờ đây anh chỉ còn lại nỗi cô đơn và niềm cô độc. Hãy tưởng tượng một giáng sinh buồn của những ai đã mất mát người thân trong các vụ khủng bố vừa qua…
Đêm giáng sinh năm nay anh ngồi một mình vào bàn ăn, mà nghĩ về người vợ hiền xinh xắn. Anh ngồi im lặng và cảm giác đau đớn…Đêm nay anh đã trải qua mùa giáng sinh đầu tiên sau sự mất mát của gia đình. Thời gian bao lâu để anh có thể giảm bớt nỗi đau ? Cảm giác đau đớn khi anh nhớ về vợ của mình, đó là một nỗi buồn vô biên, nhất là khi anh nhìn thấy gia đình người khác đang hạnh phúc. Anh ngồi yên lặng và suy nghĩ cho đến thời điểm anh cảm thấy đói bụng và anh bắt đầu ăn. Sau đó anh bước ra ngoài và đi bộ một đoạn ngắn.
Đêm giáng sinh tuyết rơi nhiều qúa, những giọt tuyết sột soạt theo từng bước chân của anh. Tuyết rơi gío lạnh làm lòng anh càng se thắt lại, mỗi giọt tuyết rơi như những giọt thương, giọt nhớ, và giọt buồn trong trái tim của anh…
Noel-buon-trong-dem-dai-dang-dang-7.jpg