TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

THẾ NÀO LÀ THIÊN ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC?

Một người đàn ông có đức tính tốt nói chuyện với Thiên Chúa:
-Chúa ơi! Con muốn biết thế nào là địa ngục và thế nào là thiên đàng.
Chúa mỉm cười và nói:
-Được rồi, ta sẽ cho con thấy địa ngục.
Sau đó Chúa dắt người đàn ông đến một nơi có cảnh tượng mà mọi người đang ngồi xung quanh một cái nồi thức ăn khổng lồ, mùi thức ăn bốc lên thơm phức và hấp dẫn. Tất cả mọi người ở đó đều có một cái thìa rất dài. Họ có thể lấy được thức ăn từ cái nồi khổng lồ ấy, tuy nhiên để đưa thức ăn vào miệng thì lại rất khó khăn. Họ không thể thực hiện được, và kết qủa là họ rất khổ sở vì cơn đói hành hạ. Người đàn ông bị sốc khi nhìn thấy hình ảnh này.
Thiên Chúa nói với người đàn ông:
-Con đã thấy địa ngục rồi đó.
Sau đó Thiên Chúa dẫn người đàn ông đi đến một nơi khác.
-Bây giờ ta sẽ cho con nhìn thấy thiên đàng. Thiên Chúa nói.
Cũng như hình ảnh trước, nhiều người ngồi xung quanh một cái nồi thức ăn khổng lồ. Mỗi người đều có một cái thìa dài như nhau. Người đàn ông nhìn thấy họ rất vui vẻ, no đủ và hạnh phúc.
Người đàn ông hỏi Thiên Chúa:
-Thưa Thiên Chúa, làm thế nào mà họ có thể được như vậy? Con không hiểu.
Thiên Chúa trả lời:
-Đơn giản, chỉ vì họ biết lấy thức ăn đưa vào miệng cho nhau.

 206083.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

CHUYỆN HAI NGƯỜI PHỤ NỮ

Hai người phụ nữ đi dự tiệc.
Người phụ nữ thứ nhất rất ích kỷ. Cô đặt cái tôi của mình qúa cao. Cô suy nghĩ: “Hôm nay nhất định mình sẽ nỗi bật nhất trong buổi tiệc. Mình phải cho mọi người chú ý đến mình nhiều nhất.” Vì vậy cô cố gắng trau chuốt cho bản thân mình thật đẹp; cô mặc váy đầm sang trọng, xử dụng loại nước hoa đắt tiền, cô dùng rất nhiều mỹ phẩm và đeo nhiều trang sức.
Khi cô bước vào bên trong buổi tiệc, cô nhìn thấy những người bạn của mình ăn mặc hấp dẫn và đeo nữ trang đẹp hơn mình. Cô lập tức có một phản ứng ganh tỵ. Tại sao họ đẹp hơn mình? Cô suy nghĩ. Suốt buổi tiệc hôm ấy cô rất bực bội, cô chán nản, không muốn nói chuyện với ai. Và đó là một ngày không may mắn đối với cô.

Người phụ nữ thứ hai. Khi nhận được lời mời đi dự tiệc, cô suy nghĩ: “Chắc có nhiểu người đến dự tiệc, mình phải tôn trọng họ, mình nên ăn mặc đẹp hơn một chút.” Và cô xử dụng một chút mỹ phẩm.
Khi cô bước vào buổi tiệc. Cô nhìn thấy các bạn của mình rất xinh đẹp hơn cô, cô suy nghĩ: ” Ô, làm thế nào mà các bạn tuyệt vời như thế? Nhìn các bạn vui vẻ mình thật là hạnh phúc.”
Suốt thời gian kéo dài trong buổi tiệc, cô nói cười vui vẻ, cô cũng nhận được nhiều tình cảm thương mến từ các bạn của mình. Và đó là một ngày tuyệt vời đối với cô.
Khi bạn thất vọng hoặc lo lắng vì lòng ganh tỵ với người khác. Đó là dấu hiệu bệnh hoạn, bạn sẽ tự ngã và tự đau…
Người khiêm tốn bao giờ cũng dể tạo ra sự đồng cảm và mối quan hệ trong giao tiếp, được nhiều người yêu thích. Khiêm tốn là thể hiện khả năng tự chủ cao, kiểm soát bản thân tốt và chiến thắng được cái tôi của mình.

Hong Thi Minh Tran sitt bilde.

TÁC GỈA MINH HỒNG

Ý NGHĨA CUỘC SỐNG

Một người đàn ông vào nhà hàng ăn trưa. Trong khi đang chờ đợi thức ăn, anh ta chợt nghĩ đến người bạn kiếm thị, ngay lập tức anh gọi điện thoại nói chuyện với bạn của mình. Người bạn kiếm thị của anh rất vui mừng và hạnh phúc khi nghe được tiếng nói của một người đã nhớ đến mình.
Cô nhân viên phục vụ đã nghe được câu chuyện, cô rất hân hoan và nghĩ rằng: ” Thế giới này vẫn còn nhiều người tốt.”
Hết giờ làm việc. Cô nhân viên phục vụ bước ra một gốc phố, như thường lệ cô đưa cho người ăn xin 2 hộp thức ăn, và một ít tiền. Người ăn xin vui mừng đón nhận với ánh mắt biết ơn. Ngay sau đó người ăn xin ăn hết một hộp thức ăn và để dành một hộp cho ngày mai. Khi bước đến một vỉa hè quen thuộc để đi ngủ, người ăn xin thấy một chú chó đang nằm rên xiết vì đói bụng. Người ăn xin lấy ra hộp cơm còn lại cho chú chó ăn. Sau đó ông ta ngủ thiếp đi một giấc. Đột nhiên vào lúc nữa đêm nghe tiếng chó sủa, ông ta bừng tỉnh dậy. Ông ngữi có mùi khói. Ngôi nhà bên cạnh đang có đám cháy, ông vội la lớn lên để đánh thức mọi người dậy. Một lúc sau đám cháy đã được dập tắt. Người ăn xin nở trên môi nụ cười và vuốt đầu khen ngợi chú chó đáng yêu.
Tại sao chúng ta không tiếp tục mỗi ngày với một việc làm tốt nhỉ?
Vì hành động tốt của chúng ta có thể làm thay đổi cuộc sống tốt hơn cho người khác.

 12417873_590185097810750_1051177216442503179_n.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

ONG VÀ RUỒI
Trải nghiệm của cuộc sống đã cho ta thấy con người được chia ra hai thể loại:
*Những người tốt và đức hạnh.
*Những người xấu xa và độc ác.
Chúng ta hãy ví những con người xấu xa đấy như những con ruồi.
Ruồi thường tiếp cận với bụi bẩn và những chất thải của muôn loài…
Ruồi thường đào bới trong những đống rác bẩn thỉu mà không bao giờ muốn rút lui. Những người thể loại như ruồi thường suy nghĩ và quan sát những điều xấu xa. Họ không mong muốn và nghe bất cứ những điều tốt đẹp nào.
Thể loại người tốt và đức hạnh được ví như những con ong. Ong có tính năng tìm thấy tất cả mọi thứ tốt đẹp và ngọt ngào. Tại sao những con ong không đào bới trong bãi rác? Đơn giản bởi vì nó không quan tâm đến những gì dơ bẩn. Nó luôn quan tâm đến những nơi có hoa thơm, cỏ đẹp. Ong chăm chỉ tìm hoa nhặt phấn để làm thành mật ngọt tạo ra hương vị thơm ngon cho đời.
Những người có ý tưởng tốt, họ suy nghĩ về những điểm tốt tạo ra một môi trường lành mạnh.
Những người xấu xa chỉ bám bíu vào bụi bẩn và các chất thải để gán vào cho chính bản thân của họ.

 Ong-va-ruoi-Custom.jpg

TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH YÊU LÀ GÌ?
Có những cặp vợ chồng họ cãi vã với nhau hàng trăm lần, nhưng tại sao họ vẫn ở mãi bên nhau? Có lẽ đơn giản là họ chia sẽ nhau một giấc mơ chung; ngủ chung một giường, ăn chung một mâm. Vì vậy niềm đam mê của họ vẫn còn bền chặt.
Tại sao họ vẫn bền chặt bên nhau? Bởi vì họ sợ bắt đầu lại từ đầu, họ sợ cái mới, cái ngọt ngào thăng hoa nhưng chưa chắc thật. Bởi vì họ không can đảm sống xa nhau, họ không có thói quen của sự cô đơn. Bởi vì họ có chung một gia tài vô giá, đó là những đứa con. Họ có cái chung của sự quen thuộc; một mái nhà, một chiếc giường và nhiều kỷ niệm đẹp…Đã gắn liền họ với nhau như cây và lá. Đã khiến họ chấp nhận chịu đựng những khuyết điểm của nhau trong kiên nhẫn, để bảo tồn sự hiệp nhất cũng như hòa thuận với nhau. Tất cả chỉ vì tình yêu.

images-13.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH MẪU TỬ
Sau khi trận động đất chấm dứt. Lực lượng cứu hộ đến những ngôi nhà sụp đổ để tìm kiếm những người bị vùi dập. Khi họ vào bên trong ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ đã nhìn thấy xác chết của cô qua những khe nứt. Cô chết với một tư thế đang qùy gối, dường như cô đang cầu nguyện. Thân hình cô đang nghiêng về phía trước, giữa hai tay với tư thế như đang bảo vệ một cái gì đó…Khó khăn lắm những người cứu hộ mới kéo người phụ nữ ra được. Họ hy vọng người phụ nữ vẫn còn sống sót, nhưng thân thể của cô đã lạnh cứng, cô đã chết. Đột nhiên họ nghe tiếng khóc trẻ con phía bên dưới. Cả đội cứu hộ cùng cố gắng hốt bỏ những mãnh vụn để kéo em bé lên. Cậu bé khoảng dưới một tuổi, đã được mẹ quấn một tấm chăn ấm từ hai cánh tay đến chân. Cậu bé nằm dưới cơ thể đã chết của người mẹ. Đội cứu hộ đã khẳng định rỏ ràng rằng người phụ nữ này đã ôm con trai vào lòng để bảo vệ cho con. Cô đã lấy thân mình che chở cho con trai. Khi ngôi nhà bắt đầu sụp đổ, cô đã hành động như vậy để cứu con trai của mình. Cậu bé vẫn ngủ một cách bình an. Những người cứu hộ đem cậu bé đến bệnh viện để bác sĩ khám. Khi một vị bác sĩ mở tấm chăn ra, anh ta thấy có kèm một mãnh giấy với dòng chữ sau: “Nếu con còn sống sót thì hãy luôn biết ơn những người đã cưú sống con.”
imgres.jpg

TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

ÁNH SÁNG TÂM HỒN

Một cô gái 18 tuổi còn trẻ và vụng dại, vô tư thật đấy trong vòng tay bao bọc của bố mẹ. Bố mẹ rất thương yêu và kỳ vọng vào đứa con gái cưng của mình.
Trước ngày ôn thi đại học, Trúc có ước mơ sau này mình sẽ trở thành bác sĩ chữa bệnh cứu người.
Trúc cố gắng ôn thi, học cũng nhiều nhưng sao đầu óc vẫn hoang mang lo lắng.
Đêm cuối trước kỳ thi Trúc mất ngủ, tinh thần mỏi mệt…
Kết qủa sau kỳ thi là:
Trúc thi rớt đại học.
Đau buồn qúa Trúc không muốn về nhà, vì sợ bố mẹ bị sốc và sẽ la mắng mình:
-Đi đâu đây? Nhảy xuống cầu tự tử ư? Hay đi bụi, lang thang khắp nơi để kiếm sống? Đầu óc Trúc quay cuồng, mõi mệt…
Đôi chân dẫn bước Trúc vào một công viên để tìm được giây phút bình yên, tĩnh lặng cho tâm hồn. Trước mắt Trúc là chiếc ghế đá trống ở phía dưới hàng cây, Trúc ngồi ở đó.
Trúc thích sự êm dịu như thế này, một giây phút Trúc tạm quên đi những khổ đau…
Bỗng dưng có một cô bé đang tung tăng chạy nhảy phía trước mặt Trúc, cô bé nhảy chân sáo tiến gần đứng bên cạnh Trúc và nói:
-Chào chị, chị xem em có cái gì đây?
Trong tay cô bé là một cây bút mực dơ bẩn, do sự lẫn lộn với đất cát. Trúc cười gượng và chán nản, cô bé im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Trúc. Đôi tay nhỏ bé nâng niu cây bút mực và nói:
-Chắc đây là cây bút đẹp? Em xin tặng chị nè!
Trước mắt Trúc là cây bút đã hết mực, phía trong cây bút có dấu mực màu xanh đã cạn gần hết, mà ai đó đã vô tình xã rác trong công viên này. Nhưng Trúc cũng phải nhận để cô bé vui, Trúc đưa tay mỉm cười và nói:
-Được rồi chị sẽ nhận.
Thay vì đưa cây bút mực cho Trúc, Nhưng cô bé lại để cây bút mực chơi vơi giữa khoảng không gian một cách vô thức. Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt của cô bé, Trúc phát hiện ra cô bé đã bị mù. Trúc nghẹn ngào:
-Chị cảm ơn em.
Cô bé mỉm cười vui sướng và tiếp tục chạy nhảy nô đùa, Trúc nhìn theo cô bé. Có lẻ cô bé không biết rằng chính nó đã làm cho tâm hồn Trúc xao động.
Trúc đang tự hỏi mình:
-Tại sao nó biết được một cô gái đang ngồi tuyệt vọng một mình trên chiếc ghế đá ở dưới hàng cây? Tại sao nó có thể biết được tâm trạng đau khổ của mình trong lúc này? Có phải trong trái tim đã cho nó ánh sáng thật sự ư!
Trúc ngồi buồn tênh, tự dưng hai hàng nước mắt chảy ra lăn dài trên hai vầng má và trên đôi môi khô héo của Trúc. Bất chợt Trúc nhận ra rằng:
-Chỉ là một cuộc thi thôi mà, không vượt qua được nghĩa là mình chưa đủ sức, mình cần phải tiếp thêm cho mình những điều kiện cần và đủ. Chỉ là một cơ hội thử thách… Tại sao mình lại tuyệt vọng đến như vậy? Mọi sự đau khổ là do mình tự tạo ra, mình đã tự làm khổ mình, chính mình mới là kẻ mù lòa…
Sự xuất hiện của cô bé như một ánh sáng ấm áp xua tan đi nỗi buồn tuyệt vọng và bóng tối u ám đang che phủ quanh Trúc.
Trúc bừng tĩnh dậy, đứng lên mạnh mẽ đi về nhà:
– Nhất định mình sẽ cố gắng học tập nhiều hơn nữa, nhất định mình phải thi đậu vào đại học y khoa ở kỳ thi tới…
Hằng ngày sau giờ học ôn thi ở lớp, Trúc vào thư viện ngồi đọc sách thêm, Trúc đọc sách rất nhiều . Lúc này Trúc cảm thấy tự tin hơn, vui vẻ nhiều hơn vì có sự khuyến khích từ bố mẹ, bố mẹ luôn là nguồn an ủi và động viên cho Trúc.
Kỳ thi đại học nữa lại đến.
Kết qủa là Trúc đã thi đậu vào Đại học Y Khoa. Tin vui cho cả gia đình, mẹ nấu nhiều món ngon đãi tiệc hai bên nội, ngoại. Mẹ mua nhiều quần áo đẹp tặng Trúc, Trúc xúc động và thương bố mẹ vô cùng… Trúc cố gắng chăm chỉ học hành để bố mẹ vui, và tạo dựng cho những ước mơ của mình.
Qua sáu năm học. Trúc ra trường và làm việc tại bệnh viện, Trúc có ước mơ tìm lại được cô bé ngày nào. Những ngày rảnh rỗi Trúc thường rủ bạn bè đến công viên để tìm cô bé, nhưng cô bé vẫn bặt  vô âm tín. Cho đến một ngày chúa nhật đẹp trời, Trúc một mình lang thang nơi công viên này.  Bất chợt Trúc nhìn thấy cô bé  ngồi trên chiếc ghế đá dưới hàng cây, bên cạnh có một người phụ nữ. Trúc vội vã chạy đến ôm chầm cô bé, khi hỏi ra Trúc mới biết người phụ nữ ấy là mẹ của cô bé. Biết được hoàn cảnh khó khăn của gia đình cô bé. Trúc sẵn sàng thực hiện được ước mơ là đã giúp đỡ cho cô bé. Cô bé đã được ghép giác mạc, giờ thì cô bé đã nhìn thấy được ba má, những người thân yêu và cô bé đã được nhìn thấy tất cả vạn vật trên cỏi đời này.11168151_467288480100413_4409805795455325942_n-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

BIẾT ƠN CUỘC SỐNG
Biết ơn cuộc sống là biết ơn con người. Khi một cái chết đang kề cận với chúng ta, và rồi có người khác sẵn sàng cứu giúp. Đối với tình nghĩa này vô cùng qúy giá. Với cảm giác biết ơn và thấu hiểu của chúng ta đã được ưu đãi với khả năng nhìn thấy và cảm nhận với người khác. Tôi không phải là bạn, nhưng tôi hiểu bạn. Bạn không phải là tôi, nhưng bạn hiểu những gì tôi cảm thấy…Tất cả những điều đó, chúng ta có thể gọi là lương tâm. Lương tâm là một la bàn bên trong tâm hồn của chúng ta. Hướng dẫn chúng ta hiểu như thế nào về cuộc sống, ý nghĩa làm người và khả năng hành động tốt của một con người. Trong thời điểm khó khăn nhất, điều quan trọng là chúng ta trau dồi và thực hiện khả năng của chúng ta cho sự đồng cảm, với một cảm giác thật xác thực của chính nó.goshet1-1.jpg

TÁC GIẢ MINH HỒNG

TÔI VÀ BẠN
Bạn nhìn tôi với cặp mắt kinh dị, trớ trêu thay tôi lại cười.
Sự căng thẳng giữa tôi và bạn ngày càng căng thẳng.
Cặp mắt của bạn sắc bén như một lưỡi dao.
Cặp mắt của tôi mềm mại như một chú nai.
Bạn khỏe mạnh, tôi yếu đuối.
Bạn muốn đánh gục tôi bất cứ lúc nào.
Nhưng bạn không thể, vì tôi có nghị lực mạnh mẽ.
Và nghị lực đó đã làm bạn khiếp sợ.

Hong Thi Minh Tran sitt bilde.