TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

TÔI SỢ GÌ TRONG CƠN MƯA?

Nếu bạn hỏi tôi:
“Bạn sợ gì trong cơn mưa?”
Có lẽ tôi sẽ im lặng một lúc.
Bởi tôi không sợ mưa.
Tôi từng đứng rất lâu dưới một cơn mưa mà chẳng cần tìm chỗ trú. Để tóc ướt, vai ướt, đôi giày sũng nước… mà lòng vẫn bình yên.
Có những cơn mưa làm người ta lạnh.
Nhưng cũng có những cơn mưa chỉ khiến người ta nhớ.
Nhớ một người.
Một nơi.
Hay một khoảng thời gian mà mình đã đi qua từ rất lâu…

Sợ một ngày, những điều từng rất quen thuộc, trở thành những điều mình phải cố gắng để nhớ.
Một cái tên từng khiến lòng mình dịu xuống, rồi một ngày chỉ còn nằm yên trong danh bạ.

Nhưng có lẽ, điều tôi sợ hơn cả là một ngày mình quên mất cảm giác đã từng được yêu thương.
Quên một ánh mắt.
Một bàn tay.
Một câu nói rất nhỏ.
Một buổi chiều chẳng có gì đặc biệt, nhưng nhiều năm sau nghĩ lại, vẫn thấy lòng mình dịu đi.
Bởi người ta có thể rời khỏi nhau.
Nhưng ký ức thì không biết đi đâu.
Nó nằm lại trong một bài hát, một con đường, một mùi hương thoảng qua…
và đôi khi,
trong một cơn mưa.
Mưa khiến người ta dễ mềm lòng.
Có lẽ vì tiếng mưa đủ lớn để che đi tiếng thở dài.
Đủ dài để một người ngồi bên cửa sổ và nghĩ về những điều mình đã cố quên.
Tôi không còn sợ những cơn mưa.
Tôi chỉ sợ một ngày…
mưa vẫn rơi,
phố vẫn đông,
đèn vẫn sáng,
người người vẫn vội vã trở về…
mà trong lòng mình chẳng còn ai để nhớ…

Vậy nên, nếu hôm nay bạn đang ngồi đâu đó và nghe tiếng mưa…
đừng vội buồn.
Có thể bạn đang nhớ một người.
Cũng có thể bạn chỉ đang nhớ chính mình của một ngày rất xa.
Và nếu có ai hỏi bạn:
“Bạn sợ gì trong cơn mưa?”
Bạn sẽ trả lời thế nào?
Còn tôi…
tôi nghĩ mình đã biết câu trả lời.
Tôi sợ nhất không phải một người rời đi.
Tôi sợ đến một ngày, người ấy đã rời đi rất lâu…
mà lòng mình vẫn còn đứng đó, dưới một cơn mưa cũ.
Còn bạn?

Leave a comment