PHƯỢNG HỒNG
Có những nỗi nhớ rất lạ.
Nó không làm người ta đau đến mức phải khóc.
Cũng không đủ mãnh liệt để khiến người ta muốn quay về.
Nó chỉ thỉnh thoảng ghé qua, rất nhẹ, vào một buổi chiều mưa, một mùa phượng vỹ, hay khi vô tình nghe lại một bài hát cũ.
Rồi lòng người chợt mềm xuống.
Ngọt mà buồn.
Đẹp mà không thể quay về.
Có lẽ hoài niệm là như thế.
****************
Ngày ấy, ở một ngôi trường Cao đẳng, có một chàng trai và một cô gái ngồi chung một bàn.
Không ai biết chính xác từ lúc nào họ trở nên thân thiết.
Chỉ biết rằng, hết tiết học này đến tiết học khác, hai chiếc ghế ấy cứ ở cạnh nhau.
Giờ tự học, họ cùng dò bài.
Cô không hiểu bài, quay sang hỏi anh.
Anh không nhớ bài, cô lại cúi xuống nhắc.
Những lần kiểm tra, đôi khi họ còn lén nhìn bài nhau.
Mỗi khi thầy giáo quay xuống, cô vội cúi đầu.
Anh cố nhịn cười.
Rồi cả hai cùng bị thầy nhắc vì tội… cười trong giờ kiểm tra.
Những chuyện ấy nhỏ đến mức ngày đó chẳng ai nghĩ mình sẽ nhớ.
Vậy mà sau này, chính những điều nhỏ bé ấy lại trở thành những viên sỏi sáng nằm dưới đáy ký ức.
Cô gái rất hay nhõng nhẽo.
Còn chàng trai thì chiều cô.
Cô biết rõ điều đó.
Biết đến mức đôi khi cố tình làm nũng chỉ để được anh chiều.
— Anh ơi, làm giúp em cái này đi.
Chỉ cần nói như vậy là anh ấy làm ngay.
Cô cười.
Một nụ cười rất trong.
Có lẽ lúc ấy, anh chưa biết rằng mình đã quen với nụ cười ấy đến mức sau này đi qua bao nhiêu năm, vẫn không quên được.
Trong lớp, ai cũng nghĩ hai người thích nhau.
Lớp trưởng còn hay phân công họ cùng nhóm trong những buổi lao động, sinh hoạt.
Đi thực tập ba tháng, họ lại được xếp chung một nhóm.
Cả hai đều vui.
Nhưng không ai nói ra.
Ba tháng ấy có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ.
Những buổi sáng đi làm.
Những buổi chiều cùng về.
Những câu chuyện vụn vặt.
Những lần cùng cả nhóm đi ăn.
Và những đoạn đường mà vô tình chỉ còn hai người đi phía sau.
Rồi một tối nọ…
Một chàng trai quen thân với cô đến thăm cô nơi thực tập.
Anh ta chở cô đi chơi.
Đi ăn uống, rồi ngồi nói chuyện.
Câu chuyện kéo dài.
Đến gần mười hai giờ khuya cô mới trở về.
Chàng trai chung lớp biết được. Anh giận cô, nhưng không nói ra.
Sáng hôm sau, anh không còn chiều cô nữa.
Cô nhõng nhẽo, anh làm như không nghe.
Cô hỏi:
— Anh giận em à?
Anh đáp:
— Không.
Chỉ một chữ.
Nhưng cô biết là có.
Cô không hỏi nữa.
Bởi cô chợt nhận ra một điều rất đau:
Anh không có quyền ghen.
Mà cô cũng không có quyền bắt anh phải hiểu.
Từ hôm ấy, cô bớt nhõng nhẽo.
Anh bớt nuông chiều.
Hai người vẫn là bạn.
Nhưng tuổi trẻ đôi khi chỉ cần một chuyện nhỏ cũng đủ làm thay đổi một điều rất lớn.
Ngày ra trường.
Cô đứng dưới hàng cây trước cổng.
Anh chuẩn bị về quê.
Bạn bè nói chuyện ồn ào.
Riêng hai người đứng cách nhau một khoảng.
Anh muốn nói:
“Sau này nếu có thể, em đừng quên anh.”
Nhưng cuối cùng chỉ nói:
— Em nhớ giữ gìn sức khỏe.
Cô cười:
— Anh cũng vậy.
Anh lên xe.
Cô đứng nhìn.
Chiếc xe đi xa dần.
Cô không khóc.
Anh cũng không ngoảnh lại.
Nhưng cả hai đều biết…
Có một điều gì đó đã bỏ lại sau cánh cổng trường.
Một điều chưa từng được gọi tên.
Anh về quê rồi cưới người con gái từng thích anh từ thời phổ thông.
Cô cũng lập gia đình.
Sau đó cô sang một đất nước xa xôi.
Mỗi người một mái nhà.
Những trách nhiệm.
Những tháng năm bận rộn đến mức đôi khi người ta quên mất mình đã từng là ai.
Nhưng có những đêm rất khuya…
Anh vẫn nhớ.
Không thường xuyên.
Chỉ đôi khi.
Một cơn mưa.
Một bài hát.
Một mùa phượng hồng.
Anh lại nhớ cô gái ngày xưa.
Anh từng có một quyển lưu bút. Trong đó có một trang viết của cô, mà anh đọc mãi và luôn mỉm cười. Rồi cuối cùng anh đặt quyển lưu bút trở lại tủ sách.
Mấy chục năm trôi qua.
Cô trở về Việt Nam thăm trường.
Ngôi trường cũ đã thay đổi.
Những dãy nhà mới mọc lên.
Những hàng cây phượng ngày xưa đã già.
Nhưng chỉ cần bước qua cổng, cô nghe như có tiếng ve đâu đó vọng về.
Cô gặp lại vài người bạn.
Gặp những thầy cô ngày trước.
Họ nhắc đến những cái tên cũ.
Rồi một người hỏi cô:
— Có gặp lại anh ấy chưa?
Cô cười:
— Biết anh ấy ở đâu mà gặp.
Người bạn bấm điện thoại. Thế là anh ấy hiện trên màn hình
Khi biết cô đã trở về, anh vui.
Hai người kết bạn trên Facebook.
Anh hỏi thăm cô.
Cô hỏi thăm anh.
Họ hỏi về gia đình.
Về vợ anh.
Về chồng cô.
Về con cái.
Không ai bước qua ranh giới.
Nhưng trong từng câu hỏi bình thường ấy, có những điều không bình thường nằm im phía sau.
Anh nói:
— Mỗi lần họp lớp, anh đều mong em về.
Cô hiểu anh, nhưng lại trả lời:
— Vậy mà bao nhiêu năm em chẳng biết.
Anh nói:
— Anh hỏi thầy cô, hỏi bạn bè. Chẳng ai biết em ở đâu.
Cô cười:
— Em đi xa quá mà.
Anh đáp:
— Ừ. Xa thật.
Hai chữ ấy khiến cô im lặng.
“Xa thật.”
Không chỉ là khoảng cách giữa hai đất nước.
Mà là khoảng cách của mấy chục năm.
Của những gia đình.
Của những đứa con.
Của những cuộc đời đã không còn giống ngày xưa.
Một người bạn ngồi cạnh trêu:
— Sao trước khi gặp cô ấy, bạn nói với mình bao nhiêu chuyện. Giờ hai người nhìn nhau trên Facebook rồi mà chẳng ai chịu nói gì!
Cả ba cùng cười.
Anh cười.
Cô cười.
Nhưng sau đó, cô lặng lẽ nhìn màn hình.
Cô bất chợt, thấy mình như cô gái ngày xưa.
Vẫn chiếc bàn ấy.
Vẫn chàng trai ấy.
Chỉ khác là bây giờ anh đã già hơn.
Còn cô cũng không còn là cô gái của mùa phượng năm nào.
Ngày cô trở lại nước ngoài, anh không nói gì nhiều.
Chỉ chúc cô bình an.
Cô cũng chúc anh và gia đình mạnh khỏe.
Không có lời tạm biệt buồn.
Không có cái ôm.
Không có một cuộc hẹn riêng.
Chỉ có một khoảng trời cũ được cả hai âm thầm mang theo.
Rồi một đêm…
Anh gửi cho cô bài hát Phượng Hồng.
Cô mở lên nghe.
Tiếng hát của anh đã đưa cô về sân trường năm ấy.
Về những chiếc ghế.
Về những giờ tự học.
Về một người từng rất chiều cô.
Vài ngày sau, anh gửi thêm:
Lời Đắng Cho Cuộc Tình.
Lần này, giọng hát anh ấy rất hay, nghe buồn và ray rứt.
Cô nhìn màn hình rất lâu.
Cô muốn hỏi:
“Anh gửi cho em để làm gì?”
Nhưng rồi cô không hỏi.
Bởi có những điều khi hỏi ra sẽ buộc người ta phải trả lời.
Mà đôi khi…
không trả lời lại là cách đẹp nhất để giữ một ký ức.
Cô chỉ nhắn:
“Bài hát hay quá. Cảm ơn anh.”
Anh đọc đi đọc lại câu ấy, rồi không nói thêm gì.
Chỉ lặng lẽ bấm gửi một trái tim.
Một trái tim rất nhỏ trên màn hình…
Nhưng phía sau nó là cả một đoạn thanh xuân đã ngủ yên mấy chục năm.
Cô nhìn biểu tượng trái tim thật lâu.
Không hỏi anh muốn nói gì.
Anh cũng không giải thích.
Bởi có những điều, càng nói rõ lại càng mất đi vẻ đẹp vốn có.
Có lẽ trái tim ấy không phải là một lời yêu.
Cũng chẳng phải một lời hẹn.
Nó chỉ như một lời nhắn rất khẽ:
“Cảm ơn em… vì sau ngần ấy năm, em vẫn còn nhớ.”
Và cô mỉm cười.
Ngoài kia, một mùa phượng cũ hình như vừa đi ngang qua ký ức.
Ngọt mà buồn.
Đẹp mà không thể quay về.
