TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Na Uy)

CHIẾC GHẾ DƯỚI TÁN PHONG

Chiều thu Oslo.
Những chiếc lá phong vàng như những lá thư cũ, chậm rãi rơi xuống con đường lát đá.
Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc cạnh bờ hồ.
Cô luôn đến đây sau giờ làm.
Không phải để chờ ai.
Chỉ để ngồi cùng sự yên tĩnh.
Một hôm, có một người đàn ông lớn tuổi hơn cô khoảng vài tuổi, bước đến.
Anh khẽ hỏi:
— Tôi có thể ngồi đây không?
Cô mỉm cười.
— Công viên này đâu phải của tôi.
Anh cũng cười.
— Nhưng chiếc ghế này hôm nay hình như thuộc về cô.

Họ ngồi rất lâu.
Không ai nói gì.
Cho đến khi đàn chim bay ngang qua mặt hồ.
Anh lên tiếng.
— Cô có thấy lạ không?
— Điều gì?
— Người ta thường sợ sự im lặng.
Cô nhìn mặt nước.
— Vì trong im lặng, mình nghe rõ chính mình.
Anh gật đầu.
— Có lẽ vậy.

Những ngày sau.
Họ lại gặp nhau.
Không hẹn.
Không nhắn tin.
Chỉ giống như hai chiếc lá luôn bị cơn gió đưa về cùng một góc bên cạnh bờ hồ.

Một hôm.
Anh mang theo hai ly cà phê.
— Tôi đoán là cô bị lạnh.
— Sao anh biết?
— Vì hôm qua cô ho nhiều.

Cô bật cười.
— Anh để ý kỹ vậy sao?
Anh nhún vai.
— Người ta chỉ để ý những điều nhỏ khi trong lòng đã có điều gì đó lớn hơn.

Cô bỗng im lặng.
Gió thu se lạnh.
Mặt hồ lăn tăn.

Cô khẽ hỏi:
— Anh có vợ chưa?
Anh cười.
— Đó là câu hỏi của hiện tại hay quá khứ?
— Có khác nhau sao?
— Khác.
Anh nhìn lên bầu trời.
— Quá khứ thì có.
Hiện tại thì chỉ còn một mình.

Cô không hỏi thêm.
Có những nỗi buồn, người lịch sự sẽ không đào sâu.


Một buổi chiều khác.
Cô nói:
— Em từng nghĩ mình sẽ không yêu ai nữa.
Anh mỉm cười.
— Tốt.
— Sao lại tốt?
— Vì những người nói vậy thường là người còn đủ khả năng để yêu.
— Còn những người bảo lúc nào cũng yêu?
— Họ thường yêu cảm giác được yêu.

Cô nhìn anh rất lâu.
Rồi cười.
— Em thích cách anh nói chuyện.
— Vì sao?
— Không giống trả lời.
— Vậy giống gì?
— Giống mở thêm một cánh cửa.


Một buổi chiều cuối tuần, lá rơi phủ đầy lên chiếc ghế.

Anh đến trước.
Cô đến sau.
Anh lấy khăn phủi hết lá trên ghế.
— Mời cô.
— Anh lúc nào cũng ga lăng thế à?
— Không.
— Vậy sao hôm nay lại thế?
Anh nhìn cô.
Ánh mắt bình thản.
— Vì hôm nay tôi biết người ngồi xuống sẽ lạnh.

Cô khẽ cúi đầu.
Có những quan tâm không đủ lớn để gọi là hy sinh.
Nhưng đủ nhỏ để sưởi ấm lòng người.
Anh chưa bao giờ nói ba chữ “Anh yêu em.”

Có một lần.
Cô hỏi:
— Anh nghĩ tình yêu cần phải nói ra không?
Anh suy nghĩ khá lâu.
Rồi đáp.
— Nếu một bông hoa cứ mỗi sáng đều nở, nó có cần phải nói rằng nó đang sống không?
— Không.
— Tình yêu cũng vậy.

Cô cười.
— Nhưng con người đâu phải hoa.
Anh bật cười.
— Đúng.
Cho nên đôi khi chúng ta phải tập sống giống hoa một chút.

Một buổi chiều khác.
Nắng rất nhạt.
Cô hỏi:
— Nếu một ngày em không đến nữa thì sao?
Anh nhìn hàng cây.
— Tôi sẽ nghĩ hôm nay cô bận.
— Nếu một tháng?
— Tôi sẽ chúc cô đang hạnh phúc.
— Nếu một năm?
Anh quay sang nhìn cô.
Đôi mắt hiền như mặt hồ mùa xuân.
— Tôi vẫn để dành nửa chiếc ghế này.

Cô cắn môi.
Nước mắt bất giác rơi.
Cô hỏi rất nhỏ.
— Vì sao?
Anh mỉm cười.
— Vì có những người bước vào cuộc đời mình không phải để lấp đầy khoảng trống.
Mà để dạy mình rằng…
chờ đợi cũng là một cách yêu rất đẹp.


Mặt trời dần lặn.
Hai người ngồi cạnh nhau.
Không nắm tay.
Không hứa hẹn.
Chỉ cùng nhìn những chiếc lá cuối cùng còn sót lại trên cành.
Có lẽ tình yêu đẹp nhất…
không phải là làm cho người kia thuộc về mình.
Mà là khiến mỗi lần nhớ đến nhau,
người ta đều mỉm cười.
Và thế là đủ.

Leave a comment