TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


Personlig informasjon

Kvinne

Jobb

Høydepunkter

Venner

2 255 venner

Kelly Nguyen

11 felles venner

Loc Huynh

67 felles venner

Trần Thị Ngàn

4 felles venner

Vườn Xoài Tampa FL

9 felles venner

Tra Huy

8 felles venner

Thành Nguyễn

5 felles venner

Đặng Thị Đan Trúc

Nguyễn Tú Nhã

15 felles venner

Hùng Lợi

3 felles venner

Bilder

Innlegg

Andre innlegg

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Tran Minh Hồng

dopSenrosth4if7gcm049f5l9m5th530tit7l791m0 05n441581i55htfla ·

Delt med Offentlig

truyennganminhhong.com

NGƯỜI VÁ BẦU TRỜI

Có một thị trấn nhỏ nằm sát biển.

Ở đó có một ông lão bảy mươi hai tuổi, làm một nghề mà ai cũng cho là kỳ lạ.

Mỗi sáng, ông mang theo một chiếc thang gỗ cũ, leo lên ngọn đồi cao nhất rồi ngồi nhìn lên bầu trời hàng giờ.

Người ta hỏi:

— Ông nhìn gì vậy?

Ông cười hiền.

— Tôi xem hôm nay bầu trời rách ở đâu.

Mọi người phá lên cười.

“Trời thì làm sao rách được.”

Ông chỉ im lặng.

Nhiều năm trước, vợ ông mất trong một cơn bão.

Hôm ấy bà từng nói:

— Sau cơn mưa, trời đẹp quá.

Đó là câu nói cuối cùng.

Từ đó, mỗi khi có ai khóc, ông đều ngước nhìn trời.

Ông luôn có cảm giác rằng mỗi giọt nước mắt của mọi người đều để lại một vết rách vô hình trên bầu trời.

Không ai nhìn thấy.

Chỉ có ông.

Ông bắt đầu đi khắp nơi.

Không phải để kiếm tiền.

Mà để lắng nghe.

Ông ngồi cạnh một người vợ mất chồng.

Ngồi cạnh một cậu học sinh thi trượt.

Ngồi cạnh một ông lão bị con cháu bỏ quên.

Ngồi cạnh một cô gái vừa chia tay người yêu.

Ông chẳng khuyên.

Chẳng giảng đạo lý.

Chỉ ngồi.

Có khi cả buổi không nói một lời.

Lạ thay…

Sau khi khóc xong, ai cũng thấy nhẹ hơn.

Ông lại mỉm cười.

— Thêm một vết rách vừa được vá.

Có lần một nhà báo tìm đến và hỏi:

— Thưa ông, ông dùng gì để vá bầu trời?

Ông lấy trong túi ra…

Một chiếc kim.

Một cuộn chỉ.

Nhà báo cười.

— Chỉ vậy thôi?

Ông lắc đầu.

— Không.

Chiếc kim này làm bằng sự kiên nhẫn.

Sợi chỉ này dệt từ lòng bao dung.

Còn bàn tay vá…

Là trái tim biết lắng nghe.

Năm ấy, thị trấn gặp trận lũ lớn.

Nhà cửa ngập.

Người dân mất trắng.

Ai cũng tuyệt vọng.

Ông lão đi từng nhà.

Không mang theo tiền.

Không mang theo gạo.

Chỉ mang theo chiếc ghế nhỏ.

Ông ngồi nghe từng người kể.

Một tuần.

Hai tuần.

Một tháng.

Điều kỳ lạ là…

Người ta bắt đầu đứng dậy.

Có người mở lại quán.

Có người dựng lại mái nhà.

Có người cười lần đầu tiên sau nhiều tháng.

Một cô giáo nói:

— Chúng tôi không được ông cho thứ gì cả.

Chỉ là…

Ông khiến chúng tôi tin rằng mình vẫn còn đáng để sống.

Ông mỉm cười và nói:

“Nếu một ngày con thấy ai đó đang tuyệt vọng,

đừng vội dạy họ cách sống.

Hãy ngồi xuống. Bởi đôi khi, điều con người cần nhất không phải một câu trả lời… mà là một người đủ kiên nhẫn để ở lại.”

*CÓ NHỮNG NGƯỜI:

Có người chẳng dựng lầu son.
Chỉ khâu vết rách tâm hồn thế gian.
Chẳng lời hoa mỹ huy hoàng.
Chỉ ngồi lặng lẽ sẻ san nỗi lòng.

Đợi khi nước mắt thôi rơi.
Mới hay hạnh phúc mỉm cười đâu xa.
Có người nhẹ bước đi qua.
Như làn lá nhỏ la đà gió thu.

Thân đi chẳng hẹn thiên thu.
Tình còn ở lại mịt mù yêu thương.
Khoảng trống hóa những con đường.
Cho bao lòng tốt tìm phương trở về.

Nếu ai biết lắng nghe đời.
Một vết nứt nhỏ cũng vơi đau buồn.
Vá trời đâu phải vá luôn.
Chỉ cần vá lại những nguồn yêu thương.

(Hình hai mẹ con)

Leave a comment