GIỮ LẤY SỰ DỊU DÀNG
Có một thời, chúng ta nghĩ rằng trưởng thành là phải hiểu được mọi thứ.
Hiểu vì sao người mình thương rời đi.
Hiểu vì sao lòng người thay đổi.
Hiểu vì sao có những cố gắng rất nhiều nhưng vẫn không giữ được điều mình muốn giữ.
Rồi cuộc đời dần dạy chúng ta một điều khác.
Có những câu hỏi không cần lời đáp.
Có những mất mát không cần lý do.
Và có những chuyện càng cố hiểu, lòng người càng mệt mỏi.
Đến một lúc nào đó, bạn chợt nhận ra:
Điều quan trọng nhất không phải là nhìn thấu cuộc đời, Mà là học cách bình an với sự vô thường của nó.
Bởi mọi thứ trên đời này đều đang đổi thay từng ngày.
Một người từng rất thương bạn, có thể một ngày trở nên xa lạ.
Một thành phố từng gắn bó, rồi cũng chỉ còn trong ký ức.
Ngay cả chính chúng ta cũng không còn là con người của năm tháng cũ.
Và có lẽ, sự khôn ngoan lớn nhất của con người
không nằm ở việc giữ mọi thứ ở lại mãi mãi. Mà là biết yêu thương khi còn có thể.
Biết trân trọng khi còn hiện diện, và nhẹ lòng khi điều gì đó phải rời đi.
Bình an thật sự không phải là cuộc đời không đổi thay.
Mà là dù đổi thay, lòng mình vẫn đủ dịu dàng để bước tiếp.

Tác Giả: Trần Minh Hồng