TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐI QUA NHAU BẰNG SỰ TỬ TẾ

Có những tình yêu không đi đến một cái kết rõ ràng.
Không có cãi vã dữ dội.
Không có những lời nói làm tổn thương nhau sâu sắc.
Tin nhắn ít dần.
Cuộc gọi ngắn lại.
Những lần nhớ nhau cũng không còn được nói ra như trước.
Người ta không rời nhau bằng một cánh cửa đóng sầm
Mà bằng những bước chân rất nhẹ, rời xa nhau mà không ai kịp nhận ra từ lúc nào.
Và đó mới là điều khiến con người day dứt.
Bởi khi không có một lý do rõ ràng để chia tay,
ngườ ta thường tự mình đi tìm lý do.
“Tại sao lại như vậy?”
“Mình đã sai ở đâu?”
“Hay là mình chưa đủ tốt?”
Nhưng càng nghĩ, lòng càng rối.
Vì có những điều trong đời không sinh ra để có lời giải thích hoàn chỉnh.

Có những người gặp nhau trong một giai đoạn rất đẹp của đời nhau.
Họ yêu nhau thật lòng.
Họ từng quan trọng như hơi thở.
Nhưng đời sống không chỉ có cảm xúc.
Nó còn có thời gian, khoảng cách, và những ngã rẽ không thể quay đầu.
Rồi một ngày, họ không còn đi cùng nhau nữa.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tình yêu biến mất hoàn toàn.
Có những tình yêu sau khi kết thúc, lại chuyển thành một dạng khác.
Một sự thương nhớ không còn đòi hỏi, một ký ức không còn níu kéo.
Họ không còn muốn quay lại với nhau.
Nhưng cũng không xem nhau như người xa lạ.
Họ trở thành một phần ký ức rất riêng, nằm ở nơi nào đó trong lòng, không ồn ào nhưng cũng không thể xóa đi.

Có lẽ, trưởng thành trong tình yêu, không phải là không còn đau nữa.
Mà là học cách nhìn một người từng rất quan trọng với mình, bằng ánh mắt bình thản hơn.
Không trách.
Không oán.
Không cố sửa lại quá khứ.
Chỉ thừa nhận rằng:
“Chúng ta đã từng rất thương nhau. Và điều đó là thật.”

Và đôi khi, điều đẹp nhất còn lại sau một mối tình không phải là được ở bên nhau đến cuối cùng.
Mà là sau tất cả, bạn vẫn giữ được cho nhau một góc bình yên trong ký ức.

Không thuộc về nhau nữa, nhưng cũng không trở thành điều phải lãng quên.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment