TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÓ TUỔI RỒI NÊN ĐƯỢC LÀM NGƯỜI LỚN


Nghĩa và Hường gặp nhau ở Sài Gòn. Không phải kiểu tình yêu ồn ào như phim ảnh, mà là thứ tình cảm âm thầm lớn lên giữa những buổi học muộn, những lần cùng nhau chạy xe qua mưa, và những bữa cơm sinh viên chia đôi phần ít ỏi.

Ngày tốt nghiệp đại học, Sài Gòn vẫn chói chang như cũ, nhưng trong lòng họ đã bắt đầu có một tiếng gọi khác. Không phải phố thị, mà là quê nhà.
Họ trở về Bồng Sơn.
Một thị trấn nhỏ, có gió biển đi ngang qua những buổi chiều, có tiếng chợ sớm và những con đường đất quen mùi nắng. Người ta bảo: “Về quê là lùi lại.”

Nhưng Hường chỉ cười và nói:
“Có những bước lùi nhìn vậy mà là để đứng vững hơn.”

Họ cưới nhau. Một đám cưới ấm áp, đầy đủ họ hàng, đủ tiếng cười. Và rồi cuộc sống bắt đầu như một dòng sông chảy chậm.

Họ xây dựng cưộc sống nơi quê nhà. Rồi hai đứa con gái ra đời, nhỏ xíu, mềm như hai bông hoa vừa hé. Nhà lúc nào cũng có tiếng trẻ con, tiếng bát đũa, tiếng gió lùa qua cửa sổ.

Người ta nhìn vào và bảo:
“Cặp này còn trẻ quá mà đã làm cha mẹ.”
Hường nghe vậy, chỉ khẽ cười.


Một buổi tối, khi hai đứa con đã ngủ, Nghĩa ngồi ngoài hiên sửa lại cái quạt máy. Hường pha cho Nghĩa ly trà nóng.
Gió biển thổi vào, mang theo mùi muối và một sự yên bình khó gọi tên.

Nghĩa hỏi:
“Em có thấy mình lớn chưa?”
Hường không trả lời ngay. Cô nhìn vào trong nhà, nơi hai đứa bé đang thở đều trong giấc ngủ.

Rồi cô nói, rất nhẹ:
“Có tuổi rồi nên được làm người lớn.”
Nghĩa bật cười:
“Em nói nghe như bà cụ.”

Hường lắc đầu:
“Không phải có tuổi theo thời gian. Mà là có đủ những lần biết chịu trách nhiệm cho điều mình yêu thương.”

Câu nói ấy, Nghĩa không đáp lại ngay. Nhưng đêm đó, Nghĩa thức rất lâu.
Nghĩa nghĩ về mình, về những ngày còn trẻ ở Sài Gòn, về những lần chạy trốn áp lực bằng một buổi cà phê, một trận game, hay một lời hứa “để mai tính”.
Nghĩa từng nghĩ trưởng thành là có việc làm, có tiền, có gia đình.

Nhưng Hường lại đang nói một điều khác: Trưởng thành là khi không còn trốn khỏi những điều mình phải gánh.

Những năm sau đó, cuộc sống không dễ dàng hơn.
Xưởng Trần Thạch Cao của Nghĩa-Hường luôn bận rộn.
Hường có lúc rất mệt mỏi vì công việc.

Có những ngày cả hai không nói với nhau câu nào ngoài việc “Anh ăn cơm chưa” hay “ các con ngủ trước đi”.
Nhưng trong cái lặng ấy, họ không rời nhau.


Một lần, con gái lớn hỏi:
“Mẹ ơi, lớn là gì?”
Hường đang gấp áo, dừng lại một chút. Cô nhìn con, rồi nhìn sang Nghĩa.
Cô nói:
“Lớn là khi con biết thương ai đó mà không làm người đó tổn thương vì sự ích kỷ của mình.”
Cháu bé chưa hiểu hết. Nhưng nó gật đầu.
Nghĩa nghe câu đó, tự nhiên thấy cổ họng mình nghèn nghẹn.

Một chiều mưa, vì áp lực công việc. Nghĩa ngồi im lặng rất lâu.
Hường không hỏi gì, cô chỉ đặt tay lên vai Nghĩa.
Cô nói:
“Đừng suy nghỉ nữa, để mai rồi hẳn tính.”
Chỉ vậy thôi.
Nhưng chính câu nói đó, không phải của tuổi trẻ bốc đồng, mà là của một người đã hiểu rằng cuộc đời không hứa hẹn sự suôn sẻ.

Thời gian trôi.
Hai đứa con lớn hơn, chạy nhảy vui đùa tung tăng
như những cơn gió.

Nghĩa và Hường già đi trong những điều rất nhỏ: Một suy trong công việc, một lần đau lưng, một buổi tối ngủ sớm hơn hôm qua.

Một hôm, Nghĩa nhìn Hường và nói:
“Em nói đúng. Làm người lớn không phải là già đi.”
Hường hỏi lại:
“Vậy là gì?”
Nghĩa mỉm cười:
“Là vẫn chọn yêu thương, cùng nhau gánh trách nhiệm.”

Hường không trả lời. Nhưng mắt cô ướt.

Ngoài kia, Bồng Sơn vẫn yên bình như ngày họ trở về. Gió vẫn đi ngang qua trên những mái nhà.

Và trong một căn nhà ấm áp đó, hai con người đã đi qua tuổi trẻ, không đánh mất nhau, đang ngồi bên nhau như thể thời gian chỉ là một điều phụ thuộc.

Có những người trưởng thành không phải vì họ lớn lên nhanh hơn người khác.
Mà vì họ biết giữ lại phần người dịu dàng nhất của mình, ngay cả khi cuộc đời bắt họ phải cứng cỏi.

Và Nghĩa hiểu ra câu nói của Hường, muộn màng nhưng rõ ràng:
Có tuổi rồi nên được làm người lớn.
Nhưng có thương yêu rồi, người ta mới thật sự bắt đầu trưởng thành.

Hình Nghiã và Hường

Leave a comment