TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

XIN LỖI VÌ CƠN MƯA BẤT CHỢT

Hanna là một cái tên nghe vừa nhẹ nhàng vừa xinh xắn, như làn gió nhỏ lướt qua những con phố lát đá ở Copenhagen vào một buổi chiều muộn.
Cô bé mang hai dòng máu Việt Nam – Đan Mạch, trong người là hai nhịp chảy khác nhau …Nhưng lại gặp nhau trong một cơ thể nhỏ xíu, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như một trang giấy chưa kịp viết lên chữ nào……

Có những cơn mưa đi ngang qua tuổi thơ rất nhanh.
Người lớn thường chỉ nhớ mình đã vội vàng đóng cửa sổ, gom quần áo ngoài sân vào nhà.
Nhưng với một đứa trẻ hai tuổi, cơn mưa có thể là một điều gì đó rất lớn.
Lớn đến mức trái tim non nớt của bé tưởng mình vừa làm tổn thương cả thế giới.

Chiều hôm ấy ở Copenhagen, bầu trời tháng 5 có cơn mưa bất chợt.
Hanna ôm Bomse ra sân chơi phía trước khu nhà. Bomse là một con thú bông nhỏ yêu thích của bé, có đôi tai mềm và chiếc áo len màu nâu nhạt, mà mẹ Hanna tặng trong ngày sinh nhật 2 tuổi của bé.

Gió nổi lên.
Rồi cơn mưa đổ xuống bất ngờ.
Một đứa bé hai tuổi chỉ kịp biết chạy thật nhanh về phía cánh cửa đang mở. Đôi chân bé xíu đập lộp bộp trên nền đá ướt.
Hanna chạy vào được trong nhà, thở hổn hển, tóc dính lên má.
Cho đến khi cơn mưa đi qua, Hanna mới chợt nhớ ra Bomse vẫn còn ngồi ngoài chiếc ghế đá.
Con thú bông ướt mềm.
Nước mưa nhỏ xuống từ đôi tai vải.
Hanna ôm Bomse vào lòng. Bé lấy khăn lau cho Bomse rất lâu, đôi bàn tay vụng về của một đứa trẻ cố làm mọi thứ thật nhẹ. Nhưng rồi Hanna bật khóc.
Không phải vì Bomse bị ướt.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, bé cảm thấy mình đã “bỏ quên” ai đó.
“Xin lỗi Bomse…”
Bé nói bằng giọng nghẹn nhỏ xíu.
Mẹ Hanna đứng cạnh đó, lặng im. Người mẹ Việt Nam chợt nhận ra: Lòng trắc ẩn không cần phải dạy bằng những bài học lớn lao. Đôi khi nó xuất hiện rất tự nhiên trong một trái tim còn bé hơn cả cơn mưa ngoài cửa sổ.

Người lớn chúng ta thường nghĩ trẻ con chưa hiểu gì về yêu thương. Nhưng thật ra, chính trẻ con mới yêu bằng cách nguyên vẹn nhất.
Một con thú bông cũng có thể khiến Hanna day dứt, chỉ vì bị để ngoài mưa ướt trong một cơn mưa bất chợt.

Một ngày nào đó, khi Hanna lớn lên. Bé sẽ biết rằng Bomse không biết lạnh, không biết buồn, cũng không biết trách ai cả.
Nhưng điều đẹp nhất không nằm ở Bomse.
Mà nằm ở khoảnh khắc một đứa trẻ như Hanna, lần đầu biết nói lời xin lỗi với một điều bé nhỏ hơn mình.
Bởi từ những rung động rất nhỏ ấy, trẻ thơ học được cách dịu dàng với thế giới này.

Đêm hôm đó, trước khi ngủ, Hanna ôm Bomse thật chặt. Bé thì thầm điều gì đó bằng thứ ngôn ngữ lơ lửng giữa tiếng Việt của mẹ và tiếng Đan Mạch của cha:
“Đừng buồn nữa nhé.
Xin lỗi vì cơn mưa bất chợt,
đã làm bạn bị ướt lạnh”

Và kỳ lạ thay, đôi khi cả cuộc đời này, điều chúng ta cần nhất… cũng chỉ là một câu nói như thế.

Hình Hanna

Leave a comment