TỪ TÂM GIỮA NHỮNG DÒNG NƯỚC ĐỤC
(Tri ân quý Thầy từ Hoa Kỳ, Châu Âu – và đặc biệt là Thầy Viên Ngộ, Trụ trì Chùa Liên Hoa – Na Uy, đã trở về cứu trợ đồng bào bão lũ tại Thái Nguyên, ngày 4.11.2025)
Sau cơn bão dữ, Thái Nguyên bàng hoàng trong màu xám tro của bùn đất và những mái nhà xiêu vẹo.
Cơn gió đã đi qua, nhưng nước mắt của người dân vẫn còn đọng lại trên từng cánh đồng ngập úng, từng nếp nhà trống hoác.
Và rồi, trong buổi sáng ngày 4 tháng 11 năm 2025, giữa những con đường lầy lội, người ta thấy thấp thoáng bóng áo vàng – những bước chân đến từ phương trời xa.
Từ Na Uy, Pháp, Hoa Kỳ… những quý Thầy mang theo không chỉ là những món quà vật chất, mà là ánh sáng của lòng từ bi và nghĩa đồng bào.
Có Hòa Thượng Thích Chơn Lễ (Hoa Kỳ), Hòa Thượng Thích Nguyên Lộc (Chùa Vạn Hạnh – Nantes, Pháp Quốc), Thầy Thông Chấn (Chùa Long Hoa)…
Và sáng lên trong hành trình ấy là Thầy Viên Ngộ – Trụ trì Chùa Liên Hoa, Na Uy.
Thầy đã vượt nửa vòng trái đất để trở về, mang theo hơi ấm của quê hương và lòng bi mẫn của người con Phật.
Giữa bùn non và gió lạnh, Thầy lặng lẽ cúi xuống nắm lấy bàn tay run rẩy của những người vừa đi qua bão tố.
Trong ánh mắt hiền từ của Thầy Viên Ngộ, có sự tĩnh lặng của tuyết Na Uy, và ngọn lửa ấm của từ tâm Việt Nam chưa bao giờ tắt.
Thầy nói rất khẽ, nhưng từng lời như một ngọn nến thắp sáng giữa gió mưa:
“Khi lòng người còn biết thương nhau, thì nước có dâng mấy cũng không cuốn trôi được nhân tâm.”
Người dân cúi đầu cảm tạ. Ở nơi ấy, từ bi không còn là khái niệm tôn giáo, mà là hơi ấm nhân gian – nơi những trái tim cùng chung nhịp đập.
Xa Quê Hương, người ta thường mang theo một nỗi nhớ mịt mờ. Nhưng khi trở về trong những chuyến thiện nguyện như thế này, nỗi nhớ ấy hóa thành hành động.
Hóa thành chiếc áo, gói mì, bao gạo – giản dị mà thiêng liêng.
Những Phật tử, đồng hương Việt kiều đã cùng quý Thầy góp lại yêu thương, không phải để cho đi, mà là để nối lại một sợi dây vô hình của dân tộc – sợi dây mà dù thời gian hay khoảng cách nào cũng không thể cắt đứt.
Giữa những căn nhà trơ khung vách, giữa bãi đất sình lầy còn in dấu bão, có tiếng chuông chùa ngân lên. Tiếng chuông ấy không chỉ gọi về sự tĩnh lặng, mà còn nhắc nhở con người về một điều:
“Lá lành đùm lá rách không chỉ là đạo lý – đó là căn cốt của lòng người Việt.”
Trong gió chiều Thái Nguyên, sắc áo vàng của quý Thầy sáng lên giữa những mái nhà còn đọng nước.
Từng bàn tay hiền trao đi hơi ấm, từng ánh mắt từ bi xoa dịu những vết thương của đất.
Không có danh xưng nào cao quý hơn hai chữ “từ tâm”.
Và có lẽ, chính trong những ngày khốn khó nhất, con người lại nhìn thấy rõ nhất ánh sáng của lòng nhân. Thứ ánh sáng mà Thầy Viên Ngộ cùng quý Thầy đã mang về, như một ngọn đèn không bao giờ tắt, soi ấm cho Quê Hương mình.
Xin tri ân quý Thầy đã trở về gieo hạt từ bi giữa đời. Đặc biệt, xin thành kính tri ân Thầy Viên Ngộ – Chùa Liên Hoa, Na Uy. Người đã mang ánh sáng của lòng Phật, sưởi ấm Quê Hương trong những ngày gió lũ.
















