TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TỪ TÂM GIỮA NHỮNG DÒNG NƯỚC ĐỤC

(Tri ân quý Thầy từ Hoa Kỳ, Châu Âu – và đặc biệt là Thầy Viên Ngộ, Trụ trì Chùa Liên Hoa – Na Uy, đã trở về cứu trợ đồng bào bão lũ tại Thái Nguyên, ngày 4.11.2025)

Sau cơn bão dữ, Thái Nguyên bàng hoàng trong màu xám tro của bùn đất và những mái nhà xiêu vẹo.

Cơn gió đã đi qua, nhưng nước mắt của người dân vẫn còn đọng lại trên từng cánh đồng ngập úng, từng nếp nhà trống hoác.

Và rồi, trong buổi sáng ngày 4 tháng 11 năm 2025, giữa những con đường lầy lội, người ta thấy thấp thoáng bóng áo vàng – những bước chân đến từ phương trời xa.

Từ Na Uy, Pháp, Hoa Kỳ… những quý Thầy mang theo không chỉ là những món quà vật chất, mà là ánh sáng của lòng từ bi và nghĩa đồng bào.

Có Hòa Thượng Thích Chơn Lễ (Hoa Kỳ), Hòa Thượng Thích Nguyên Lộc (Chùa Vạn Hạnh – Nantes, Pháp Quốc), Thầy Thông Chấn (Chùa Long Hoa)…

Và sáng lên trong hành trình ấy là Thầy Viên Ngộ – Trụ trì Chùa Liên Hoa, Na Uy.

Thầy đã vượt nửa vòng trái đất để trở về, mang theo hơi ấm của quê hương và lòng bi mẫn của người con Phật.

Giữa bùn non và gió lạnh, Thầy lặng lẽ cúi xuống nắm lấy bàn tay run rẩy của những người vừa đi qua bão tố.

Trong ánh mắt hiền từ của Thầy Viên Ngộ, có sự tĩnh lặng của tuyết Na Uy, và ngọn lửa ấm của từ tâm Việt Nam chưa bao giờ tắt.

Thầy nói rất khẽ, nhưng từng lời như một ngọn nến thắp sáng giữa gió mưa:

“Khi lòng người còn biết thương nhau, thì nước có dâng mấy cũng không cuốn trôi được nhân tâm.”

Người dân cúi đầu cảm tạ. Ở nơi ấy, từ bi không còn là khái niệm tôn giáo, mà là hơi ấm nhân gian – nơi những trái tim cùng chung nhịp đập.

Xa Quê Hương, người ta thường mang theo một nỗi nhớ mịt mờ. Nhưng khi trở về trong những chuyến thiện nguyện như thế này, nỗi nhớ ấy hóa thành hành động.

Hóa thành chiếc áo, gói mì, bao gạo – giản dị mà thiêng liêng.

Những Phật tử, đồng hương Việt kiều đã cùng quý Thầy góp lại yêu thương, không phải để cho đi, mà là để nối lại một sợi dây vô hình của dân tộc – sợi dây mà dù thời gian hay khoảng cách nào cũng không thể cắt đứt.

Giữa những căn nhà trơ khung vách, giữa bãi đất sình lầy còn in dấu bão, có tiếng chuông chùa ngân lên. Tiếng chuông ấy không chỉ gọi về sự tĩnh lặng, mà còn nhắc nhở con người về một điều:

“Lá lành đùm lá rách không chỉ là đạo lý – đó là căn cốt của lòng người Việt.”

Trong gió chiều Thái Nguyên, sắc áo vàng của quý Thầy sáng lên giữa những mái nhà còn đọng nước.

Từng bàn tay hiền trao đi hơi ấm, từng ánh mắt từ bi xoa dịu những vết thương của đất.

Không có danh xưng nào cao quý hơn hai chữ “từ tâm”.

Và có lẽ, chính trong những ngày khốn khó nhất, con người lại nhìn thấy rõ nhất ánh sáng của lòng nhân. Thứ ánh sáng mà Thầy Viên Ngộ cùng quý Thầy đã mang về, như một ngọn đèn không bao giờ tắt, soi ấm cho Quê Hương mình.

Xin tri ân quý Thầy đã trở về gieo hạt từ bi giữa đời. Đặc biệt, xin thành kính tri ân Thầy Viên Ngộ – Chùa Liên Hoa, Na Uy. Người đã mang ánh sáng của lòng Phật, sưởi ấm Quê Hương trong những ngày gió lũ.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRÁI TIM CỦA VIỆC PHA TRÀ

Trong con hẻm nhỏ nơi thành phố ồn ào, có một quán trà cổ tên là “Tĩnh”.

Người ta đến đây không chỉ để uống trà, mà để ngồi yên.

Chủ quán là một người đàn ông. Ông từng là giảng viên đại học, nhưng sau khi vợ mất, ông rời bỏ tất cả để mở quán trà nhỏ này.

Ai hỏi, ông chỉ mỉm cười:

– Tôi chỉ muốn pha một ấm trà thật chậm, rồi nghe nó nguội dần.

Một buổi sáng đầu thu, khi sương còn đọng trên những tán lá, một cô gái trẻ bước vào quán.

Cô mặc áo sơ mi công sở, tay vẫn cầm điện thoại, mắt dán vào màn hình.

– Cho con một ly trà gừng, nhanh nhé, con sắp họp.

Ông gật đầu, không nói gì.

Ông đun nước, tráng ấm, rồi chậm rãi cho từng lát gừng vào. Mùi hương thoang thoảng tỏa ra.

Cô gái bắt đầu sốt ruột:

– Bác ơi, con đang gấp, bác có thể nhanh hơn được không ạ?

Ông chỉ đáp nhẹ:

– Nước chưa sôi thì trà chưa nói được điều gì đâu, cháu à.

Cô cau mày. Trong đầu cô, mọi thứ đều đo bằng thời gian — 5 phút để pha cà phê, 10 phút để ăn sáng, 15 phút để đến công ty.

Cô không hiểu sao một ly trà lại cần lâu đến thế.

Khi ông đặt chén trà trước mặt cô, cô vội cầm lên thổi phù phù.

Ông khẽ nói:

– Đừng vội, trà chưa chín đâu.

Cô ngạc nhiên:

– Trà cũng phải “chín” sao bác?

Ông cười hiền:

– Ừ. Trà không chín bằng lửa, mà chín bằng sự yên tĩnh của người pha.

Nếu tâm con đang vội, trà sẽ đắng. Nếu tâm con tĩnh, trà sẽ ngọt.

Cô ngẩn ra, đặt chén xuống. Hơi trà tỏa lên, quyện với làn hương của gừng và gió sớm.

Lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô thấy mình… im lặng.

Họ ngồi như thế khá lâu.

Ông chủ quán kể rằng vợ ông cũng từng là người pha trà giỏi. Bà dạy ông rằng:

“Pha trà không phải để uống, mà để gặp lại chính mình trong khoảnh khắc ấy.”

Cô gái hỏi:

– Vậy bác pha trà bao lâu rồi?

– Hơn hai mươi năm. Nhưng mỗi ấm trà vẫn là một lần học lại.

Ông nói tiếp, giọng trầm:

– Người ta nghĩ nghệ thuật pha trà nằm ở kỹ thuật. Thật ra, nó nằm ở trái tim.

Một người nóng nảy không thể pha trà ngon, như một người đầy oán hận không thể yêu sâu.

Cô gái mỉm cười, nâng chén trà lên lần nữa. Hương vị lần này thật khác – ấm, ngọt, và thanh.

Không phải vì trà đổi, mà vì lòng cô đổi.

Cô nhìn ông và nói nhỏ:

– Bác ơi… có phải mọi việc trong đời cũng giống như pha trà không?

Ông gật đầu, mắt ánh lên nụ cười hiền hậu:

– Phải. Cuộc sống cũng cần được pha chậm rãi.

Nếu con sống quá vội, mọi điều tốt đẹp sẽ chưa kịp “ngấm” vào con.

Giống như trà – nếu không đợi, chỉ toàn nước nhạt.

Cô gái rời quán khi nắng đã lên cao.

Điện thoại cô vẫn reo liên tục, nhưng kỳ lạ là lần này, cô không vội bắt máy.

Trên đường về, cô nghĩ về ấm trà, về câu nói của ông:

“Trà không chín bằng lửa, mà chín bằng sự tĩnh lặng.”

Hôm ấy, cô nhận ra một điều giản dị mà sâu xa:

Điều làm nên vị ngon của cuộc sống không nằm trong những gì ta có, mà nằm trong cách ta đối diện với từng khoảnh khắc nhỏ bé.

Vài tháng sau, cô quay lại quán “Tĩnh”. Ông già không còn ở đó – người ta nói ông đã về quê, giao quán lại cho học trò.

Trên bàn pha trà vẫn đặt một mảnh giấy nhỏ, viết bằng chữ nắn nót:

“Nếu một ngày con thấy trà mình pha đắng,

hãy dừng lại và lắng nghe trái tim.

Có lẽ, chính con đang sôi vội hơn nước.”

Bạn biết đấy:

Pha trà, cũng như sống – đều là nghệ thuật của sự tĩnh tâm.

Mỗi giọt nước, mỗi làn hương, mỗi phút chờ…

đều là một lời nhắc:

Điều quý giá nhất không đến khi ta vội, mà khi ta biết dừng.

Vì trong cái chậm rãi, trái tim mới kịp lắng để trở về với chính mình.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐIỀU ƯỚC CỦA HÒN ĐÁ

Trên đỉnh núi già, giữa rêu phong và gió sương, có một hòn đá nằm im suốt trăm năm.
Người ta gọi nó là “hòn đá cô độc”, vì chẳng có cây nào mọc bên, chẳng có ai ngồi lại lâu. Ngay cả gió, khi đi qua, cũng chỉ ghé lại giây lát rồi rời đi.
Ngày nối ngày, hòn đá lặng lẽ nhìn mây bay, nghe tiếng chim lạc, và chứng kiến thời gian mài mòn thân thể nó.

Trong sâu thẳm, hòn đá mang trong mình một điều ước — ước được chuyển động.
“Ước gì tôi có thể lăn xuống thung lũng kia.” Đá nghĩ. “Ở đó có suối trong, có cỏ mềm, có những đứa trẻ nô đùa. Tôi chán với việc đứng yên, với cô đơn, và cả với việc chỉ được nhìn mà chẳng được chạm.”

Nhưng năm tháng vẫn trôi, hòn đá vẫn nằm đó, bất động.

Một ngày nọ, có một nghệ sĩ đi ngang.
Ông đang tìm đá để tạc tượng. Khi nhìn thấy hòn đá già cỗi, ông khựng lại — vì trong lớp rêu mốc kia, có một hình dáng rất lạ.
“Có lẽ, đây chính là viên đá mình cần.” Ông nói nhỏ.
Thế là, lần đầu tiên trong đời, hòn đá được nhấc lên.

Đau lắm. Từng thớ đá như vỡ ra dưới nhát đục. Nhưng lạ thay, hòn đá thấy lòng mình sáng hơn.

Mỗi đường nứt, mỗi tiếng đục gõ vào thân thể thô ráp ấy — như gõ vào giấc ngủ trăm năm.

Và rồi, sau nhiều ngày, từ khối đá vô tri, hiện ra hình dáng một thiếu nữ đang ngước nhìn bầu trời.
Khi người nghệ sĩ lau đi lớp bụi cuối cùng, hòn đá — giờ đã là bức tượng — muốn khóc.
“Tôi đã đau đớn, nhưng ta được tái sinh.” Đá thầm nói. “Thì ra, chuyển động không chỉ là lăn đi, mà còn là biến đổi.”

Từ đó, bức tượng được đặt giữa quảng trường thị trấn. Mỗi ngày, người qua lại dừng chân, ngước nhìn và mỉm cười.
Trẻ con chạy quanh, người già ngồi dưới bóng tượng đọc sách, những đôi tình nhân chụp ảnh bên nhau.

Hòn đá — giờ là tượng — thấy mình trở thành một phần của cuộc sống con người.
Nhưng một buổi chiều, khi gió đổ về từ núi cũ, bức tượng bỗng nghe tiếng gọi:
“Bạn đã quên ta rồi sao?”
Đó là tiếng của gió xưa, từ nơi đá từng nằm im.
Hòn đá lặng.
“Tôi đâu quên,” Đá đáp, “chỉ là tôi không còn là tôi nữa.”

“Bạn có hạnh phúc không?” – Gió hỏi.

“Có lẽ… tôi đã hạnh phúc khi được biến đổi. Nhưng đôi khi, tôi lại nhớ mình của ngày xưa —
nơi chỉ có tôi và trời đất.”
Gió cười: “Thế thì bạn đã hiểu rồi. Hạnh phúc không phải là ở đâu, mà là lúc bạn biết mình đang sống có ý nghĩa.”

Và gió đi, để lại hòn đá trong yên lặng, nhưng lòng nó đầy ánh sáng.

Nhiều năm sau, bức tượng bị thời gian làm nứt vỡ.
Một cơn mưa lớn cuốn theo từng mảnh vụn rơi xuống dòng sông gần đó.
Dòng nước đưa những mảnh đá đi xa — qua ruộng đồng, qua làng xóm, rồi ra biển lớn.
Hòn đá, trong hình dạng khác, tan vào muôn hạt nhỏ, nằm giữa sóng nước bao la.
Nó không còn hình dáng, nhưng có cảm giác rằng mình đang di chuyển, đang ôm lấy cả bầu trời, cả thế giới.

Trong sâu thẳm, nó nghe lại tiếng của chính mình năm xưa:
“Ước gì tôi có thể chuyển động…”
Và giờ đây, nó đang trôi — không phải để rời bỏ, mà để trở về với tất cả.

Điều ước của hòn đá, cuối cùng, không phải là được lăn xuống núi.
Mà là được thức dậy khỏi sự bất động trong tâm hồn.
Nó hiểu rằng:
*Khi chịu để người đời chạm vào — ta biết đau, nhưng cũng biết sống.

*Khi dám biến đổi — ta đánh mất hình hài, nhưng tìm lại bản chất.

*Khi tan hòa vào thế giới — ta không còn là “một hòn đá”, mà là một phần của vĩnh cửu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BỨC TRANH BÌNH YÊN TỪ TRÊN CAO

Những bức ảnh từ trên cao cho thấy toàn cảnh khu xóm thân quen — nơi tôi đã gắn bó suốt bao năm — hiện ra trong một khung hình tuyệt đẹp.

Từ con đường dẫn ra bờ hồ trông mềm như dải lụa xanh. Những mái nhà nép mình giữa hàng cây, ánh nắng loang trên mái ngói. Và giữa khung cảnh ấy, tôi nhận ra ngôi nhà của mình . Ngôi nhà màu trắng, mái ngói đen dễ thương, bình dị mà tôi đã ở đây mỗi ngày.

Không hiểu sao, tôi thấy sống mũi cay cay.

Bao nhiêu năm qua, tôi chỉ thấy những việc cần làm, những bước đi vội vàng, mà quên mất rằng mình đang sống trong một nơi thật đẹp.

Hóa ra, đôi khi chỉ cần nhìn lại từ một góc khác, mình mới thấy rằng cái đẹp chưa bao giờ rời bỏ mình — chỉ là mình đã vô tình không quan tâm để nhìn thấy nó.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM ĐI QUA

Em đi qua những ngày thơ ngây đó.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Nắng trên vai hong khô màu mắt nhớ.
Mà tim vẫn còn hát khúc thiết tha.

Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Nhớ một thời phố nhỏ đã có anh.
Chỉ để lại dư âm miền thương cũ.
Giấc mơ nào còn đọng phía trời xanh.

Em đi qua một thời yêu rất thật.
Rồi giật mình… thương ký ức hôm qua.
Có lẽ anh cũng vẫn còn nhớ mãi.
Mảnh tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Em đi qua mùa thu buồn rất nhẹ.
Áo chưa phai màu kỷ niệm năm nào.
Có một thoáng mưa vô tình đọng lại.
Ướt mi mềm trong một giấc chiêm bao.

Em đi qua tháng năm dài thật khẽ.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Dẫu gió gọi… cũng chỉ là thoảng nhẹ.
Bởi lòng em đâu nỡ thả xót xa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

XÓM HOA NHÀI – DRAMA ÔNG HUY VÀ BÀ VỢ TRẺ

Chiều Chủ nhật, gốc xoài nhà bà Bảy râm ran tiếng cười. Xóm Hoa Nhài lại sắp có chuyện… đáng để mấy bà Tám tám tới bến.

Nghe đâu, ông Huy, 78 tuổi, thấp nhỏ, vừa về Việt Nam cưới vợ trẻ hơn 44 tuổi.

Tin này vừa lọt tới tai mấy bà Tám, cả xóm như “mất trật tự”:

Bà Bảy:

– Trời ơi, nghe nè, ông Huy thấp nhỏ mà cưới vợ trẻ hơn 44 tuổi? Tui nói thiệt, tui… trố mắt luôn á!

Bà Tư :

– Mất hồn gì nữa! Tui tưởng già rồi thì… yên thân coi con cháu vui vẻ chứ, ai dè ông Huy… “đỉnh cao quyền lực tình yêu”!

Bà Năm:

– Nhìn vậy mà kinh ha! Mấy ông ở Mỹ chắc vừa shock vừa ganh tỵ á!

******************

Hậu Cưới, Drama Bắt Đầu

Chiều hôm sau, dưới gốc xoài, trà nóng trên tay, mấy bà Tám bàn tán không ngớt:

Bà Bảy:

– Ông Huy nấu cơm tay run run, bị bà vợ trẻ chỉnh từng muỗng, cảnh tượng đó… cười muốn xiủ luôn!

Bà Tư:

– Nhìn ông già 78 tuổi mà phải làm theo bà vợ trẻ, tui tưởng xem phim hài luôn.

Ông nghiêm mặt mà đảo nồi, thỉnh thoảng quay ra nhìn bà vợ kiểu… “giúp tôi với”!

Bà Năm:

– Có người còn quay clip, đăng lên mạng. Ông già đỏ mặt mà vẫn cười theo… cả xóm nhìn mà té ghế luôn!

******************

Những Tình Huống Dở Khóc Dở Cười

Ông Huy tham gia nhảy sạp, tập TikTok với bà vợ trẻ, chân run run, mồ hôi ra như tắm.

Bà Bảy:

– Xóm mình mà bỏ qua vụ này thì phí quá. Mỗi ngày ông Huy đi đâu, bà vợ trẻ làm gì, là drama mới!

Bà Tư :

– Nhất là lúc ông Huy phải giả vờ nghiêm túc theo bà vợ trẻ, mấy bà hàng xóm nhìn cũng cười rũ rời.

Bà Năm:

– Tuổi già mà còn vợ trẻ, mỗi ngày đều là tình huống hài hước sống động.

******************

Pha Trêu Chọc Hậu Cưới

Ông Huy đi siêu thị, bà vợ trẻ kéo đi mua sắm, ông già thấp nhỏ cố “pose” kiểu soái ca, mấy đứa trẻ đứng ngoài cười rũ rượi.

Bà Bảy:

– Ly trà nóng, tám tiếp đi. Xóm Hoa Nhài chưa bao giờ hết chuyện cười.

Hôm nọ, ông Huy đội mũ đi chợ với bà vợ trẻ, mũ to quá, che hết mặt.

Mấy bà Tám trố mắt, bà Bảy bình luận:

– “Trời ơi, ông già mà đội mũ như UFO, nhìn vừa ngầu vừa… ngố!”

Bà vợ trẻ kéo ông Huy nhảy sạp, ông già 78 tuổi nhảy theo, chân run run, lạc nhịp, mấy đứa trẻ đứng quay phim.

Bà Tư: “Ông già này nhảy như thanh niên say rượu. Cả xóm Hoa Nhài mất luôn trật tự!”

******************

Chiếc Bánh Kem Bất Ngờ

Ông Huy muốn làm bánh tặng bà vợ trẻ, tay run, nướng cháy một góc.

Bà Năm bình luận:

– “Ông già mà làm bánh cháy kiểu này, chắc bà vợ trẻ vừa cười vừa khóc mất!”

******************

Chuyện Tập Yoga Giữa Xóm

Ông Huy tập Yoga với bà vợ trẻ trên sân, mấy bà Tám đứng từ xa “nghiên cứu” tư thế.

Bà Bảy thốt lên:

– “Ông già 78 tuổi mà cúi xuống được, tui phải đi học theo mới được!”

******************

Drama “Chơi Game Online”

Ông Huy chơi game với con trai, bà vợ trẻ đứng xem, cứ la lên:

– “Chậm thôi, ông già! Nhấn nút trái phải đúng kiểu chứ!”

Mấy bà Tám nghe mà cười muốn ngất.

******************

Bí Mật Bất Ngờ Của Ông Huy

Mấy hôm sau.

Ba bà Tám tụ tập dưới gốc xoài, trà nóng trên tay, bàn tán không ngớt về ông Huy.

Bà Bảy:

– Nghe nè, mấy bà biết gì chưa? Ông Huy trước đây ở Mỹ… là người viết nhạc đấy, ai cũng khen tài tình.

Bà Tư:

– Trời ơi! Viết nhạc mà cưới được vợ trẻ, giờ tui mới hiểu sao ông già 78 tuổi mà vẫn phong độ tới vậy.

Bà Năm:

– Haha! Chưa hết đâu, ông Huy còn lập nhóm, trao đổi bí quyết nghề nghiệp, cách “giữ nhịp tình yêu” với vợ trẻ nữa chứ!

Bà Bảy:

– Tui nói thiệt, xóm Hoa Nhài mà biết vụ này thì mấy bà Tám tụi mình phải… lập hội nghiên cứu ông Huy mới được.

Bà Tư:

– Haha! Nhìn ông Huy tập nhảy Zumba với bà vợ trẻ, tui đoán mấy bà hàng xóm nhìn cũng ngỡ ngàng, vừa cười vừa thán phục tài năng của ông.

Bà Năm:

– Tuổi già mà còn năng động, lại là nhạc sĩ, còn giấu bí mật nữa, xóm Hoa Nhài… đúng là không bao giờ hết chuyện để tám!

(Cả ba bà cười rũ rượi, nhìn xa thấy ông Huy tập nhảy cùng bà vợ trẻ, ánh mắt rạng rỡ.

Xóm Hoa Nhài một lần nữa… trố mắt theo đúng nghĩa đen, nhưng cười không ngớt.)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HƯƠNG CỎ DẠI

Em như hương cỏ dại.
Thoảng qua một buổi chiều.
Không hương nồng quyến rũ.
Chỉ dịu dàng… đáng yêu.

Anh quen em ngày hạ.
Gió thổi lạc mùi hương.
Tưởng qua rồi sẽ hết.
Mà lưu suốt đoạn đường.

Có người yêu rực rỡ.
Như hoa nở mùa hạ.
Em – cỏ dại bên lối.
Chạm nhẹ… tim bão giông.

Em chẳng là người cuối.
Nhưng là người đầu tiên.
Khi tim anh còn trắng.
Chưa nhuốm khói buồn đau.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIẤC MƠ VỀ BÓNG ĐÁ CỦA OSCAR

Oscar mới năm tuổi, nhưng cậu bé đã có một giấc mơ thật lớn: Trở thành cầu thủ giỏi như thần tượng Erling Haaland. Mỗi ngày, cậu mang quả bóng ra sân nhỏ ở Oslo, chạy, sút và mỉm cười giữa gió lạnh.

Trong giấc mơ của mình, Oscar gặp Haaland, cầu thủ người Na Uy nổi tiếng thế giới. Haaland rất cao, chạy nhanh và luôn ghi bàn cực giỏi.
Cậu bé nhìn thần tượng với ánh mắt long lanh, và tự nhủ: “Cháu muốn đá bóng giỏi như chú!”

Một buổi sáng mùa thu, trong giấc mơ, Oscar mang chiếc áo số 9 – số áo của Haaland – ra sân. Cậu chạy, sút và cười vang. Bất chợt, cậu nghe tiếng ai đó khẽ nói:
“Cú sút đẹp lắm!”
Oscar quay lại, thấy Haaland đứng đó, mỉm cười hiền:
“Cháu là Oscar. Cháu muốn đá bóng giỏi như chú.” cậu bé nói.

Haaland đặt tay lên vai Oscar: “Hãy đá bằng trái tim mình, đừng sợ ngã. Mỗi cú ngã là một lần lớn hơn.”

Mùa xuân năm nay, Oscar tham gia giải bóng đá thiếu niên đầu tiên. Cậu mặc chiếc áo thi đấu mới, mang lá cờ Na Uy nhỏ xíu, và sút bàn thắng đầu tiên, reo vang niềm vui.
Trong lòng Oscar, giấc mơ ngày xưa đang dần trở thành cảm giác thật.

Một hôm, Oscar nhận được bức thư từ Haaland. Trong thư, Haaland viết:
“Gửi Oscar – cậu bé ở Oslo. Cứ tiếp tục chơi bóng với trái tim mình nhé. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ cùng ghi bàn cho Na Uy. — Erling Haaland”

Oscar ôm bức thư vào ngực, tim tràn đầy hạnh phúc. Cậu bé lại ra sân, sút bóng thật xa, tưởng tượng rằng Haaland đang vỗ tay cổ vũ từ xa.

Năm nay, cậu được chọn vào đội bóng trẻ của thành phố Oslo. Những buổi tập kéo dài hơn, khó hơn, nhưng Oscar không sợ. Cậu nhớ lời Haaland: “Đá bằng trái tim mình, đừng sợ ngã.”

Đó chính là Giấc Mơ Về Bóng Đá của Oscar.
Một câu chuyện tràn đầy niềm tin, tình yêu bóng đá và sức mạnh của trí tưởng tượng, dành cho mọi cậu bé nhỏ ở Oslo.
Nơi mà mùa thu trải dài với lá vàng rơi nhẹ nhàng, mùi đất ẩm và những buổi chiều se lạnh, trước khi tuyết trắng và ánh nắng mùa đông lại mang theo những khởi đầu mới.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH XƯA

Ánh nắng cuối thu len qua tán lá, chiếu lên lối nhỏ mà anh quen thuộc. Anh đứng đó, nhìn cô bước qua, tà áo phất nhẹ trong gió.
Anh (thầm nghĩ): “Ánh mắt em… sao dịu dàng đến thế, như thể trôi qua đời mình mà không hay.”

Hoa rụng đầy trên cỏ, mỗi cánh hoa rơi khẽ chạm bàn chân cô, như vẽ nên một bức tranh mà chỉ anh mới thấy.
Anh lặng lẽ theo sau, tim run run vì chưa từng biết cảm giác này.
“Ta gặp nhau trong một chiều xưa cũ.
Ánh mắt em như gió thoảng qua hồn.
Lối nhỏ quen, hoa rụng đầy trên cỏ.
Giấc mơ đầu vương mãi đến hoàng hôn.”
Cô (nhìn anh, cười khẽ): “Sao cậu cứ đi theo mình hoài vậy?”

Anh (ngập ngừng): “À… không… chỉ là… mình… muốn đi cùng một đoạn thôi.”

Cô (cười dịu dàng): “Ừ, vậy thì đi cùng nhé.”

Những bước chân nhẹ nhàng đi song song trên con đường đầy lá vàng, ánh mắt trao nhau vừa đủ để hiểu mà chưa cần lời.

*****************

Mùa thu trôi qua, anh và cô dành nhiều buổi chiều bên nhau, dưới hàng cây đỏ rực và những con phố nhỏ.
Mỗi cơn gió, mỗi chiếc lá rơi, đều trở thành kỷ niệm.
“Ngày ấy đó, tim còn non vụng dại.
Yêu chưa hay, chỉ biết nhớ âm thầm.
Một chiếc lá rơi, cũng thành thương mãi.
Nụ cười em – anh giấu giữa trăm năm.”
Cô: “Anh thật kỳ lạ, lúc nào cũng âm thầm mà chẳng bao giờ nói yêu.”

Anh (cười): “Anh sợ… nếu nói ra, sẽ làm mất cái đẹp của những ngày mình đang có.”

Họ cùng nhặt những cánh hoa rơi, trò chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng trong lòng mỗi người, từng nhịp tim đều ghi nhớ ánh mắt, nụ cười và bàn tay khẽ chạm.

*****************

Rồi một ngày, cô phải rời khỏi thành phố. Mưa rơi nhẹ trên phố. Anh đứng nhìn bóng cô khuất sau những ô cửa kính, lòng chùng xuống.
“Rồi năm tháng xoá mờ trang kỷ niệm.
Em đi rồi, mưa cũng hóa cô đơn.
Anh giữ lại – một mảnh thơ dịu êm.
Dưới đáy tim, một ‘ngày xưa’ vẫn còn.”
Anh (thầm thì với chính mình): “Dẫu em đi, tim này vẫn giữ trọn… mọi nụ cười, mọi ánh mắt…”

Cô (quay lại, nhẹ nhàng nói): “Hẹn gặp lại nhé… dù biết sẽ rất lâu.”

Anh: “Ừ… hẹn gặp lại, nơi ký ức của hai ta.”

Mỗi bước chân cô đi, từng giọt mưa rơi, đều in sâu vào tâm hồn anh, biến thành những ký ức bất tử.

*******************
Một chiều hoàng hôn khác, anh đi qua con phố cũ. Cơn gió nhắc anh nhớ về cô, nụ cười ngày xưa và những ánh mắt trọn vẹn.
Anh dừng lại, nhặt một chiếc lá rơi, hít sâu hương hoa còn sót lại trong gió.

“Anh đứng lặng giữa phố, nhắm mắt, hít sâu hương hoa rơi, để ký ức trở lại như bản nhạc không lời.”

Anh thầm nghĩ:
“Những ngày xưa ấy… vẫn là của riêng mình, dù em không còn ở đây.”

Anh (cười nhẹ, đưa chiếc lá vào túi): “Mình sẽ giữ, để mỗi khi nhớ, lại thấy dịu dàng.”

Mọi thứ vẫn nguyên như cũ: Phố, cây, nắng vàng cuối ngày…
Nhưng trong lòng anh, ký ức đã trở nên sống động, một bản tình ca không lời, bất tử giữa thời gian.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

OSCAR VÀ ĐỒNG ĐỘI TRÊN SÂN CỎ MÙA THU

Buổi trưa, nắng vàng nghiêng nhẹ trên mặt sân cỏ xanh non. Tiếng cười vang lên, trong trẻo như giọt sương tan vào không khí.

Một quả bóng nhỏ lăn giữa vòng vây của những đôi chân bé xíu — vụng về mà đầy háo hức. Những “cầu thủ” chỉ mới 5, 6 tuổi đang chơi trận đấu hấp dẫn nhất trong đời của họ.

Không có chiến thuật, không có vị trí, chẳng ai phân biệt tiền đạo hay hậu vệ.

Tất cả đều cùng chạy theo bóng, hò reo, va chạm, rồi lại bật cười.

Quả bóng trở thành trung tâm của cả thế giới, nơi mọi ước mơ đều bắt đầu. Một thế giới nhỏ bé, tràn đầy năng lượng, nơi niềm vui không cần luật lệ.

Oscar đã tỏa sáng theo cách riêng của mình. Không phải bằng cú sút mạnh nhất, cũng chẳng phải bàn thắng ngoạn mục, mà bằng nụ cười rạng rỡ và ánh mắt sáng trong như trời thu sau cơn mưa.

Oscar chạy không ngừng, chân nhỏ chạm bóng vụng về nhưng tràn đầy quyết tâm.

Trận đấu của những cháu trẻ nhỏ bé, nhưng đầy ấn tượng trong mắt người lớn.

Hôm nay Oscar đã mang tinh thần của một cầu thủ thật sự. Cậu bé biết chuyền bóng cho bạn, biết dang tay đỡ khi bạn ngã, biết mỉm cười khi đối phương ghi bàn.

Ở tuổi ấy, Oscar đã hiểu điều quan trọng nhất của thể thao – không phải là thắng, mà là cùng nhau vui.