TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CẬU BÉ TUỔI TEEN

Tôi yêu bố mẹ tôi, nhưng tôi cũng sợ họ. Bởi vì họ thường đánh tôi và tôi không hiểu tại sao?
Tôi là một học sinh tốt, tôi yêu thầy cô và các bạn trong lớp học của tôi. Nhưng tôi không có bạn bè, đó là lý do tại sao tôi thường ngồi trong phòng lặng lẽ trong những ngày lễ. Không ai muốn chơi với tôi, mặc dù tôi đã cố gắng để thân thiện với họ. Nhưng họ từ chối tôi, họ đã cười vào mặt tôi. Họ nói rằng tôi là một người ăn mặc rách rưới và ghê tởm.

Một ngày sau giờ học, tôi đang trên đường đi về nhà, trong cơn gió mùa thu se lạnh, khiến tôi rùng mình. Đột nhiên ai đó đẩy tôi về phía trước, tôi ngã xuống đường và một giọng nói áp vào tai tôi:
“ Không ai thích bạn, đồ ngốc!”
Sau đó, nhóm học sinh trong lớp lần lượt đấm đá tôi tơi bời … Và tôi đã khóc.

Khi tôi bước vào nhà, mẹ tôi túm tay áo của tôi và nói:
“Thằng con chết tiệt này, tại sao bây giờ mới về đến nhà? Tối nay con không được ăn tối.”
Và bất chợt bố tôi lao tới đấm vào mặt tôi một cú đấm rất mạnh. Tôi rất đau và dường như không di chuyển được nữa, nước mắt tôi âm thầm và lặng lẽ rơi. Cuối cùng tôi cũng đi được vào căn phòng cô đơn của mình. Tôi tự hỏi:

“ Tại sao bố mẹ không quan tâm đến tôi? Tại sao họ lại làm tổn thương tôi? “
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường với cái bụng đói meo và tôi ước tôi không còn đau nữa. Tôi thực sự yêu thương bố mẹ, tôi không muốn làm phiền bố mẹ tôi.

Ngày hôm sau đến trường, cô giáo yêu cầu chúng tôi viết về giấc mơ lớn nhất của mình.
Có bạn mơ ước có một chiếc ô tô,  có bạn mơ ước có được những búp bê xinh xắn, cũng
có bạn mơ ước sau này sẽ trở thành một bác sĩ hoặc sẽ trở thành một chuyên gia tâm lý… Tôi thì không, không phải tôi không thích những điều này. Nhưng tôi đang cần tình yêu thương của bố mẹ tôi, thế là tôi mơ về một mái ấm gia đình… Một người mẹ, một người cha, yêu thương đứa con trai cưng của mình. Sống vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Ôi! thật là tuyệt vời!
Tôi mạnh dạn đứng trước lớp và nói: “Ước mơ lớn nhất của tôi là gia đình.”
Có những tiếng cười khúc khích, nhưng tôi vẫn bình tỉnh và giải thích rằng:
“Xin đừng cười tôi, đây là giấc mơ lớn nhất của tôi! Bạn có thể đánh tôi, bạn có thể ghét tôi, nhưng xin đừng cười tôi. Tôi luôn yêu thương bố mẹ tôi, bởi chính họ đã cho tôi có mặt trên cuộc đời này và trong tương lai tôi sẽ là ai trong vị trí xã hội, điều này tôi luôn luôn biết ơn bố mẹ của tôi.”

Cô giáo lau nước mắt, cả lớp tự dưng im lặng… và bỗng dưng có những cánh tay ôm choàng hai bên hông của tôi. Vài bạn nữ gục mặt vào vai tôi và khóc, mấy thằng bạn đã từng đấm đá tôi cũng thì thào bên tai tôi những lời xin lỗi. Tôi vẫn ngồi yên như một bức tượng, nhưng trái tim tôi đang chao đảo và xót xa …

Cuối giờ học, cô giáo và một số bạn trong lớp quyết định theo tôi về nhà. Cô giáo khoe với bố mẹ tôi rằng bài văn của tôi hôm nay được điểm cao nhất lớp.
Khi bố mẹ tôi đọc được ước mơ của tôi, mẹ tôi ôm tôi và khóc nhiều lắm, còn bố tôi bước đến xoa đầu tôi và khẽ nói: “ Bố xin lỗi, con trai yêu của bố.”

download-3.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐAM MÊ VÀ TÌNH YÊU

Một chàng trai đi dạo trên một cánh đồng rộng rải đầy cây hoa anh túc. Anh lạc bước vào giữa khung cảnh tuyệt đẹp. Giữa cánh đồng anh túc bất tận này, đôi mắt của anh bị cuốn hút vào những cánh hoa. Tất cả đều giống nhau và anh không thể rời mắt khỏi nó. Anh ấy cúi xuống nhìn và chạm vào những cánh hoa mỏng manh này, anh muốn chúng là của mình mãi mãi.
Anh ấy ngắt một nhánh hoa anh túc. để giữ nó cho chính mình. Anh không nhận ra rằng mình đang giết nó theo cách đó.
Anh tiếp tục đi trên con đường và hài lòng, mỉm cười … Cho đến khi cây anh túc khô héo và anh ấy vứt nó đi để tìm cánh hoa khác. Mà chúng ta gọi đây là “Đam Mê.”

Sau đó, anh ấy đi đến cánh đồng để tận hưởng vẻ đẹp của nó thêm một lần nữa. Trên cánh đồng lần này, cảm giác của anh khác hơn so với lần trước. Như thể anh đang nói và trái tim anh đang lắng nghe điều gì đó…
Anh cúi xuống cẩn thận, chỉ nhìn vào những cánh hoa mà không ngắt bỏ chúng, anh không dám chạm vào nó, để không làm tổn thương nó. Anh nhìn nó, nhìn nó, anh muốn thời gian dừng lại và anh muốn ở lại đây mãi mãi, thậm chí ở lại nơi đây cho đến khi chết.

Nhưng đột nhiên một cơn gió thổi qua và mang đến cho anh hương thơm mê hoặc của một loài hoa khác. Trong một khoảnh khắc, anh ấy đã quên đi hoa anh túc và rời đi để tìm xem mùi hương tuyệt vời này đến từ đâu. Nhưng tại sao hoa anh túc vẫn ở lại trong tim anh? Anh cảm thấy đau đớn khi nghĩ về nó, nhưng … tất cả đã biến mất …
Đó là Tình yêu.

Vậy tình yêu là gì?

Anh ấy tiếp tục đi bộ giữa cánh đồng. Ánh mắt của anh đong đưa theo gió. Đột nhiên anh nhìn thấy một thân cây hoa anh túc. Anh ngồi gần nó, không thể rời mắt. Dường như anh biết cuối cùng anh đã tìm thấy nơi mình thuộc về, anh ấy đã tìm thấy chính mình.
Và cánh hoa anh túc này đã trở thành ý nghĩa cho sự tồn tại của anh. Anh ấy chăm sóc nó và bảo vệ nó như một trách nhiệm của mình.
Anh đang làm mọi thứ để có thể bảo vệ nó, như thể kéo dài cuộc sống của chính mình và anh ấy ở lại nơi đó mãi mãi.

Và đó chính là tình yêu.
download.jpg

MÙA BẦU CỬ 2019

Hôm qua thứ hai ngày 09/09/2019 là một ngày dài nhất đối với chúng tôi là những người làm việc trong ban bầu cử Hội Đồng Thành Phố và Hội Đồng Quận tại Vương Quốc Na Uy, năm 2019. 

Tại Oslo, chúng tôi kiểm phiếu xong gần 12 giờ khuya.  MH và con trai cùng một số đồng nghiệp khác được về nhà trước, nhưng những người lãnh đạo phải ở lại Tòa Thị Chính (Rådhus) làm việc đến nữa đêm. Mặc dù mệt mỏi, nhưng MH rất vui vì Đảng Miljøpartiet De Grønne do cô gái gốc Việt là Lan Marie Nguyen Berg lãnh đạo, đã có phiếu bầu tăng mạnh. Hội đồng môi trường thành phố ở Oslo và nhân vật mặt trận Đảng Miljøpartiet De Grønne Lan Marie Nguyen Berg, reo mừng trong buổi tối hôm qua. Khi cô ấy bước lên sân khấu, vẫy tay và mỉm cười trong bài phát biểu của mình. Cô đã được chào đón như một ngôi sao nhạc rock bởi tiếng gầm rú hoang dã, tiếng vỗ tay và nhiều cánh tay giơ cao vẫy cờ reo hò ầm ĩ, để chào đón cô gái màu xanh lá cây Đảng Miljøpartiet De Grønne, Lan Marie Nguyen Berg.

Chúc mừng Lan Marie Nguyen Berg, một trụ cột cơ bản của hệ tư tưởng xanh. 

Minh Hồng

 

 

c=749,954,3621,3451.jpg

IMG_E0855.JPG

 

 

 

Skjermbilde.PNG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

DANH DỰ VÀ TÌNH YÊU

Anh bắt gặp cái nhìn của dòng sông, nước chảy nhẹ nhàng và trong trẻo đến mức có thể nhìn thấy một số cá trong nước rõ ràng, mang đến cho tâm trí những ngày hạnh phúc với nụ hôn đầu tiên, tình yêu đầu tiên của anh mà anh không bao giờ quên được.

Anh băng qua cây cầu, với những âm thanh của dòng nước chảy chậm như cất lên tiếng nói của mệnh lệnh. Khác với tiếng chim hót, nghe ngọt ngào hơn bất kỳ sinh vật trần gian nào khác. Ngay khi một con chim rời khỏi tổ, để tìm kiếm một bụi cây gai và không nghỉ ngơi cho đến khi nó lờ mờ trong nỗi đau đớn của nó, ngân nga cả vỏ cây và cơn ác mộng …

Một bài hát thú vị được trả giá bằng cuộc sống. Nhưng cả thế giới im lặng và anh lắng nghe nỗi đau đớn lớn nhất của mình trong một vết thương của ký ức không bao giờ chữa lành … Anh vẫn nhớ cô ấy nói rằng cô yêu anh, nhưng cô không biết tình yêu là gì? Cô chỉ nói những lời của trái tim, nhưng cô không biết rằng anh ấy trượt ngã mới biết những va chạm trên đường đời.

Mỗi người đều mang trong mình một thứ gì đó không thể chối bỏ, ngay cả khi điều đó khiến họ phải đau đớn đến tột cùng …

Hôm đó, anh băng qua vỉa hè ở phía trước, xuống con đường đất, anh đi đến cổng làng, đó là nơi anh và cô hò hẹn rất nhiều lần. Anh ôm cô ấy, che chở cô bằng những nụ hôn, lời hứa và lời thề. Đột nhiên, tại cổng làng, người mẹ của cô ấy xuất hiện và bà nói với anh rằng:

“ Chào cậu sinh viên nghèo, tôi không muốn ai nhìn thấy cậu gần gũi con gái tôi. Để bảo vệ danh dự của con gái tôi, mời cậu rời khỏi đây ngay.”

Ngay sau đó, anh đã rời xa cô ấy. Trong cái lạnh của mùa đông năm đó, anh đã nhìn thấy người yêu của mình trong vòng tay của một người đàn ông sang trọng và giàu có. 

Cũng mùa đông năm ấy, anh đã rời xa ngôi làng này để trả lại danh dự cho người yêu của mình không còn vết bẩn!

Bảy năm sau, tại một thành phố giàu có, người dân sống nơi đây tương đối an toàn và hạnh phúc. Nhưng trớ trêu thay, trong một tòa án ngày hôm nay, anh ngồi đây với tư cách là luật sư để giải quyết chuyện ly hôn cho một cặp vợ chồng tỷ phú.  Và người vợ của ông tỷ phú chính là người yêu cũ của vị luật sư,  khi đó anh chỉ là một chàng sinh viên nghèo.

 


download.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

SỰ TỰ DO

“Tự do là gì, thưa bà ngoại?” Một cô bé hỏi bà ngoại của mình.
Bà ngoại suy nghĩ trong giây lát và trả lời:
“Cháu ngoại của tôi. Tự do có nhiều mặt. Đối với một con sư tử sống trong sở thú, chắc chắn nó chờ đợi một ngày nào đó sẽ được trở lại môi trường sống tự nhiên trong khu rừng của nó để được tự do.
Đối với một tù nhân, tự do là được thả ra sau khi mãn án tù của họ.
Và đối với một số người, thậm chí kỳ nghỉ hè là tự do. Hoặc quyền tự do của người công dân. Hoặc tự do trong tình yêu mà không bị gia đình ngăn cấm.”

“Vậy tự do có ý nghĩa gì với Ngoại ạ?”
Bà ngoại mỉm cười và nói:
“Đối với tôi, đó là tự do khi chiến tranh kết thúc mà tôi không phải nhìn thấy bất kỳ sự đổ máu nào nữa. Và sự tự do để sống tại thời điểm này, là trong đất nước của chúng ta loại bỏ được những thành phần vô tâm của thế lực thân địch.”

Bạn thấy đấy, các khía cạnh và khía cạnh tự do có thể thay đổi cho những người đa dạng nhất theo thời gian. Và theo những hướng hoàn toàn khác nhau. Điều quan trọng là luôn giữ gìn và tin tưởng vào sự tự do của bạn?

download.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CẢ THẾ GIỚI GHÉT TRUNG QUỐC!

Hầu như toàn bộ thế giới đều ở trong tình trạng giống như nhau là ghét Trung Quốc. Bởi vì chế độ bạo tàn và con người Trung Quốc được miêu tả là những kẻ hung ác nhất thế giới.

“Tôi ghét người Trung Quốc.” Câu nói này nghe có vẻ quá cay đắng đối với người dân Trung Quốc. Tuy nhiên chúng ta không tỏ ra hoài nghi, bởi vì họ đã giết chết hàng triệu người trên toàn thế giới bằng mọi hình thức khác nhau 

Người Phương Tây, họ rất ghét Trung Quốc. Người Phương Tây cho rằng văn hóa Trung Quốc và hệ thống xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc (với tất cả sự không hoàn hảo) vượt trội hơn nhiều so với văn hóa khủng bố và côn đồ lan truyền khắp thế giới …

Phương Tây ghét Trung Quốc, vì người Trung Quốc không trung thực.
Như chúng ta đã xác định, sự thù hận đối với Trung Quốc là phân biệt chủng tộc. Nhưng cũng dựa trên sự dối trá, xâm lược, bành trướng chiếm lấy chủ quyền của đất nước Việt Nam, cướp của, giết hại ngư dân Việt Nam. bắt cóc, buôn người, mổ nội tạng người … Là những hành vi đáng sợ trong tiềm thức của người Việt Nam và người Phương Tây đối với người Trung Quốc.

Người Trung Quốc đã dạy cho học sinh và sinh viên của họ rằng thương xót và giúp đỡ người khác là lãng phí thời gian và tiền bạc. Thế hệ trẻ của Trung Quốc đã học được văn hóa này. Một dân tộc không có lòng thương xót.
Theo nhiều tiêu chuẩn, nền văn hóa lớn của Trung Quốc đã bị lật tẩy và đã bị sỉ nhục, bị chế giễu, đánh gía thấp, bởi các nhà hoạch định ý kiến, tuyên truyền viên và báo chí chính thống ở các nước Phương Tây. Và cụ thể, ngày hôm nay cả thế giới nhận thấy rằng Trung Quốc đã bẽn lẽn rút khỏi bãi Tư Chính ( chủ quyền của Việt Nam) một cách nhục nhã.

download.jpg

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐÁNH GÍA TRÁI TIM

Một ông cụ 80 tuổi, ngồi nghỉ ngơi trên ghế đá công viên sau khi tập thể dục buổi sáng. Ông được tiếp cận bởi một người đàn ông ở tuổi trung niên đã đậu xe trong bóng râm của một hàng cây. Người đàn ông trung niên bước ra khỏi xe và nói:

– Chào buổi sáng, thưa bác, bác có khỏe không?

Ông cụ trả lời:

– Cảm ơn cậu, tôi vẫn ổn.

– Bác sống ở đây phải không ạ? Người đàn ông trung niên hỏi.

Ông cụ đáp:

Vâng, kể từ khi tôi được sinh ra.

– Thưa bác, cháu và gia đình cháu sẽ dọn nhà đến đây vào cuối tháng này. Cháu rất muốn biết người dân ở đây như thế nào, bác có thể cho cháu biết được không?

Ông cụ nói:

Trước hết tôi muốn hỏi cậu một điều rằng người dân nơi thành phố mà cậu đang sống như thế nào?
– Dạ, ở quê cháu, người dân rất tốt, người dân rất hiếu khách và bạn bè. Cháu yêu những người này, nhưng vì công ty cháu làm việc có mở một chi nhánh ở đây và cháu được bổ nhiệm về làm giám đốc.

Ông cụ hài lòng, tươi cười và nói:

– Cậu là một người may mắn. Thành phố này cũng giống như nơi cậu đang sống. Tôi chắc chắn rằng gia đình của cậu sẽ được sự đón chào từ nhiều người dân ở đây. Nơi đây có rất nhiều người tốt. Rất vui có được một người bạn mới như cậu.

Người đàn ông trung niên cảm ơn sự hiếu khách của ông cụ. Anh ta trở về xe của mình và lái xe đi.

Vài giờ sau đó, một người đàn ông khác đã đến nơi đây và hỏi ông cụ:

– Chào bác, tôi đang nghĩ đến việc di chuyển đến đây và tôi  không biết người dân nơi đây như thế nào ?

Ông cụ hỏi:

– Người dân nơi cậu đang sống như thế nào?

Người đàn ông này trả lời:

– Họ không có sự hiểu biết, họ rất ít học. Tôi đã sống ở đó gần 10 năm và thậm chí tôi không cần làm bạn với một người nào ở đó. Anh ta nói có vẻ  tự hào, thành kiến, kiêu ngạo.

Với một giọng bình tĩnh, ông cụ nói:

– Tôi xin lỗi, thật không may, cậu sẽ tìm thấy chính xác cùng một loại người trong thành phố của chúng tôi. Người dân ở đây không phải là bạn của bất cứ ai, tôi tự hào và sống chung với một khuôn mặt khép kín. Tôi khuyên cậu nên tìm một thành phố khác để sống, bởi vì người dân ở đây sẽ làm cho cậu thất vọng.

Một bà cụ đang ngồi trên ghế đá ở phía sau. Bà đã chứng kiến tất cả cuộc nói chuyện của ông cụ với hai người đàn ông. Bà thắc mắc, bước đến và hỏi ông cụ:

– Chào ông bạn, cho tôi xin lỗi, tôi đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện của ông với hai người đàn ông. Tại sao ông có thể trả lời khác nhau cho hai câu hỏi tương tự?

Ông cụ cười và đáp:

– Chào người bạn tốt của tôi . Chúng ta luôn luôn nhìn thấy và phán xét thế giới bắt đầu từ tầm nhìn của chúng ta, từ chúng ta là ai. Một người có thành kiến, sẽ thấy tất cả người dân xung quanh thành kiến.

Bà cụ ngắt lời:

– Tôi không hiểu những gì ông bạn muốn nói.

Ông cụ nói tiếp:

Người đàn ông đến đây đầu tiên, sẽ thấy những người tốt và bạn bè thành phố của chúng ta. Người đàn ông thứ hai phải cần đi xa nơi đây. Bởi vì cậu ấy chỉ thấy tự hào, thành kiến và kiêu ngạo. Thế giới phụ thuộc vào tầm nhìn của chúng ta, sự thể hiện bên ngoài sẽ luôn luôn phản ánh những gì chúng ta đã lưu trữ bên trong tâm hồn của mình. Con mắt là ngọn đèn của thân thể … Nếu trong mắt của chúng ta tốt, toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ được đầy đủ ánh sáng, nhưng nếu trong mắt của chúng ta xấu, toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ bị tối tăm. Vì vậy nếu bên trong chúng ta là bóng tối, làm thế nào chúng ta có thế lớn lên trong  bóng tối?
IMG_0610.JPG

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHƠI VỚI LỬA SẼ BỊ CHÁY

Một doanh nhân thanh lịch và thịnh vượng, có uy tín lớn trong xã hội, người có ý định chinh phục thư ký của mình, chơi với lửa. Ngọn lửa đang ở trong tầm tay và thảm họa sắp xảy ra. Hôn nhân, nhà cửa và hạnh phúc gia đình bị phá hủy.

Một người phụ nữ xinh xắn có chồng con, được một chàng trai trẻ đẹp tán tỉnh, cũng chơi với lửa. Trong một thời gian ngắn, hạnh phúc gia đình cô bị thiêu rụi. 

Ai đó có thể đặt than hồng vào ngực mà không cháy áo của họ không? Ai đó có thể đi trên than hồng mà không bị bỏng chân? Bất cứ đàn ông nào chạm vào người phụ nữ khác mà không bị trừng phạt?

Một tiến sĩ Phật học, dụ dỗ bé gái 14 tuổi đi du lịch rồi vào khách sạn và giở trò đồi bại,  đã bị bắt giam.
Cứ tưởng rằng phẩm hạnh của một vị chân tu là có sức mạnh về đạo đức và sự kiên định của ý chí để chạy trốn khỏi mọi ngọn lửa nhục dục. Cứ tưởng ngài có một đạo đức vững chắc và vững chắc, có khả năng chống lại những cám dỗ của bản chất tội lỗi … Nhưng không.

Với mỗi ngọn lửa mà họ thắp sáng, niềm vui và sự phấn khích lớn hơn. Một chút nóng bỏng ban đầu, và sau đó là ngọn lửa màu vàng, làm cho đôi mắt tỏa sáng, một trò chơi vui nhộn và thú vị … Nhưng biết bao người phải chịu thảm cảnh kinh hoàng này. Để chơi với lửa?

Ngọn lửa dữ dội và nhanh đến mức không có thời gian để thoát ra.
Ngọn lửa luôn chờ đợi bất cứ ai, bằng cách chơi với lửa, sẽ bị bỏng.
Sự thật tuyệt vời là chúng ta không bao giờ chơi với lửa.


images.jpg

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐỪNG VÔ CẢM

Một người đàn ông đang chạy xe trên đường. Bỗng dưng có một cậu bé ném một hòn đá nhỏ vào phía sau cốp xe của anh ta. Anh giận dữ và dừng xe lại, bước đến túm lấy cậu bé. Anh hét lên: “ Tại sao cháu ném đá vào chiếc xe đắt tiền của chú?” “Tại sao cháu dám làm như vậy?”

Cậu bé nhìn người đàn ông trong nỗi lo sợ và nói:
“Cháu xin lỗi, cháu không biết làm gì khác. Vì không có ai muốn dừng lại để giúp cháu.”

Nước mắt lăn dài trên má, cậu bé chỉ về phía trên đường đi bộ:

“Đó là anh trai của cháu, anh ấy bị ngã ra khỏi xe lăn. Nhưng cháu không thể nhấc anh ấy lên được.”
Cậu bé khóc nức nở và hỏi: “ Chú làm ơn nhấc anh của cháu lên xe lăn giúp cháu?” “Anh ấy bị ngã đau lắm, chắc là anh bị thương rồi.”

Nói đến đây cậu bé khóc oà lên. Khiến người đàn ông trẻ này cảm thấy bối rối, nghẹn ngào. Anh ta nắm tay cậu bé và cả hai cùng chạy đến giúp anh trai của cậu bé ngồi trở lại trên xe lăn. Người đàn ông trẻ đã lấy chiếc khăn đắt tiền của mình để lau vết thương cho anh của cậu bé. 

Một lát sau, người đàn ông nhìn cậu bé mỉm cười và khen ngợi: 

“Hóa ra cháu đang làm một việc tốt.”

Cậu bé lễ phép cúi đầu và nói: “ Cháu xin cảm ơn chú rất nhiều, xin chú tha lỗi cho cháu.”

Người đàn ông tươi cười với cậu bé và anh ta rất ấn tượng khi nhìn thấy cậu bé đẩy người anh trai lớn của mình về nhà trên chiếc xe lăn. 

Anh chầm chậm bước về chiếc xe đắt tiền của mình, thiệt hại đã lộ rõ. Tuy nhiên anh ta vẫn vui vẻ. Anh thì thầm với tâm hồn và nói qua trái tim của mình rằng đôi khi chúng ta nên dành thời gian để lắng nghe, để nhìn nhận được vấn đề xảy ra trong cuộc sống.

Bạn biết đấy: Tất cả các loại động vật sống trong một nhóm có khả năng nhạy cảm với nỗi đau của bạn bè. Đoàn kết là một phần của nhóm di truyền của họ như một sự đảm bảo cho sự sống còn của loài. Nếu điều này đúng với hầu hết các loài. Vậy tại sao con người vô cảm trước những đau khổ của người khác?

download.jpg